|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
năng tuyến lệ, bộ não đã khởi động lại được. Tôi luôn đóng kịch rất tốt:
- Chúc mừng năm mới! Anh không về quê à?
- Anh nhường vé tàu cho người đồng hương rồi. Nhà anh ấy có việc gấp nhưng không mua được vé. Anh thì năm nào cũng về, năm nay ngoại lệ một lần, bố mẹ cũng không phản đối quyết định này của anh.
Lúc nào anh cũng lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, khiến tôi không kìm được nỗi xúc động, nước mắt lưng tròng.
Trương Thần một tay đút trong túi áo khoác, một tay đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, mỉm cười có chút ngại ngùng:
- Anh nhớ là hình như em cũng ở lại nên rẽ qua xem vận may của mình thế nào… Hy vọng anh không làm phiền em.
Tôi hận là mình không thể lắc đầu một cách điên cuồng:
- Không đâu, không đâu! Tốt quá! Hai chúng ta cùng nhau đón Tết nhé!
Trương Thần mỉm cười. Nụ cười của anh càng lộ vẻ ngại ngùng, sắc hồng trên gương mặt càng rõ nét hơn. Ôi, lục phủ ngũ tạng của tôi ơi…
Đúng lúc này, một tiếng ho vang lên phá tan không gian lãng mạn vô cùng đẹp đẽ, khiến tôi tức chết đi được.
Thương Ngô ló ra từ sau lưng tôi, khoanh tay, ngẩng đầu nhìn tôi rồi lại nhìn Trương Thần, cặp lông mày rậm nhíu lại.
Trương Thần vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của “kẻ thứ ba” này:
- Tiểu Phù, đây là…
Tôi mở miệng nhưng lại không thốt nên lời.
Lúc nãy, do chỉ để ý đến thần tượng mà tôi đã quên béng mất ông chồng hổ của mình.
Nên giới thiệu thế nào? Giải thích ra sao đây?
Không đợi đại não của tôi phân tích tình huống cho ra kết quả, Thương Ngô đã gọi một tiếng rõ ràng:
-Mẹ!
Vầng mặt trời của tôi…
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 2
Tôi đã nói là mình thựcra rất ghét trẻ con chưa nhỉ? Đặc biệt là đứa trẻ gọi tôi là mẹ trước mặt ngườiđàn ông trong mộng của mình.
Thương Ngô tiếp tụckhông nghe, không tha, không cần biết, cứ sống chết chọc tức tôi:
- Mẹ, chú này là ai?
Miệng tôi méo xệch nhìnTrương Thần đang há hốc vì kinh ngạc, sau đó quay lưng lại phía anh, cúi ngườixuống, hai tay véo mạnh vào cổ con hổ con, hạ thấp giọng:
- Nếu còn nói linh tinhnữa, có tin là cái tát của ta sẽ khiến ngươi dính chặt vào tường, cậy cũng chẳnggỡ xuống được không hả?
Đối mặt với sự uy hiếpcủa “bà ngoại sói”1 là tôi, Thương Ngô bĩu môi, dùng cái giọng lè
nhèthể hiện sự chế nhạo:
1 Bà ngoại sói là nhânvật con sói đội lốt bà ngoại để lừa ăn thịt những đứa trẻ khi mẹ chúng vắngnhà, trong câu chuyện cổ Bà ngoại sói của Trung Quốc.
- Chỉ dựa vào sức củaem sao?
Thấy thế, tôi bình tĩnhlại để tính khả năng thắng thua nếu có trận đánh nhau giữa người trần là tôi vàthần tiên là hắn, nhân tiện cũng để hồi tưởng lại sự dũng mãnh sáng nay của conhổ lớn. Tôi nhanh chóng có được quyết định của riêng mình.
Buông tay khỏi cổThương Ngô, tôi vỗ nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn rồi cười lớn:
- Cậu bé ngốc nghếch củamẹ. Lần nào cũng gọi sai. Mẹ là mẹ nuôi, mẹ nuôi mà!
Thương Ngô không nóigì, môi dưới bĩu dài hơn.
Tôi tức tối gườm hắn rồiđứng lên, quay người lại. Trong lòng thì bực bội mà động tác lại gấp gáp nênmáu không kịp lên não, trước mặt tôi bỗng một màu đen kịt. Thực ra tình huốngnày chắc chắn ai cũng đã từng gặp. Toàn bộ quá trình nhiều nhất không vượt quába giây, sau đó tất cả lại bình thường.
Tôi hoa mắt chớp chớp,sau đó nhìn thấy ngực Trương Thần kề ngay mũi mình, khuỷu tay tôi được hai cánhtay đỡ chắc chắn. Dù ngăn cách bởi lớp áo bông dày mà tôi vẫn cảm nhận được hơiấm
như “điện cao áp”.
- Em thấy đỡ hơn chưa?
Nhìn lên phía phát ragiọng nói ấm áp, dễ chịu, cái mũi của tôi liền bị lớp râu lún phún dưới cằm anhđâm đau điếng.
Tuy nhiên, sự thay đổivề cả phương diện sinh lý và tâm lý này, dù thế nào cũng không thể lộ ra.
Mình phải kiềm chế, phảidũng cảm.
Vì thế tôi vô cùng điềmtĩnh trả lời:
- Em đỡ rồi. Cảm ơnanh.
- Không có gì. – Anh khẽmỉm cười, buông tay ra, lùi lại nửa bước, đứng yên.
Tôi miễn cưỡng kiềm chế,hận là không thể nhào tới kéo anh lại gần hơn:
- Bọn em đang chuẩn bịđi ăn trưa. Anh đi cùng nhé!
- Đồng ý. Để anh mời.
- Sao có thể thế được?
- Thì cứ coi như cấptrên thưởng công một năm làm việc vất vả của em đi.
- Anh đã nói vậy thì emkhông khách sáo nữa. Em muốn đến nhà hàng Pháp trên tầng thượng tòa Kim Mậu.Chúng ta thống nhất là chỉ ăn đồ đắt tiền, không ăn đồ thường.
Tôi vung tay hô to rồiđi ra khỏi nhà trước tiên, đi được vài bước mới phát hiện hình như Trương Thầnkhông theo kịp. Tôi vừa ngoái đầu lại vừa nói:
- Đóng cửa giúp em làđược…
Sau đó, tôi liền vỗ đầu.Thôi chết, quên béng mất con hổ con rồi!
Chỉ thấy Thương Ngô haitay khoanh trước ngực, oai phong đứng trong cửa, lông mày dựng đứng, miệng mímchặt, xem chừng đang vô cùng tức giận.
Trương Thần nhìn tôi, lắclắc đầu, sau đó khom người, giơ tay phải ra bắt tay Thương Ngô:
- Xin chào! Chú làTrương Thần. Rất vui được làm quen với cháu.
Có thể sự thánh thiện củaTrương Thần đã làm động lòng con hổ con, cũng có thể chỉ là do tuân thủ nguyêntắc nghề nghiệp “thần tiên yêu nhân thế” mà sắc mặt đen sì của hắn dầnấm lên, hắn bắt tay Trương Thần một cách lịch thiệp rồi nói:
- Chào chú! Cháu làThương Ngô. Rất vui được làm quen với chú.
- Thương Ngô ư? Cái tênrất hay, rất khí khái, độc đáo và còn mang phong thái của hiệp khách anh hùng nữa.
- Cảm ơn chú. Tên củachú cũng rất hay, có nghĩa là bình minh của ngày mới, là thời khắc cháu thíchnhất trong ngày.
Trương Thần ngây ngườingạc nhiên rồi cười lớn:
- Vậy chúng ta kết bạnnhé. Hôm nay chú mời, cháu nhất định phải đồng ý đấy!
Thương Ngô nghiêm túc gậtđầu, nhấc cái chân vừa nhỏ vừa ngắn lên chạy tới, ánh mắt nhìn tôi lạnh lùng, đầysát khí.
Tôi bỗng thấy run run,mỉm cười nói:
- Gì nhỉ? Mẹ nuôi đói rồi.Con có đói không?
Hắn ưỡn ngực, nghênhngáo lướt qua người tôi, không thèm liếc mắt…
Trương Thần đóng cửaxong, đi về phía tôi phì cười nói:
- Cậu con trai nuôi củaem thật thú vị! Cậu bé mấy tuổi rồi?
Tôi vò vò đầu:
- Chắc tầm bảy tuổi…
- Sao ngay cả con nuôibao nhiêu tuổi em cũng không rõ vậy?
- Đến ngay cả đồ củamình, em còn chẳng nhớ hết thì sao có thời gian quan tâm đến người khác? – Nhớlại sự việc kỳ lạ diễn ra chỉ trong mười mấy tiếng đồng hồ này, tôi chợt cảm thấynão nề, giọng điệu tự nhiên cũng lộ vẻ phiền lòng.
May mà tôi tự phát hiệnra sớm nên vội đính chính, mau chóng chuyển sang bộ mặt đầy vẻ thương yêu xuấtphát từ tận đáy lòng:
- Cậu bé này là contrai một người bạn thân của em, mới sinh ra chưa được bao lâu đã phải cùng bố mẹđến một thành phố khác, thế nên dù làm mẹ nuôi nhưng thực ra em cũng chỉ mới gặpnó mấy lần. Tết năm nay, bố mẹ nó nhẫn tâm đi nghỉ ở nước ngoài để hưởng thế giớiriêng của hai người, bỏ nó lại cho em chăm sóc, nói là để em làm tròn trách nhiệmcủa bà mẹ nuôi. Thế nên tối qua nó mới đến.
Trương Thần nghe tôithêu dệt câu chuyện đẹp mà không hề nghi ngờ:
- Thì ra là thế. Thảonào anh có bao giờ thấy em kể mình có con trai nuôi đâu.
- Em tưởng anh muốn nóilà từ trước đến giờ đâu hề biết em là bà mẹ đơn thân.
- Thực ra, mới đầu anhcó nghĩ như vậy thật. – Trương Thần khẽ cười, suýt lại làm tôi ngẩn ngơ: -Nhưng nghĩ lại, đến cây xương rồng mà em còn để chết thì sao có thể nuôi được mộtđứa trẻ lớn bằng chừng này?
- … Cây xương rồng bịchết là do phóng xạ của máy tính trong văn phòng chứ?
Hai chúng tôi cười cườinói nói đi đến cửa thang máy. Thương Ngô đứng quay lưng lại phía chúng tôi, ngẩngđầu nhìn đèn hiển thị số tầng.
Thấy chiếc mũ bò của hắnsắp rơi xuống, tôi liền giơ tay ra đội lại. Hắn liếc mắt nhìn tôi rồi lại ngướcnhìn Trương Thần đang đứng bên cạnh, đột nhiên dang rộng hai cánh tay nhỏ bé,nói:
- Mẹ, con mệt rồi. Conmuốn mẹ bế.
- Mới có mấy bước, mệtgì mà mệt. Đứng sang một bên đi!
Tư thế của hắn vẫnkhông hề thay đổi, thái độ kiên quyết, đồng thời tỏ vẻ tủi thân, giọng nói trẻcon nũng nịu như thể trách tôi dám giẫm đạp nên mầm non của tổ quốc:
- Đi đoạn đường dài nhưthế, con thấy mệt, thấy đói từ lâu rồi!
Tên nhóc, tôi không ngờhắn còn có ý nghĩ quái quỷ này. Tôi đành phải bế hắn, vừa không thể vì chiềucao, cân nặng khiêm tốn của một thằng bé mà phớt lờ hắn, vừa không thể tiếp tụcnhững lời ong bướm một cách thoải mái với Trương Thần.
Đang định quyết tâm chiếnđấu đến cùng với hắn thì Trương Thần nói:
- Giờ mẹ cháu cũng mệt,cũng đói rồi, không bế nổi cháu nữa. Để chú bế cháu được không?
Thương Ngô đảo mắt, miễncưỡng gật đầu:
- Vậy cũng được. Chú vấtvả quá!
Trương Thần một tay bếhắn, một tay đẩy đẩy gọng kính, mỉm cười nói với tôi:
- Xem ra hôm nay chúngta phải ăn nhiều hơn. Cậu bé này gầy quá!
Thương Ngô được thểchêm vào:
- Vâng. Mẹ không chocháu ăn thịt!
Trương Thần đáp lời hắnnhưng lại cười ha ha nhìn tôi:
- Thật thế sao? Vậy látnữa, chú sẽ cho cháu ăn thỏa thích.
- Chú giữ lời đấy nhé.
Tôi chỉ có thể lặng im.
Thang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




