watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7172 Lượt

máy đến nơi,Trương Thần bế Thương Ngô vào trước. Hắn đang ôm vai Trương Thần, nhe bốn chiếcrăng cửa ra, cười một cách ranh mãnh với tôi.

Đúng là cầm thú, mà cònlà loại cầm thú chuyên phá bĩnh.

Nhằm đáp ứng nguyện vọngăn thịt thỏa thích của đồ phá bĩnh, Trương Thần đưa chúng tôi đến nhà hàngbuffet thịt nướng.

Giá một người lớn là mộttrăm chín mươi tám tệ, trẻ em miễn phí, ăn trong hai tiếng, ăn no nê thìthôi… Tết m lịch còn ưu đãi tặng một ly nước ép trái cây có giá là ba mươi tệ.Đúng là rất kinh tế!

Đương nhiên, vấn đề mấuchốt là tôi không phải chi tiền. Nếu phải tự rút hầu bao thì tôi sẽ nghiến răngcầu cho lão chủ nhà hàng độc ác ra đường gặp Phượng tỷ1, về nhà gặp Tăng ca2…

1 La Ngọc Phượng, ngườiphụ nữ xấu “không thể tưởng” nhưng lại rất nổi tiếng và trở thành một hiệu ứnggọi là “Phượng tỷ” nổi tiếng từ năm 2010 của Trung Quốc vì sự “tự kiêu” và tiêuchuẩn chọn chồng “trên trời”.

2 Tăng ca: Chính là casĩ Tăng Dật Khả của Trung Quốc, một ca sĩ nữ tài năng nhưng lại có những nét đẹpcủa nam giới.

Nhưng Thương Ngô mauchóng hành động, khiến lão chủ hận không kịp đi vái các anh, các chị, các thầnthánh phù hộ cho lão cả đời đừng bao giờ gặp phải tên ăn như hổ ngốn này…

Do Thương Ngô chen thẳngvào quầy nướng, thế nên tất cả các loại thịt vừa ra khỏi lò đều chui thẳng vàobụng hắn. Ba người đầu bếp cùng lúc nướng cũng không đáp ứng nổi nhu cầu củacái miệng nhỏ xíu của hắn…

Đáng sợ nhất là dù nhétvào miệng nhiều, nuốt nhanh nhưng hắn không hề lộ vẻ đói khát vô lễ mà ngược lại,vô cùng lịch sự.

Tôi nghĩ, có thể vì lýdo này mà các chú bảo vệ bên cạnh mới không dám ra tay vứt thằng oắt cái bangnhư chết đói ba ngày trời này ra ngoài…

May mà đầu năm mới nênnhà hàng vắng khách, chỉ có hai ba bàn, không thì chắc tôi phải cầm chiếc lytrong suốt đã cạn nước ép trái cây này lên che mặt, trốn dưới gầm bàn và sau đótìm một lỗ nẻ để chui xuống…

Sau sự kinh ngạc ban đầu,Trương Thần tỏ ra có tố chất tâm lý cứng rắn. Đúng là người anh hùng tầm mắtcao rộng sẽ không bị bất kỳ việc tầm thường nào đánh bại!

Anh bình thản hỏi tôi mộtcâu:

- Bố mẹ cậu bé có để lạiđủ phí sinh hoạt cho em không?

Trước sự quan tâm củaanh, tôi bỗng sực tỉnh, muốn khóc mà không tài nào khóc được, trái tim như đãchết.

Theo sức ăn của thằngnhóc hổ con này, tôi có bán thân cũng không tài nào nuôi nổi…

Sau hai giờ đồng hồ,Thương Ngô vẫn chưa thỏa lòng, tôi thì lấy tay áo che mặt, còn Trương Thần vẫnđiềm nhiên như không, rời khỏi nhà hàng trong tiếng vỗ tay của toàn bộ nhânviên.

Tiếp theo đó, chúng tôicùng nhau đi dạo vài con phố. Đến giờ ăn tối lại quét sạch một nhà hàng buffetthịt nướng rồi ra về trong khung cảnh như lúc trưa. Cuối cùng, chúng tôi đi xemmột bộ phim chẳng biết nội dung nói về cái gì, sau đó vui vẻ về nhà.

Trên đường về, tên nhócThương Ngô ngủ như chết trong rạp chiếu phim vẫn được Trương Thần bế.

Tôi đi cạnh Trương Thần,nhìn cặp lông mi dài che rợp mắt của Thương Ngô thầm nghĩ, hóa ra thần tiêncũng cần phải ngủ.

Đúng lúc ấy, Trương Thầnkhẽ ngoảnh đầu, nhẹ nhàng hỏi:

- Em nhìn gì thế?

Ánh mắt tôi tự nhiênchuyển hướng đến khuôn mặt anh.

Lúc này, trời đã tối.

Trục đường chính trongkhu nhà thỉnh thoảng mới có chiếc xe lướt qua khiến chút bụi bặm bay tung lêndưới ánh đèn đường. Đôi môi anh theo đó cũng trở nên sống động hơn.

Cổ họng tôi nghẹn lại,vội ngước mắt lên trời nói:

- Trăng hôm nay trònquá!

Trương Thần khẽ cười:

- Hôm nay là mùng Một.

- …

Tôi đang cảm thấy vôcùng ngượng ngùng thì anh bỗng dừng bước, hướng mặt về phía tôi mà nói:

- Tiểu Phù…

Tôi lơ đãng:

- Vâng.

- Chúc mừng sinh nhật!

Tôi bỗng giật mình:

- Gì cơ ạ?…

- Hôm nay chẳng phải làsinh nhật của em sao?

Tôi lắp bắp:

- … Vâng…

- Thế nên chúc mừngsinh nhật em.

Sống mũi tôi bắt đầucay cay, nhưng lần này không phải vì nước mũi trào ra.

Có lẽ, việc làm người củatôi thực sự có chút thất bại, sinh nhật chỉ nhận được một câu chúc như thế này.Nhưng chỉ câu chúc này thôi cũng đủ rồi.

Phải chăng anh cố tình ởlại để mừng sinh nhật tôi?

Ý nghĩ này khiến tôimang tâm trạng như một thiếu nữ mới lớn, trong lòng cứ rung rinh.

Ít giây sau, gió bỗngngừng, sóng bỗng lặng.

Trương Thần lại đẩy đẩygọng kính, cười ngại ngùng:

- Thực ra anh cũng mớinhớ ra nhưng may mà vẫn chưa đến mười hai giờ nên vẫn còn kịp.

Anh chàng đeo kính ơi,anh không nói câu này thì cũng có chết đâu…

Tuy nhiên là người gandạ, nên tôi nhanh chóng phủ lấp vết thương trong lòng, cử chỉ đoan trang đầy cảmkích, lịch sự nói lời cảm ơn.

Trương Thần ngừng mộtlát, nụ cười càng lộ vẻ thẹn thùng, nói:

- Sinh nhật của em vàođúng dịp Tết nên chẳng có cơ hội nói trực tiếp với em bốn từ đó. Năm nay là nămthứ ba chúng ta quen biết nhau. Giờ anh mới có cơ hội nói trực tiếp.

Anh cúi xuống nhìn tôi,lông mày hơi nhếch lên, giọng nói nghiêm túc mà dịu dàng:

- Tiểu Phù, chúc mừngsinh nhật em!

Tôi vui mừng khôn xiết.Khó khăn lắm trái tim thiếu nữ trong tôi mới được hồi sinh.

Anh chàng đeo kính ơi,anh đang đùa bỡn tôi đấy à? Có phải vậy không hả…

Rốt cuộc, tính sóitrong tôi cũng bùng phát, đang định dốc toàn bộ vẻ đáng yêu bị kiềm chế ra gặpvị lãnh tụ vĩ đại, thì Thương Ngô trong lòng Trương Thần bỗng dụi dụi mắt tỉnhdậy, giọng ngái ngủ hỏi:

- Mẹ ơi, về đến nhà rồià?

Đến nhà ông nội anh thìcó…

Trương Thần vừa cười vừavới tay lấy chiếc mũ của hắn từ tay tôi rồi đội ngay ngắn cho hắn và nói:

- Ừ! Về đến nhà rồi.Chú không tiễn hai người lên nhà nữa. Cháu có thể tự đi được không?

Thương Ngô gật gật đầutụt xuống, kéo lấy tay tôi, nói:

- Mẹ, chúng ta đi thôi!

Tôi kìm nỗi tiếc nuối,chào tạm biệt Trương Thần, nắm chặt tay thằng con trai nuôi cầm thú, quay ngườiđi vào khu nhà.

Cánh cửa sắt mở ra rồiđóng lại.

Xuyên qua khe hở lancan, tôi nhìn thấy Trương Thần vẫn đứng đó nhìn theo chúng tôi. Hình như anh cảmnhận được ánh mắt tôi nên đưa tay lên vẫy vẫy.

Tôi muốn nhìn thêm mộtlúc, muốn nhìn rõ xem liệu trên khuôn mặt anh còn có nụ cười cuốn hút, ấm áphay không nhưng lại bị tên khốn Thương Ngô kéo mạnh vào trong thang máy.

Tôi đau điếng ôm bàntay đang đỏ dần lên, nói:

- Nhẹ tay một chútkhông được sao? Anh là cái bàn ê tô1 chắc?

Thương Ngô không chútáy náy, hắn còn cao ngạo tự mãn hếch hai lỗ mũi lên trời, tặng tôi một tiếng:

- Hứ!

Phật Tổ thiện tai, coinhư đã rõ, vị thần tiên này thật sự không coi tôi là người. Trái tim bác áidành cho nhân thế của hắn cứ hễ ở riêng với tôi là lập tức ngừng hoạt động vàkhông tài nào khởi động lại được…

Trục đường chính trong khu nhà thỉnh thoảng mới có chiếc xe lướt qua khiến chút bụi bặm bay tung lên dưới ánh đèn đường. Đôi môi anh theo đó cũng trở nên sống động hơn.

Cổ họng tôi nghẹn lại, vội ngước mắt lên trời nói:

- Trăng hôm nay tròn quá!

Trương Thần khẽ cười:

- Hôm nay là mùng Một.

- …

Tôi đang cảm thấy vô cùng ngượng ngùng thì anh bỗng dừng bước, hướng mặt về phía tôi mà nói:

- Tiểu Phù…

Tôi lơ đãng:

- Vâng.

- Chúc mừng sinh nhật!

Tôi bỗng giật mình:

- Gì cơ ạ?…

- Hôm nay chẳng phải là sinh nhật của em sao?

Tôi lắp bắp:

- … Vâng…

- Thế nên chúc mừng sinh nhật em.

Sống mũi tôi bắt đầu cay cay, nhưng lần này không phải vì nước mũi trào ra.

Có lẽ, việc làm người của tôi thực sự có chút thất bại, sinh nhật chỉ nhận được một câu chúc như thế này. Nhưng chỉ câu chúc này thôi cũng đủ rồi.

Phải chăng anh cố tình ở lại để mừng sinh nhật tôi?

Ý nghĩ này khiến tôi mang tâm trạng như một thiếu nữ mới lớn, trong lòng cứ rung rinh.

Ít giây sau, gió bỗng ngừng, sóng bỗng lặng.

Trương Thần lại đẩy đẩy gọng kính, cười ngại ngùng:

- Thực ra anh cũng mới nhớ ra nhưng may mà vẫn chưa đến mười hai giờ nên vẫn còn kịp.

Anh chàng đeo kính ơi, anh không nói câu này thì cũng có chết đâu…

Tuy nhiên là người gan dạ, nên tôi nhanh chóng phủ lấp vết thương trong lòng, cử chỉ đoan trang đầy cảm kích, lịch sự nói lời cảm ơn.

Trương Thần ngừng một lát, nụ cười càng lộ vẻ thẹn thùng, nói:

- Sinh nhật của em vào đúng dịp Tết nên chẳng có cơ hội nói trực tiếp với em bốn từ đó. Năm nay là năm thứ ba chúng ta quen biết nhau. Giờ anh mới có cơ hội nói trực tiếp.

Anh cúi xuống nhìn tôi, lông mày hơi nhếch lên, giọng nói nghiêm túc mà dịu dàng:

- Tiểu Phù, chúc mừng sinh nhật em!

Tôi vui mừng khôn xiết. Khó khăn lắm trái tim thiếu nữ trong tôi mới được hồi sinh.

Anh chàng đeo kính ơi, anh đang đùa bỡn tôi đấy à? Có phải vậy không hả…

Rốt cuộc, tính sói trong tôi cũng bùng phát, đang định dốc toàn bộ vẻ đáng yêu bị kiềm chế ra gặp vị lãnh tụ vĩ đại, thì Thương Ngô trong lòng Trương Thần bỗng dụi dụi mắt tỉnh dậy, giọng ngái ngủ hỏi:

- Mẹ ơi, về đến nhà rồi à?

Đến nhà ông nội anh thì có…

Trương Thần vừa cười vừa với tay lấy chiếc mũ của hắn từ tay tôi rồi đội ngay ngắn cho hắn và nói:

- Ừ! Về đến nhà rồi. Chú không tiễn hai người lên

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT