watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10926 Lượt

đưa cô trở lại chỗ cũ, trên đường đi không ai nói câu nào, dường như tất cả mọi cái diễn ra trong buổi chiều đều là một giấc mơ. Anh im lặng lái xe chở cô đi vòng qua những nơi mà trước đây hai người đã từng đặt chân đến, cuối cùng mời cô đến phòng làm việc nằm trên tầng thượng tòa nhà sang trọng này của mình, để cô biết sự giàu sang phú quý của anh bây giờ.

Vẻ sửng sốt và sợ hãi lúc đầu của cô đã biến mất, sau đó lại cảm thấy nực cười.

Anh muốn chứng minh điều gì? Chỉ là một câu nói mà thôi. Năm xưa tất cả đã bị mưa gió vùi dập, anh tưởng rằng cô là người phụ nữ ngửi thấy mùi tiền liền sà ngay vào lòng anh ư?

Hiện tại cô đâu có nghèo!

Lúc xuống xe anh vòng sang mở cửa cho cô, sau đó đỡ lấy cùi trỏ của cô.

Cách lớp áo khoác cô vẫn cảm thấy nóng, làn da nóng bỏng, bên tai là tiếng của anh, “Rời xa anh ta đi, hiện giờ anh cũng là người giàu có”.

Vẫn tưởng rằng anh sẽ không nói, không ngờ đến giây cuối cùng, anh lại thẳng thắn đến vậy.

Cô không trả lời, quay đầu bỏ đi ngay. Đây không phải là dụ dỗ, là sát hại.

Cuộc gặp gỡ sau nhiều năm đều là dùng để sát hại những cái gì tốt đẹp còn lưu lại trong quá khứ. Tàn nhẫn quá, ngay cả một chút ký ức của cô cũng không chịu buông tha.

Lờ đờ đến tối chủ nhật, sau khi nằm lên giường, Tiền Đa Đa chùm chăn lên đầu làm con rùa, quyết định gạt mọi việc sang ngày mai.

Ngày hôm sau lại là một ngày nắng hiếm có giữa mùa đông, sau khi tỉnh giấc, Tiền Đa Đa ngồi trên giường cắn móng tay. Mẹ cô là người nóng tính, không chịu được cảnh ngứa mắt, cuối cùng đập bàn nói,“Đa Đa, hôm nay có đi làm không?”.

Tiền Đa Đa giật mình, không kìm nổi liền nói thật: “Mẹ, con mới thất bại trong chuyện thăng chức”.

Bố mẹ ngồi đối diện với cô đưa mắt nhìn nhau, sau đó mẹ cô cười lớn, “Thảo nào hai hôm nay mặt lầm lỳ, mẹ còn tưởng con bị làm sao. Việc gì phải thăng chức, càng thăng càng bận, càng thăng càng không lấy được chồng, nhà này không thiếu chỗ tiền đó của con, con ạ ”.

Nói gì vậy? Tiền Đa Đa như muốn nổ tung ngay tại trận.

Nhìn thấy vẻ mặt của con gái hơi bất thường, bố liền đứng ra giảng hòa, “ Đa Đa à, có phải con không được vui đúng không? Bố nghe nói hiện nay việc đấu đá trong các công ty còn kinh khủng hơn cả việc tranh bá tranh hùng thời tam quốc, có gì không thoải mái con cứ nói ra, giấu trong lòng sao chịu nổi? Nếu không thích đi làm nữa thì đổi chỗ làm khác đi”.

Cốc sữa vẫn còn run rẩy trong tay cô. Cuối cùng Tiền Đa Đa hít một hơi thật sâu, đặt cốc sữa xuống cái cạch, đứng dậy nắm chặt nắm tay, “Đúng! Nhất định phải nói cho ra nhẽ, cùng lắm là đổi chỗ khác, cần gì”.

Nói xong không thèm nhìn vẻ sửng sốt đưa mắt nhìn nhau của bố mẹ, lấy túi xách, khoác áo, hùng dũng đi làm.
Lúc lái xe đến nhà xe của công ty, nhìn thấy một lối vào khác cũng có xe đi vào. Chiếc xe rộng rãi quen thuộc chính là chiếc xe chuyên dụng của giám đốc điều hành.

Phản ứng đầu tiên của Tiền Đa Đa là phanh xe, sau đó cách mấy hàng xe, trân trân nhìn lái xe xuống xe, chuẩn bị mở cửa cho giám đốc điều hành mới, cửa sau được mở ra, một người đàn ông với vóc dáng cao ráo nhẹ nhàng bước xuống, gật đầu nói chuyện với lái xe, quay đầu lại còn nhìn về phía cô một cái.

Khiêu khích, đây chắc chắn là sự khiêu khích trắng trợn!

Tiền Đa Đa ngồi thẳng người dậy bước vào trạng thái nghênh chiến theo bản năng, nhưng Hứa Phi chỉ liếc mắt qua bên này, sau đó liền quay người bước đi.

Cô thầm thờ phào. Nghĩ lại cũng phải, cách xa như vậy, anh ta lại không biết đây là xe của cô, làm sao để ý được nhiều như vậy?

Nhỡ mất thời gian đó, đến khi Tiền Đa Đa đỗ xe của mình xong đi lên tầng vào công ty, đã mười phút đồng hồ trôi qua. May mà cô đi làm sớm, chưa đến mức đến muộn.

Lúc bước vào khối thị trường, những người khác đều đã đến, mọi người đều rất biết ý, ngày đầu tiên giám đốc điều hành mới nhậm chức, ai chẳng ngoan ngoãn vào vị trí của mình sớm? Tiền Đa Đa đến sát giờ lại trở thành nổi bật.

Hai vị đồng nghiệp mới đều rất bận rộn. Hoàn Mỹ đang thu dọn bàn làm việc, Chính Giang vừa từ phòng giám đốc điều hành đi ra. Nhìn thấy cô bước vào liền cùng nhau gật đầu, Hoàn Mỹ đan hai bàn tay vào nhau để lên đầu gối, tạo một động tác cúi người chào rất lịch sự.

“Xin chào, trưởng phòng Tiền”.

UVL là công ty xuyên quốc gia, từ trước đến nay bầu không khí làm việc rất thoải mái, đồng nghiệp đối xử với nhau cũng rất tùy tiện, đột nhiên phải nhận một cái chào lịch sự như vậy, Tiền Đa Đa không hề có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý. May mà phản ứng của cô nhanh, vội vàng mỉm cười đáp, “Xin chào”.

Cửa phòng giám đốc điều hành sau lưng Chính Giang đã mở, có người từ bên trong bước ra, rõ ràng bước đi không mạnh, nhưng vì cảm giác về sự hiện hữu của anh ta rất mạnh, nên tất cả mọi người trong phòng làm việc đều đưa mắt nhìn sang.

Người bước ra chính là Hứa Phi, trong tay anh đang cầm một công văn, quay đầu nhìn thấy Tiền Đa Đa liền gật đầu mỉm cười “Xin chào”.

Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thường trả lời: “Chào, giám đốc Hứa”.

Liếc nhìn đồng hồ, anh buông một câu: “Trưởng phòng Tiền đến đúng giờ nhỉ”.

Mỉa mai cô? Tiền Đa Đa lập tức đáp lại: “Làm sao sánh được với giám đốc Hứa”.

Làm sao hùng dũng như anh được, sáng sớm ra như người được uống thuốc bổ, tinh thần khỏe khoắn! Sao không tranh thủ thời gian còn sớm, ra đường làm cua biểu diễn? Với vẻ thích khoe mẽ như anh, chắc chắn sẽ kiếm được không ít. Nghĩ đến cảnh tượng tối hôm đó, Tiền Đa Đa lại thấy lửa bốc trong lòng.

“Đây là lời khen sao?”. Anh muốn cười, vẫn nhận ra vẻ cảnh giác của cô đối với anh. Thôi vậy, tối hôm đó cô uống say, có cơ hội sẽ giải thích sau, anh gật đầu nói “Cảm ơn”, sau đó Hứa Phi liền quay sang Chính Giang.

Không ngờ Tiền Đa Đa đứng sau lưng cất lời: “Giám đốc Hứa, tôi có chuyện muốn nói với anh”.

“Ngay bây giờ ư?”. Anh có phần kinh ngạc, quay đầu lại nhìn cô.

“Đúng”. Mặc kệ những ánh mắt từ bốn phương tám hướng chĩa vào, Tiền Đa Đa gật đầu.

Tất cả mọi đồng nghiệp bên cạnh đều giật mình thon thót, phản ứng của Tiền Đa Đa bị đọc vị là không chịu thua sau khi thăng chức bất thành, và giám đốc điều hành mới sẽ đối phó như thế nào? Hấp dẫn hấp dẫn quá, mọi người đều rất trông chờ.

Không ngờ Hứa Phi không nói gì thêm, anh đặt công văn vào tay Chính Giang, đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, sau đó mỉm cười, “Mọi người chuẩn bị cho cuộc họp buổi sáng hàng tuần nhé. Trưởng phòng Tiền, mời vào”.

Cửa phòng giám đốc điều hành bị đẩy ra, nụ cười trên môi Hứa Phi vẫn còn đó, Tiền Đa Đa theo anh đi vào, không hề do dự.

Trục cửa rất trơn, liền đóng lại ngay, chặn lại ánh mắt của tất cả mọi người.

Thất vọng, mọi người lặng lẽ than thầm.

Chân Hứa Phi dài, chỉ mấy bước là đã bước đến sau bàn làm việc, cũng không ngồi xuống, đứng nói với cô: “Có chuyện gì cần nói với tôi vậy? À, hôm đó em về nhà có thuận lợi không?”.

Anh ta còn dám hỏi! Cô lấy hết can đảm bước đến đối diện với Hứa Phi, “Giám đốc Hứa, chuyện tối hôm thứ sáu, xin hãy cam đoan là không để người thứ ba biết”.

Đợi rất lâu không có câu trả lời, anh nhìn cô không nói gì.

Tiền Đa Đa nghiêng người về phía trước biểu thị thái độ kiên quyết của mình, bụng dưới áp sát vào thành bàn cứng ngắc. Hai người đứng gần nhau quá, chưa nói gì, Tiền Đa Đa bắt đầu có ảo giác, trước mắt lại xuất hiện hình ảnh hai đôi môi siết chặt lấy nhau, bên tai còn vang lên tiếng thở gấp gáp. Làm sao đây? Cô không thể đứng quá gần người đàn ông này, cơ thể sẽ có phản ứng, tim đập thình thịch.

Nhục nhã quá! Cô lấy móng tay
Chương 4: Trở thành độc nhất vô nhị trước thiên hạ

Khi ai cũng tưởng rằng mình là độc nhất vô nhị trên thế gian này, vậy thì người lựa chọn trở thành đám đông, sẽ biến thành người độc nhất vô nhị thực thụ.
*************************
Tục ngữ nói, quan mới nhậm chức khí thế sục sôi, nhưng Hứa Phi bắt đầu từ cuộc họp ngắn gọn đó, khiến mọi người cô cùng sửng sốt – giám đốc điều hành trẻ trung, tràn đầy sức sống cũng làm thêm giờ đến tận khuya như mọi người. Người khác mặt mày hốc hác, còn anh vẫn tươi tắn như thường.

Năng lực của anh rất giỏi đồng thời lại thần thông quảng đại một cách khác thường, thuộc như lòng bàn tay mọi công việc quá khứ và đang tiến hành của khối thị trường, nói năng ngắn gọn, dứt khoát, đưa ra vấn đề đúng trọng tâm. Các trưởng phòng khác mặc dù không phải là người kém cỏi, nhưng sau vài lần chạm trán biết không phục anh không được.

Các nhân viên nữ càng khỏi phải nói, vừa nhìn thấy anh đôi mắt lại mơ màng.

Khối thị trường bất ngờ xuất hiện lãnh đạo mới, chưa đầy ba mươi tuổi, sức hấp dẫn cá nhân phi thường, hang ngày ra vào luôn thường trực nụ cười trên môi, cộng với gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống. Nếu trên cửa văn phòng không có mấy chữ “Giám đốc điều hành khối thị trường” khiến người ta không thể bỏ qua, tất cả các nhân viên nữ trong công ty đều tưởng rằng đây là khoản phúc lợi cao nhất mà công ty mới phát cho.

Cũng phải, hàng ngày đều được nhìn thấy một chàng Dong

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT