|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
trong ngân hàng của tôi hoàn toàn tắt thở. Tôi tuyệt đối không thể để xảy ra tình trạng đó. Sau khi bàn bạc với Thương Ngô, chúng tôi đi đến một ý kiến thống nhất: Chỉ ở nhà mới được biến thành người lớn, khi ra ngoài phải luôn trong hình dạng trẻ con.
Do không sợ ảnh hưởng đến cảnh quan đô thị nên phiên bản người lớn của con hổ này dễ xử lý hơn, chỉ cần hai bộ đồ ngủ, một đôi dép lê là xong. Vấn đề chất lượng quần áo ra sao, thương hiệu thế nào cũng chẳng phải suy nghĩ nữa, cứ nhắm mục tiêu là rẻ, thực dụng làm chính. Bởi vậy, tôi chọn ngay loại quần áo chả ma nào ngó đến ở một quầy đại hạ giá bên dưới khu nhà.
Nói tóm lại, Thương Ngô lúc này trông giống hệt kẻ thần kinh…
Tôi kiễng chân lên, một tay vỗ vỗ đầu hắn, giọng hiền từ, ôn hoà:
- Ngoan nào! Đến giờ uống thuốc rồi.
Ngôn từ của tôi chắc chắn không nằm trong phạm vi hiểu biết của thần tiên. Đầu hắn như một cái máy tính bị treo, ngây người ra một lúc, cuối cùng cũng khởi động lại được. Sau đó, hắn mở miệng nói một câu:
- Tiểu Tường, em nghe đây. Ngoài ta ra, em không được yêu bất kỳ ai.
Lại đến lượt tôi ngẩn người.
[1"> Bàn ê tô: Dụng cụ để kẹp chặt và giữ các chi tiết trong quá trình gia công và lắp ráp, gồm một giá với hai hàm cặp.
[2"> QQ: Là phần mềm chat thông dụng của Trung Quốc, giống như Yahoo.
[3"> Chữ “Phù” trong tên nhân vật còn đồng âm với chữ “Phúc”, đọc là “Fú”. Phúc ở đây ý nói Phúc Tinh, một trong ba ông tiên của bộ Tam đa gồm Phúc Tinh, Lộc Tinh, Thọ Tinh.
Bàn tay hắn bỗng kéo mạnh tôi về phía trước, lồng ngực rắn chắc của hắn gần như đập vào cái mũi mềm yếu của tôi:
- Thế nên, kể từ bây giờ, em hãy tránh xa anh chàng Trương Thần kia cho ta.
- Cho anh á? – Tôi rướn người ra sau, hỏi một cách nghiêm túc: – Mẹ anh họ gì?
Hắn ngớ người:
- Chẳng phải ta đã trả lời em câu hỏi này rồi sao? Sao còn hỏi lại?
- Chắc anh đã nghe rõ, tôi nói là mẹ anh chứ đâu có hỏi là mẹ chúng ta. – Tôi muốn đẩy hắn ra nhưng không đẩy nổi nên đành phải tiếp tục giải thích trong tư thế kỳ quặc này: – Rốt cuộc những chuyện thần bí mà anh nói là thật hay giả, tôi đã không hứng thú gì ngay từ đầu vì tôi có nhớ gì đâu. Tôi cũng chẳng muốn nhớ. Giờ tôi chỉ biết tôi là người, một con người thực sự như bao người khác, có bố mẹ, có người thân, có bạn bè, có đồng nghiệp. Tôi cũng phải ăn, uống, đi vệ sinh, cũng được sinh ra, rồi già đi, rồi bệnh tật và qua đời. Nói trắng ra, tôi và anh không hề quen biết nhau. Chúng ta cùng lắm chỉ là hai kẻ xa lạ. Vì đầu của tôi bị cửa kẹp[1">vào nên mới chơi trò ở cùng phòng một cách vô lý với anh. Tóm lại, tôi và anh không có liên quan gì với nhau, không ai được cản trở ai và cũng không ai được quản thúc ai. Tôi nói như vậy, chắc anh hiểu rồi chứ?
Không thể không thừa nhận rằng, tài ăn nói của tôi quá tuyệt. Cách nói rõ ràng, mạch lạc, có tình có lý khiến người nghe cảm động sâu sắc và đã cảm hóa được con hổ hung hãn này.
Khi tôi nói đoạn này, Thương Ngô dần buông tay. Khi đã nói xong, hắn buông hẳn tôi ra.
Tôi vội nhân cơ hội lùi nhanh về phía sau, kết quả là cái eo mảnh mai của tôi va ngay vào góc bàn máy tính, đau đến nỗi nước mắt chực trào ra.
Với đôi mắt nhòe nhoẹt nước, tôi không nhìn rõ cảm xúc trên khuôn mặt Thương Ngô, mặt hắn như biến dạng, chỉ có giọng nói là vẫn rõ ràng.
- Tiểu Tường, em thật sự không muốn nhớ về ta sao?
Tôi xoa xoa chỗ đau, đáp lại:
- Tôi không phải Tiểu Tường…
- Cho dù em có biến thành hình dạng nào, có trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi đi nữa, thì đối với ta, em mãi mãi là Tiểu Tường. Hiện giờ em đã quên ta. Không sao, ta sẽ khiến em lại yêu thương ta, thậm chí em không biết rốt cuộc ta là ai, thậm chí không biết… giữa hai chúng ta đã từng có quá khứ như thế nào.
Giọng nói của Thương Ngô thực ra nghe rất hay, lúc này còn có chút khàn khàn, giống như một chàng trai đã kiệt sức đang dỡ bỏ vẻ bề ngoài mạnh mẽ, trong bóng đêm, thoải mái dựa mình vào lưng ghế, châm một điếu thuốc nhưng lại không hút, cứ kẹp ở ngón tay, nhờ làn khói mỏng manh che lấp vẻ yếu đuối của mình.
Trái tim tôi bỗng nghẹt lại, nước mắt trào ra, lã chã rơi.
Vẻ mịt mờ trên khuôn mặt Thương Ngô biến mất nhưng tôi vẫn không nhìn ra biểu hiện nào trên đó, chỉ thấy hắn quay người đi, trên mình là bộ đồng phục bệnh nhân thần kinh, vai rộng, eo thon, hông nở, chân dài thẳng tắp…
Tôi nghĩ nếu chụp ảnh hắn đưa lên mạng, chắc chắn sẽ giành được danh hiệu “Anh chàng
thần kinh đẹp trai nhất trong lịch sử”, mướn thêm vài tay viết thuê, thêm thắt chút tình tiết vào, biết đâu sẽ có người tìm đến hắn để viết sách, làm chương trình truyền hình hoặc mời đóng quảng cáo. Ha ha! Đến lúc đó, việc bữa nào hắn cũng muốn ăn buffet thịt nướng sẽ chẳng thành vấn đề nữa…
Tôi ôm ấp kế hoạch vĩ đại, đẹp đẽ đó ngủ lúc nào không hay.
Trong mơ, tôi nhìn thấy một người chỉ vào người con gái bên cạnh, nói với mình rằng:
- A Phúc, đây là bạn gái của anh.
Đúng lúc đó, có một người phóng chiếc xe máy lao như bay đến, cười lớn, hét lên với tôi một câu:
- Đậu phụ già, chúc mừng sinh nhật!
Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Phần 3
Giấc mộng chưa kết thúc, tôi đã tỉnh dậy. Nhìn vào chiếc đồng hồ, vẫn chưa đến năm giờ.
Mắt trừng trừng mơ hồ nhìn xuống nền nhà, tôi lẩm nhẩm tính, giấc mơ lần trước cách giấc mơ lần này là mười tám ngày, nhiều hơn một ngày so với khoảng cách trước đây.
Cứ theo tốc độ này, tôi sẽ nhanh chóng có thể thực hiện được mục tiêu của mình là biến giấc mơ giống như kinh nguyệt, mỗi tháng đến thăm một lần.
Kết luận này như thể cổ vũ tôi gấp bội, vì thế tôi quyết định đi uống hớp nước rồi lại ngủ tiếp.
Nơi tôi đang ở có một cái tên rất mỹ miều là “Thành phố không đêm”. Chính bởi vậy, dù không có tiểu khu dân cư công nghiệp, thương nghiệp, nhưng ở đây chẳng khi nào có một đêm theo đúng nghĩa. Bất luận là thời khắc nào, đèn cũng sáng trưng, không bao giờ tắt.
Tôi từng cảm thấy rất đáng tiếc vì điều này, bởi nó khiến tôi không thể giống như hồi còn đi học, có thể lấy lý do là sợ bóng tối để quấy nhiễu người khác.
Nhờ ánh sáng chiếu xuyên qua ô cửa sổ, tôi dò dẫm đến phòng khách, khẽ khàng lần tìm chai nước ngọt trong tủ chứa đồ.
Tôi là người vô cùng tốt bụng. Về nguyên tắc, tuyệt đối sẽ không vì “giấc mơ đẹp” của mình mà gây phiền phức cho người khác hay làm những việc thất đức đến nỗi bị trời trừng phạt, thậm chí ngay cả khi đối phương là một con hổ.
Trên thực tế, trong cuộc đời, ngoại trừ lúc tôi gào thét vì đói khiến bố mẹ cả đêm không chợp mắt nổi và suýt bóp chết tôi ra, tôi chỉ khiến duy nhất một người vì mình mà không sao ngủ nổi.
Khi đó tôi đang là sinh viên năm thứ tư. Với lý do cần yên tĩnh để ôn thi cao học, tôi chuyển ra khỏi ký túc xá và thuê một căn phòng ở bên ngoài trường. Nơi đó là khu nông thôn mới, là sự kết hợp giữa thành phố và ngoại
ô. Đêm đến, không gian vô cùng yên tĩnh, nếu tắt đèn thì tối đến mức giơ tay ra cũng không nhìn rõ năm ngón. Điều này tạo cơ hội cho tôi có thể thường xuyên giữa đêm khuya gọi điện thoại cho Lâm Lỗi làm nũng. Đương nhiên, tôi thực sự luôn nghĩ hình như giữa đêm tối, có vật gì đó đang từ góc phòng bò về phía tôi…
Lâm Lỗi không biết nên giải thích thế nào, anh ta luôn nói:
- A Phúc ngốc nghếch à, trên thế gian này làm gì có ma quỷ. Đừng tự dọa mình nữa. Mau ngoan ngoãn ngủ đi. Nếu không, anh chẳng cần em nữa đâu.
Dù cách nhau ở khoảng cách mười mấy tiếng đồng hồ đi tàu hỏa nhưng giọng nói ấm áp, rõ ràng của Lâm Lỗi nghe vẫn trầm trầm, khàn khàn và mang chút hóm hỉnh.
Thực tế chứng minh, thế giới này không chỉ có ma quỷ mà còn có cả thần tiên. Thực tế còn chứng minh, dù tôi có ngoan ngoãn đi ngủ thì anh ta vẫn chẳng cần tôi.
Tóm lại, đàn ông đều là những kẻ chẳng ra gì.
Tôi rón rén vòng qua ghế sofa, tiện thể liếc mắt nhìn lên trên đó.
Xét thấy Thương Ngô là sinh vật giống đực nên cần phát huy tính ga lăng đàn ông, hơn nữa hắn lại có thể biến thân thành đứa trẻ, chiều rộng của chiếc ghế sofa đủ để hắn lăn lộn, vì thế tôi tranh thủ chiếm lại chiếc giường vốn thuộc về mình. Hắn rất bực bội vì điều này, cho rằng đã là vợ chồng thì phải ngủ cùng nhau. Tuy nhiên, ý kiến của hắn bị tôi bác bỏ một cách không nể nang ngay từ đầu.
Những điều này không còn là trọng điểm nữa, quan trọng là trên chiếc sofa bây giờ chẳng có ai, chăn vẫn được xếp một cách gọn gàng.
Tôi coi thường hành động vô lễ, bỏ đi mà không nói tiếng nào của hắn. Không kìm được, tôi lẩm bẩm một câu:
- Hứ! Cái gì mà sẽ khiến em lại yêu thương ta? Kết cục là ngoảnh đầu chạy biến. Quả nhiên, lời nói của giống đực đều không đáng tin, dù là người hay hổ thì cũng vậy.
Ngay sau đó, một giọng nam trung trầm trầm vang lên trong không gian kín mít nơi tôi ở:
- Không được nói xấu sau lưng, dù là nói người hay nói hổ.
Để chứng tỏ việc mình không hề liên quan tới hành vi vừa bị nói xấu đó, Thương Ngô lơ lửng xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi sợ đến mức làm rơi chai nước ngọt trên tay.
Ôi trời ơi! Đáng thương cho ngón chân cái của tôi!
Ôm hai chỗ đau chỉ trong có mấy tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




