watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10925 Lượt

rồi?”.

“Hẹn hò?”. Lúc này mới nhớ đến câu nói của mình trước khi ra khỏi nhà vào buổi trưa, “Mẹ nhìn thấy hết rồi à?”.

Ngớ ngẩn! Bà đã đứng trước cửa sổ từ lâu lắm rồi.

“Không nhìn rõ”.

Tiền Đa Đa bất lực. Đành chịu, đàn bà nhà họ Tiền, người nào cũng thẳng như ruột ngựa.

“Y Y giới thiệu, con mới gặp lần thứ hai”.

“Làm nghề gì vậy?”.

“Giảng viên đại học”.

“Thật à? Giống bố con”. Mẹ cô vỗ tay bốp một cái, “Tốt quá”.

“Người ta dạy kinh tế, làm sao giống được? Mà tốt gì cơ ạ?”.

“Giáo viên thì tốt chứ sao. Con thì biết cái gì! Công việc ổn định, không linh tinh léng phéng, lại biết chăm lo cho gia đình, nhìn bố con thì biết”.

“Mẹ, bọn con mới gặp nhau được hai lần”. Cứ như là ngày mai cô về nhà chồng vậy.

“Có lần thứ hai là tốt rồi, chứng tỏ sau lần gặp đầu tiên các con đều có thiện cảm với nhau, tiếp tục tiếp tục”. Mẹ Tiền Đa Đa vỗ vai con gái, đi vào phòng một cách hài lòng.

Tiền Đa Đa nhìn theo bóng mẹ thở dài, sau khi bước vào phòng tắm cô cảm thấy người rệu rã bải hoải, không còn sức để tắm nữa.

Công việc vẫn phải tiếp tục tiến hành, đó là tình yêu của cô. Không được thăng chức mà thôi, cố gắng làm tốt những việc mình cần phải làm mới là cái cần phải đối mặt hiện nay, Tiền Đa Đa ba mươi tuổi vẫn tin rằng ông trời sẽ không phụ lòng người.

Nhưng kết hôn… nghĩ đến nụ cười cuối cùng đó của Diệp Minh Thân, chuẩn xác đến mức như lấy thước đo được. Giảng viên đại học, công việc ổn định, mục đích của việc tìm hiểu là tìm một đối tượng hợp tác để kết hôn, hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của cô, cô còn có điểm gì không hài lòng nữa?

Và còn anh chàng Hứa Phi từ trên trời rơi xuống đó nữa. Qua gương, cô nhìn thấy rất rõ vẻ mặt của mình trở nên gớm ghiếc, sau đó là u ám.

Làm sao bây giờ? Giám đốc điều hành mới là cậu sinh viên nực cười cùng trường kém cô mấy khóa muốn mời cô ăn cơm năm xưa, và cô lại là bà chị học khóa trên ngớ ngẩn tự nhiên lại hôn sếp của mình trong lúc say rượu.

Thôi được, những cái đó đều không phải là đáng sợ nhất, bỉ ổi nhất. Đáng sợ nhất, bỉ ổi nhất là, sáng hôm sau, trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, cô lại không làm chủ được phản ứng bản năng của đại não, nghĩ về nụ hôn đó hết lần này đến lần khác! Một người có nguyên tắc như Tiền Đa Đa đã tự tay hủy hoại mình.

Tiền Đa Đa nhìn mình trong gương cười đau khổ, cuối cùng khẽ lùi ra sau một bước, sau khi ngồi lên bồn cầu, hồi lâu không nhúc nhích, chống khuỷu tay xuống đầu gối, hai tay nâng mặt.

Làm sao bây giờ? Sớm muộn gì cũng phải chạm mặt, sáng thứ hai là cuộc họp thường lệ hàng tuần. Kể cả hiện giờ cô xin chuyển đi nơi khác, kể cả bây giờ cô ôm chân cựu giám đốc điều hành năn nỉ được rời Trung Quốc cùng chị ấy, cũng không còn kịp nữa.

Mặt vẫn úp vào lòng bàn tay, cô rên rỉ một tiếng, Tiền Đa Đa – một người có nguyên tắc không còn mặt mũi nào gặp mọi người nữa.

Một mình không tìm ra được lối thoát, trước khi đi ngủ, Tiền Đa Đa liền gọi điện thoại cho Y Y. Điện thoại đổ chuông rất lâu cô ấy mới nghe máy, giọng Y Y hơi lạ, dường như tâm trạng bất ổn, nhưng lại cố gắng tỏ ra trấn tĩnh, chính vì thế giọng rất gấp gáp.

Đa Đa thấy lạ, “Y Y, cậu đang làm gì vậy?”.

“Tớ, tớ đang bận, tớ sẽ gọi lại cho cậu sau nhé.”

Càng nghe càng thấy bất thường, liếc mắt vào chiếc đồng hồ nhỏ trên đầu giường, Đa Đa chợt bừng tỉnh, mặt đỏ lên, sau đó nói với giọng ngại ngùng: “Steve về rồi à? Xin lỗi nhé! Xin lỗi nhé! Làm phiền các cậu quá, tớ cúp máy đây”.

Biết Tiền Đa Đa hiểu lầm, Y Y cầm điện thoại im lặng một giây, sau đó điện thoại bị người khác rút ra. Ngón tay của người đàn ông dài, có lực, cô không túm được, tay liền trống không.

“Em uống nước đi”. Anh đưa cho cô một cốc nước.

Phòng làm việc sang trọng, ở tầng trên cùng, không gian thoáng đãng. Cô ngồi trên ghế sofa, rõ ràng là ngồi một mình, hai bên đều có một khoảng trống rộng, trông cô càng nhỏ bé.

Anh ngồi đối diện với cô, dường như đang mỉm cười, nhìn cô rất chăm chú.

Và cô nhìn người đàn ông trước mặt, ảo giác xuất hiện.

Bao nhiêu năm rồi, thỉnh thoảng cô vẫn mơ thấy anh, đuổi theo gọi anh, đuổi kịp nhưng không dám kéo anh lại, sợ anh lại như năm xưa, nhìn thấy cô đôi mắt hằn lên những tia máu, sau đó bỏ đi mà không ngoái đầu nhìn lại.

Hồi đó cô đã đến với Ngưu Chấn Thanh, còn anh vẫn đang học nghiên cứu sinh, khoa điện tử, cả ngày bận rộn với công việc lập trình.

Ai cũng biết cô có người yêu giàu có, nhưng anh vẫn kiên trì không bỏ cuộc. Lần đầu tiên của họ là vì Ngưu Chấn Thanh nói muốn tổ chức sinh nhật cho cô, sau đó lại đi công tác đột xuất. Bữa tiệc long trọng vẫn được tổ chức ở khách sạn như bình thường, tất cả bạn bè cô quen đều được mời. Cô mặc váy dạ hội, một mình cắt bánh ngọt, lúc mở món quà mà Ngưu Chấn Thanh phái người đưa đến, rất nhiều người đã bất ngờ la lớn.

Sau khi về đến nhà, anh sang gõ cửa nhà cô. Khuya lắm rồi, lúc đó cô còn đang ở trong phòng xem phim Hàn Quốc, khóc sụt sịt. Anh đứng ở cửa nhìn cô không nói gì, sau đó ghì siết hôn cô.

Trên người anh tỏa ra một mùi rất dễ chịu, dường như là một loại mật ong đặc quánh, khiến cô nhớ đến cái chai mà mình thích nhất hồi nhỏ đó. Thân chai tròn tròn, trên đó có gắn mác màu nâu, chú ong mật cũng tròn tròn, và còn có cả một bông hoa đơn giản.

Cô nghĩ chắc chàng trai này thấy cô đáng thương, cảm thấy cô khóc là vì bị thờ ơ. Thực ra cô không thấy buồn. Mẹ cô nói tìm người yêu phải tìm một người không làm mình cảm thấy buồn, và còn một điểm nữa, là phải có tiền.

Nhưng ánh mắt anh cuồng nhiệt, lúc hôn, cô cảm thấy cả người mình đều chìm trong mật ngọt, ý thức mơ hồ, lỗ chân lông mở to, cảm thấy rất cuồng si.

Sau khi ngồi dậy, cô nói với anh rằng chỉ có lần này, đây là ngoài ý muốn, lần sau đừng như vậy nữa.

Anh nói cơ thể biết em có yêu một người hay không, dối ai thì được chứ không thể dối mình.

Anh nói rất đúng, cảm giác ở bên anh rất tuyệt vời, tuyệt vời đến mức cô đã từng tự hỏi rằng có phải mục tiêu sống của mình có gì lệch lạc hay không. Ở bên cạnh người có tiền cũng không thấy vui như vậy, niềm vui là lúc nào cũng muốn ở bên cạnh người này, nhìn thấy anh liền muốn thơm, muốn vuốt ve, muốn quấn quýt như một con rắn.

Nhưng cuối cùng cô vẫn không chọn anh, lúc tuyên bố ngày cưới của mình với anh, mắt anh hằn lên tia máu đỏ, hỏi cô lý do.

Câu trả lời của cô rất đơn giản, em muốn lấy một người có tiền, Ngưu Chấn Thanh là người như vậy, còn anh thì không.

Thực ra cô cũng muốn giải thích mẹ cô vốn xuất thân từ một gia đình giàu sang, năm xưa vì lấy con trai của một người công nhân mà từ bỏ cơ hội cùng bố mẹ rời xa Trung Quốc, cuối cùng lại bị người ta bỏ rơi, đành phải sống với cô trong ngôi nhà ổ chuột tồi tàn.

Cô không phải là tiểu thư bề ngoài bóng lộn, đi về có kẻ đón người đưa, ăn mặc sang trọng, dường như lớn lên trong lụa là gấm vóc.

Từ nhỏ cô đã được chứng kiến cảnh mẹ mình bán sức lao động để nuôi mình ăn học, chứng kiến mẹ mình từ một tiểu thư không phải động tay vào bất cứ việc nhỏ nào biến thành một người đàn bà thiển cận, thực dụng.

Thiển cận, thực dụng thì có sao? Chỉ cần bà vẫn yêu cô, tần tảo dậy sớm thức khuya kiếm tiền nuôi cô ăn học, làm thêm giờ trong mùa hè, được phát một que kem cũng không dám ăn, lấy khăn mặt bọc lại cẩn thẩn, đem về nhà nhìn cô ăn từng miếng một.

Mẹ cô rất đẹp, nhưng vì cô mà không chịu tái giá, dù phải chịu nhiều nỗi tủi hổ đến đâu cũng chỉ có thể khóc một mình lúc nửa đêm. Lúc cô quay sang hỏi, mẹ lại giả vờ cười, nói cô nghe nhầm rồi.

Cô cũng yêu mẹ mình, cô là con gái của bà, cô muốn cho bà quay lại với cuộc sống trước đây, được tận hưởng cuộc sống mà bà đáng phải được hưởng.

Thế gian này những gã đàn ông có tiền hay không có tiền, sau khi không còn tình yêu đều bạc tình, thế thì việc gì cô phải lựa chọn một gã nghèo rớt mùng tơi? Có lấy cũng phải lấy kẻ giàu có, kể cả khi chia tay, cũng còn được chia một nửa tài sản.

Lên cấp ba cô liền quen với Ngưu Chấn Thanh, anh đã nuôi cô học đại học, mua nhà cho cô và mẹ cô, đợi cô trưởng thành rồi lấy cô.

Sau khi cô và mẹ rời xa cái nơi có cửa ra vào nằm chềnh ềnh đối diện với cửa nhà hàng xóm, chỗ hẹp chỉ có thể lách người đó, không hề có ý định ngoái đầu nhìn lại. Ông trời đã an bài số phận cho cô là phải làm vợ người đàn ông này, không liên quan gì đến tình yêu, ân nghĩa.

Và người đàn ông trước mặt này, nghe xong lời cô liền bỏ đi không ngoái đầu nhìn lại, cô cảm thấy kiếp này mình không thể gặp anh được nữa, sau đó lại nghe nói anh bỏ học ra nước ngoài, không phải là nhân vật nổi tiếng gì, chính vì thế không có người quan tâm, thông tin về anh cũng vô cùng ít ỏi.

“Em về nhà đây”. Bao nhiêu năm nay, vị mật ngọt trên cơ thể anh vẫn còn ở đó, cả chiều nay cô đều nín thở, cô tham lam muốn hít thở biết bao, nhưng lại phải cố gắng che giấu. Quá vất vả rồi, cô muốn về nhà nghỉ ngơi.

“Được, để anh đưa em về!”. Anh cũng không giữ cô lại, rất lịch lãm đứng dậy tiễn cô.

Anh

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT