watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10915 Lượt

hoành tráng năm xưa.

Hội trưởng hội sinh viên… Cuối cùng, cô nàng vô tâm vô tính Tiền Đa Đa như nhớ ra điều gì, bàn tay bưng cốc cà phê bắt đầu run rẩy, cà phê trong cốc sứ trắng sóng sánh.

“Đa Đa?”. Thấy vẻ mặt của bạn hơi bất thường, cuối cùng Y Y đã bình tĩnh trở lại sau một hồi hưng phấn, rụt rè gọi tên bạn.

“Hóa ra là hắn!”. Ký ức vốn có phần mơ hồ lập tức lóe lên như tia chớp. Đa Đa đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn, đứng bật dậy, không quan tâm đến nước cà phê đã bắn ra ngoài.

Sau khi sắp xếp lại các chi tiết, Tiền Đa Đa – một con người rất giỏi tổng kết đã hiểu ra vấn đề, kết quả có được khiến cô vô cùng bất ngờ. Thật thế ư? Năm xưa chỉ là một câu nói đùa. Hắn ta lại chấp nhặt vậy ư? Dám dùng thủ đoạn bỉ ổi đó để trả thù cô ư?

Nhưng nghĩ lại lại thấy không thể. Elizabeth nói rất rõ rồi, hắn ta vào UVL với cương vị là quản trị viên tập sự, cũng có nghĩa hắn là người tin cẩn do một vị lãnh đạo cấp trên trực tiếp lựa chọn, mấy năm nay hắn lại không ở trong nước, về nước trúng ngay chức giám đốc điều hành, việc gì phải chấp nhặt một câu nói với cô?

Chưa chắc! Đa Đa lại một lần nữa phủ định suy nghĩ của mình. Hắn là một người đàn ông, ai mà biết trong lòng đàn ông đang nghĩ gì ? Có những nhân vật nhìn bề ngoài đặc biệt thành công, sau này lại vỡ lở ra những chuyện bẩn thỉu không ai dám tin. Ai dám chắc rằng hắn không có những suy nghĩ biến thái?

Đầu óc rối bời, suy nghĩ liên miên, Tiền Đa Đa vô cùng đau khổ.

Sau khi nói xong năm chữ đó, lúc thì Tiền Đa Đa cau mày, lúc lại mím môi, nét mặt rất lạ. Y Y vô cùng tò mò, nhiệt tình dò hỏi: “Nói đi, rốt cục là chuyện gì? Trước đây không lẽ hai người cũng đã từng có một đoạn tình sử ư?”.

“Đùa gì vậy! Làm sao tớ lại dính líu với hắn ta được chứ ? Hắn kém tớ mấy tuổi! Đùa gì vậy!”. Tiền Đa Đa kiên quyết phủ nhận.

“Ừ…”, Y Y kéo dài giọng tỏ vẻ thất vọng. Cũng phải thôi, Tiền Đa Đa là người có nguyên tắc, Hứa Phi ít tuổi hơn cô, lại cách mấy khóa như vậy, không thể có mối quan hệ đặc biệt gì với cô.

Haizzz! Không có thông tin nào có thể khai thác, cụt hứng quá.

Đang nói chuyện thì điện thoại của Đa Đa đổ chuông, là Diệp Minh Thân. Giọng nói em ái trong điện thoại, khiến người ta có cảm giác đang được tắm trong gió xuân.

“Đa Đa, em đang ở đâu vậy? Anh vừa từ trường về, giờ anh đi đón em được không?”.

Bài học đau đớn vẫn còn trước mắt, lúc này Tiền Đa Đa hạ quyết tâm, cho dù thế nào cũng không thể tiếp tục đi trên con đường độc thân nữa. Hiện giờ tình hình xung quanh cô rất phức tạp, ngộ nhỡ ra có chuyện, đến lúc đó tốt xấu gì cũng kéo ra được một anh chàng làm chỗ dựa.

Kể cả cô phức tạp hóa vấn đề, thì ít nhất lần sau uống say cũng có người đàn ông danh chính ngôn thuận có thể đưa cô về nhà, ít nhất sẽ không đến nỗi phải xuất hiện cảnh tượng khiến cô vô cùng mất mặt đó nữa.

Nghĩ vậy, cô bên nói địa chỉ, lòng thấy rất thoải mái. Y Y cười hi hi ở phía đối diện, “Có phải Diệp Minh Thân không?”.
Tiền Đa Đa gật đầu, “Lát nữa tớ sẽ rút lui sớm”.

“Ok, no vấn đề! Hy vọng lần này sẽ thành công, tớ chờ tin vui của cậu”.

Tạm thời gạt qua một bên những suy nghĩ rối bời, Tiền Đa Đa đã trở lại với thực tại, nghe xong lời Y Y liền than thở, “Tớ cũng muốn thành công lắm chứ! Nhưng thấy cũng lạ, rõ ràng là không có điểm nào có thể chê, nhưng cứ cảm thấy vô vị làm sao ấy”.

“Thế cái gì mới là không vô vị? Nhìn thấy người ấy ánh mắt liền tóe lửa, chỉ mong được sà vào và hòa vào làm một ư? Tiểu thư, đó là chuyện đáng lẽ phải rầu rĩ từ mười năm năm trước!”.

Ánh mắt tóe lửa, chỉ mong được sà vào và hòa vào làm một? Trong đầu tự nhiên lại hiện ra khuôn mặt của một người đàn ông khác, làn da trẻ trung lấp lánh, mồ hôi lấm tấm, hơi thở nóng bỏng đầy đam mê… Đột nhiên cảm thấy miệng khô khốc, mặt Tiền Đa Đa nóng bừng.

“Ấy? Sao lại đỏ mặt? Nóng lắm à?”. Y Y thắc mắc.

“Ừ”. Tiền Đa Đa có vẻ ngượng ngùng, lập tức chuyển sang chủ đề khác, “À này, anh chàng Diệp Minh Thân đó, dường như anh ta rất muốn tìm một người để cưới gấp, không biết có vấn đề gì không?”.

“Anh ấy ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi rồi, đàn ông cũng có khủng hoảng tuổi tác đấy. Ok?”.

“Đàn ông có khủng hoảng tuổi tác gì, tớ cảm thấy bọn họ thích nhất là ăn chơi đùa giỡn với gái đẹp suốt đời”.

“Giọng này nghe như cung oán ngâm khúc ấy nhỉ?”. Y Y thè lưỡi, “Có ai là không thích cái đẹp? Nhìn thấy Don Juan mà cậu không nhỏ nước miếng ư?”.

Gương mặt đàn ông ấy lại một lần nữa hiện lên trong đầu, Tiền Đa Đa bực bội. Nhỏ nước miếng ? Có những gã cô chỉ muốn băm vằm ra thành trăm nghìn mảnh.

“Nếu hai bên đều không thể chỉ ngắm một người suốt đời, thì tại sao con người phải kết hôn?”. Gạt gương mặt đáng ghét đó sang một bên không nghĩ nữa, Tiền Đa Đa tiếp tục hỏi.

“Mỗi người lấy cái mình cần mà thôi. Trước khi kết hôn đã xác định rõ điều này, thì đương nhiên sẽ sống yên ổn suốt đời”. Y Y trả lời rất nhanh, sau đó lấy tay vân vê đám lông vũ của chiếc áo khoác đặt trên tay ghế sofa. Lông vũ màu đen tuyền, ngón tay cô trắng muốt, những cái quá đẹp ở bên nhau, khiến người ta cảm thấy không thực.

“Tớ thì tớ nghĩ như vậy, còn người khác nghĩ thế nào, ai mà biết được?”.

Đã biết từ lâu, bái phục cậu ở điểm này. Tiền Đa Đa cắn móng tay, “Năm xưa sao cậu không bảo tớ? Nếu không tớ đã tìm một người cùng chung chí hướng từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến ngày hôm nay?”.

“Haizz, đến giờ mà cậu vẫn còn cắn móng tay?”. Y Y đưa tay ra đập vào tay cô. Đa Đa có một thói xấu, cứ cảm thấy bực bội là cắn móng tay nham nhở, chính vì thế từ nhỏ tới lớn móng tay đều cắt ngắn không để lại chút nào, chỉ sợ giơ ra bị người khác nhìn thấy đám móng tay như chó cắn đó.

“Nói tớ hả? Không phải cậu cũng cắn môi đó sao? Sáng nay xảy ra chuyện gì vậy? Cậu cắn bật cả máu rồi”. Chơi với nhau mười mấy năm, sao không hiểu nhau? Đa Đa cũng thuộc làu làu thói xấu của Y Y.

Sờ lên môi mình lại càng lộ ra chân tướng, Y Y thè lưỡi, “Sợi dây chuyền tớ thích bị người ta mua mất rồi, cứ nghĩ đến đó lại thấy bực, đêm qua mất ngủ đến tận sáng”.

Biết bạn đang đùa, Đa Đa cười lớn, tâm trạng đã vui hơn, nói tiếp: “Sao không ra tay sớm hơn?”.

“Vì còn có một kiểu khác cũng rất thích, cứ đắn đo giữa hai kiểu, đợi đến khi người ta mua rồi mới biết hóa ra sợi dây chuyền đó là sợi mà tớ thích nhất, haizzz”. Hai người chơi với nhau từ nhỏ, nói chuyện rất ăn ý, để tạo thêm không khí, Y Y còn giả vờ chấm nước mắt.

“Tại em cả, sao không đợi anh? Đợi thêm mấy năm nữa anh thành tỉ phú, cưới em là xong. Mua liền một lúc hai dây luôn, khỏi cần phải gọi điện thoại báo cáo.”

Y Y giả bộ sà vào, ôm cánh tay Đa Đa làm nũng, “Honey, nếu như lấy anh, làm sao em dám tiêu đồng tiền mồ hôi nước mắt của anh được? Dĩ nhiên là em sẽ không đòi mua sợi dây nào cả, tiết kiệm được thì cố tiết kiệm.”

“Thế tiêu đồng tiền mồ hôi nước mắt của Steve không xót hay sao?”. Tiền Đa Đa cười khúc khích.

“Xót chứ, chính vì thế mới không mua liền hai sợi dây, đến giờ mới thấy chán”. Y Y ngồi thẳng người đáp một câu, nửa đùa nửa thật, khiến Tiền Đa Đa cau mày lại.

Hai người vẫn còn muốn nói chuyện thêm một lát nữa, cửa quán cà phê bị đẩy ra, người đàn ông bước vào mặc chiếc áo len màu sữa, bên trong là chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, đeo một cặp kính gọng mỏng, trông rất trí thức. Vào trong anh ta cũng không ngó nghiêng gì, bước thẳng đến chỗ họ.

Là Diệp Minh Thân. Y Y đã nhìn thấy trước, bèn giả vờ khen cô: “Đa Đa, hôm nay ăn mặc yểu điệu thục nữ thế, hơi bị hiếm gặp đó”.

“Không phải đã nói là tối nay có hẹn đó sao? Dù là con khỉ cái, cũng phải biết chải lông cho mình trước khi chưa chinh phục được hoàn toàn con khỉ đực chứ?”. Từ trước đến nay, Đa Đa nói năng rất thẳng thắn.

Y Y đang uống cà phê, nghe thấy vậy suýt thì sặc, bất chấp hình ảnh thục nữ, đôi mắt cô trợn tròn, “Cậu bảo chải lông trước ai?”.

“Đó là viềm vinh hạnh của anh”. Tiền Đa Đa chưa kịp mở miệng, đã có tiếng đàn ông xen vào trên đầu cô, ngẩng đầu lên liền chạm ngay mặt Diệp Minh Thân, lần này đến lượt Tiền Đa Đa suýt phun cà phê ra ngoài.

Sau khi đưa mắt dõi theo Đa Đa và Diệp Minh Thân rời khỏi quán cà phê, Y Y mới uể oải đứng vậy xách túi đi ra, đứng trước cổng đợi lái xe riêng đánh xe đến.

Đã sang tháng ba rồi, Thượng Hải vẫn rét căm căm, cô rụt cằm vào cổ áo lông. Phía đối diện bên kia đường chính là một trong những khu shopping xa xỉ nhất thành phố, cô thường đến đây, đương nhiên là thuộc làu như sân nhà mình, nhưng hôm nay lại không có hứng thú sang đó, chỉ muốn về nhà sớm, một mình chui vào phòng.

Cảm giác chấn động mà ảo giác ban nãy gây ra vẫn còn, cô rút tay ra khỏi túi áo khoác, cởi đôi găng tay may bằng chất liệu da dê ra hơi phiền hà, cô gỡ từng ngón tay ra, cuối cùng nhìn bàn tay mình để trần trong không khí lạnh giá.

Nhẫn cưới rất vừa tay, chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh.

Chói mắt biết bao! Năm xưa lần đầu tiên nhìn thấy, cô mừng khôn xiết. Cả ngày giơ tay lên ngắm, tách năm ngón tay

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT