watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:43 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7174 Lượt

nhà nữa. Cháu có thể tự đi được không?

Thương Ngô gật gật đầu tụt xuống, kéo lấy tay tôi, nói:

- Mẹ, chúng ta đi thôi!

Tôi kìm nỗi tiếc nuối, chào tạm biệt Trương Thần, nắm chặt tay thằng con trai nuôi cầm thú, quay người đi vào khu nhà.

Cánh cửa sắt mở ra rồi đóng lại.

Xuyên qua khe hở lan can, tôi nhìn thấy Trương Thần vẫn đứng đó nhìn theo chúng tôi. Hình như anh cảm nhận được ánh mắt tôi nên đưa tay lên vẫy vẫy.

Tôi muốn nhìn thêm một lúc, muốn nhìn rõ xem liệu trên khuôn mặt anh còn có nụ cười cuốn hút, ấm áp hay không nhưng lại bị tên khốn Thương Ngô kéo mạnh vào trong thang máy.

Tôi đau điếng ôm bàn tay đang đỏ dần lên, nói:

- Nhẹ tay một chút không được sao? Anh là cái bàn ê tô[1"> chắc?

Thương Ngô không chút áy náy, hắn còn cao ngạo tự mãn hếch hai lỗ mũi lên trời, tặng tôi một tiếng:

- Hứ!

Phật Tổ thiện tai, coi như đã rõ, vị thần tiên này thật sự không coi tôi là người. Trái tim bác ái dành cho nhân thế của hắn cứ hễ ở riêng với tôi là lập tức ngừng hoạt động và không tài nào khởi động lại được…

Tới nhà, Thương Ngô lập tức chạy xồng xộc vào phòng tắm, còn tôi thì chậm rãi mở máy tính trong phòng.

Vừa đăng nhập vào QQ[2">, lập tức nhảy ra một loạt mấy chục cửa sổ chat, khiến cái máy tính nhỏ của tôi suýt bốc khói.

Mở vài cái ra xem, nội dung đại khái giống nhau. Sau khi đã lọc nét tinh hoa và loại bỏ cặn bã, thì cơ bản đều biểu đạt một ý – Chúc tôi phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn, năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có ngày này, mãi trẻ trung, vui vẻ, khỏe mạnh…

Đương nhiên, cách dùng từ của đám bạn vớ vẩn này không lịch sự bằng người có học thức như tôi. Trong một câu nói của chúng có gần nửa số chữ hoặc từ vi phạm yêu cầu của việc xây dựng văn minh tinh thần quốc gia, có trường hợp cá biệt cực đoan, còn đạt đến tiêu chuẩn phá vỡ sự hài hòa của xã hội.

Tôi có thể lấy bất kỳ một mẩu đối thoại nào ra làm ví dụ nhưng để không làm hư các bạn nhỏ và những thành phần tử tế, một số chỗ tôi phải dùng ký tự XX để thay thế. Có thể tôi chính là một công dân tốt, vô cùng có tinh thần xây dựng xã hội.

Trứng muối 0 11:29:59

Tao XX! Mày đi chết ở đâu thế hả? QQ cũng không online, di động thì tắt máy. Có phải là mày bị XX làm XX hay mày đi tìm XX chơi XX rồi? Tao không quan tâm đến cuộc sống riêng tư của mày, nhưng XX xong rồi thì nhớ gửi một tin nhắn để chúng tao biết mày vẫn còn sống. Tiện đây nói thêm một chuyện, Lâm Lỗi về rồi. Hôm nay, tao gặp hắn trên phố, hắn hỏi thăm mày. Yên tâm, tao đã giúp mày hỏi toàn bộ thông tin của gã rẻ mạt đó rồi. Cả nhà hắn XX… À đúng rồi, lại nhân tiện nói thêm một câu. Chúc mày già thêm một tuổi!

Tôi lấy điện thoại ra xem, quả nhiên hết pin. Những chuyện vừa mới xảy ra trong hai mươi bốn giờ đồng hồ làm mọi thứ đảo lộn, khiến tôi cả ngày không hề chú ý đến việc này. Thảo nào yên tĩnh thế.

Cắm sạc pin vào điện thoại, vô cùng hãnh diện là cảnh tượng phong phú lại lặp lại y hệt như trên QQ.

Không thể phủ định rằng tôi bị gần trăm tin nhắn làm cho XX đến nỗi rất XX…

Có thể nhận thấy rằng, tôi làm người không chỉ không thất bại mà còn thành công một cách bại hoại.

Đang cầm di động gửi tin nhắn cho ông bố bà mẹ, những người đang ở đất khách quê người tức tối vì đã gọi mười lăm cuộc điện thoại và gửi mười tám tin nhắn mà không thấy con gái trả lời, để nói rằng con gái họ vẫn khỏe, thì trên QQ bỗng xuất hiện một cửa sổ chat.

Cát bụi 0 23:57:54

A Phúc[3">, anh chờ em online mãi. Chúc mừng sinh nhật.

Đã từng có rất nhiều người muốn dùng cái tên của con búp bê đất sét này ghép cho tôi nhưng đều bị tôi đánh cho câm miệng.

Trong cuộc đời hai mươi bốn năm nay, chỉ có duy nhất một trường hợp ngoại lệ. Tôi chưa bao giờ tỏ ra thô lỗ với anh ta. Chỉ cần anh ta xuất hiện, con người mà quần chúng công nhận dữ như hổ cái là tôi bỗng lập tức biến thành con thỏ trắng dịu dàng nhất thế gian.

Anh ta chính là “Cát bụi”, cũng tức là Lâm Lỗi, người mà con bạn thân thiết có nick name Trứng muối vừa nhắc đến.

Anh chàng lớn hơn tôi hai tuổi, là bạn “trúc mã” của tôi. Đáng tiếc thay, giờ “thanh mai” của anh ta không còn là tôi nữa rồi.

Mặc dù chuyện này đã qua tròn một năm nhưng hễ cứ nhìn thấy hai chữ “A Phúc”, là trong lòng tôi lại có cảm giác buồn man mác. Như thể nhìn thấy con người ấy vừa xoa đầu tôi như vuốt lông con cún, vừa cười gọi to “A Phúc” vậy.

Thời đại chúng tôi, ngoại trừ những người quá xui xẻo, về cơ bản cuộc sống đều có thể coi là hạnh phúc, được ăn no, mặc ấm, bố mẹ quan tâm, thầy cô chăm sóc, cứ theo đà đó trưởng thành, không phải chịu khổ, chịu tội, cũng chẳng gặp phải sự cản trở đúng nghĩa nào.

Chính bởi vậy, chỉ cần gặp chuyện rủi ro bé như hạt cát thì cũng ầm ĩ lên, cuối cùng làm như trời sa đất sập, thấy mình là người đáng thương nhất, cứ tiếp tục mãi như vậy đến nỗi muốn tự sát để toàn dân phẫn nộ…

Cũng như chuyện thất tình, mà lại là thất tình do bạn trai đá.

Đương nhiên, một người lạc quan, yêu cuộc sống, rạng ngời như tôi, tuyệt đối không có chuyện tự sát, cùng lắm là uống liền hai chai rượu Nhị Cô Đầu, tỉnh rượu xong vẫn là một trang hảo hán. Chỉ có điều, ít nhiều vẫn có chút ám ảnh trong lòng. Giống như sáng sớm tinh mơ bị rắn cắn nên sợ ngay cả cái dây thừng suốt tận mười năm sau, cảm giác đàn ông con trai đều chả ra gì. Tôi nhất thời đã từng muốn làm ngược thói thường, muốn thử kiểu tình yêu đồng tính…

Đây cũng chính là một trong những lý do tôi mãi vẫn chưa có hành động thực tế nào đối với Trương Thần.

Sở dĩ tôi nói đó là một trong những lý do bởi vì còn rất nhiều nhân tố khác.

Ví dụ như lúc đầu, tôi có bạn trai, Trương Thần có bạn gái. Sau đó, khi tôi trở về cô đơn thì anh lại đang bàn chuyện cưới xin. Thế rồi hôn sự của anh không thành, nhưng lúc đó cả hai chúng tôi đều đang vô cùng buồn bã, những tổn thương trong lòng không dễ vượt qua, bởi thế khi ấy tuyệt đối không phải thời điểm tốt nhất để xây dựng tình cảm.

Tôi nghĩ nhiều như vậy mà thời gian trôi đi chưa đến một phút. Chả thế mà người ta nói trên thế gian này ý nghĩ của con người có tốc tộ nhanh nhất, đặc biệt là với con người không thực tế, không ổn định như tôi…

A Tu La 0 23:58:51

Cảm ơn anh nhé.

Reply xong, tôi thoát QQ.

Tay cầm di động, đang định gửi tin nhắn nhóm để báo với toàn bộ anh chị em rằng mình vẫn sống khỏe mạnh thì sau lưng bỗng vang lên giọng nam trung trầm ấm:

- Tiểu Tường…

Tôi giật nảy mình, đến nỗi làm chiếc điện thoại rơi trúng ngón chân cái của kẻ đang khỏa thân.

Chiếc điện thoại Nokia so với thiết kế nền gạch đúng là không hề thua kém, chất lượng quả không tồi.

Âm thanh va đập khiến tôi lập tức “ớ” ra một tiếng rồi nhảy phóc khỏi chiếc ghế, chân vừa chạm xuống đất, liền bị một người từ phía sau ôm trọn cơ thể, áp vào khuôn ngực rắn chắc.

- Hôm nay không phải là sinh nhật em. Sinh nhật của em…

Những lời tiếp theo bị tiếng pháo nổ vang làm ngắt quãng. Ánh pháo hoa rực rỡ chiếu vào cửa sổ kính lấp lánh như ánh sao.

Tôi liền ý thức lại, nhìn vào chỗ hiển thị thời gian trên máy tính – 00:00:00.

Như sực tỉnh, tôi cố hết sức vùng thoát khỏi lồng ngực kia, chạy vọt đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa, nhìn xuống dưới.

Trong màn đêm, dưới đèn đường, bên ánh pháo hoa.

Một chàng trai đang đút hai tay vào túi áo khoác ngẩng đầu nhìn tôi cười. Nói một cách không phô trương, dù có cách bởi độ cao chín tầng lầu, tôi cũng vẫn nhìn thấy hình ảnh bộ mặt ngốc nghếch của mình in trên đôi mắt kính đeo nơi sống mũi anh.

Một giây sau, tiếng pháo hoa ngừng bặt, chỉ còn lại lớp sương đêm mong manh tựa làn khói.

Chàng trai giơ cao tay phải, vẫy vẫy, sau đó quay người bước đi, để lại trong tôi một bóng dáng mê hồn.

Tôi quay về bên chiếc bàn, bò vào gầm bàn, vừa mới nhặt chiếc di động cục gạch lên thì tiếng nhạc báo có tin nhắn đến vang lên…

- Tiểu Phù, gấp quá nên anh không mua được món quà nào thích hợp. Trận pháo hoa vừa nãy coi như là món quà sinh nhật anh tặng em.

Anh chàng đeo kính ơi, anh quả là chu đáo và lãng mạn.

Tôi ôm chiếc điện thoại mà trong lòng thấy rung rinh. Bỗng nhiên tôi bị một bàn tay to lớn nhấc bổng lên, hành động vô cùng thô bạo, chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào cả.

Phiên bản người lớn của Thương Ngô chộp lấy tay tôi giống như đại bàng bắt chim sẻ. Vẻ khôi ngô, điềm tĩnh trên khuôn mặt hắn chính là sự tĩnh lặng trước cơn bão cấp mười hai.

Trong thời khắc này, trong tình cảnh này, tôi vừa tức lại vừa sợ. Tuy vậy, là thế hệ thanh niên mới không theo tư duy thông thường, đương nhiên bộ não của tôi cũng không phản xạ theo lẽ thường, do đó tôi cười.

Tôi không cười chế nhạo, cũng không cười giả bộ, càng không phải cười nhạt, cười quái quỷ, mà tôi cười rất thật.

Lần này, Thương Ngô không trần như nhộng nữa. Hắn mặc quần áo nghiêm chỉnh, một bộ quần áo ngủ màu trắng, sọc xanh, chính là đồng phục của bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần trên tivi thường chiếu…

Do con hổ này có hai phiên bản giống như Conan nên cần phải chuẩn bị hai cỡ quần áo, giày, tất khác nhau. Điều này có thể khiến chút tiền tích lũy đang thoi thóp

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT