watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10916 Lượt

cảm của hai người rất gắn bó.

Năm nay cô Trương hơn năm mươi tuổi, bản tính thích càu nhàu. Lúc này vừa giúp Y Y mặc áo khoác vừa cằn nhằn: “Hoặc là không ăn, hoặc là ăn có chút xíu, cái eo này đói hóp hết cả vào rồi đây này”.

“Eo bé mới đẹp, có ai thích eo bánh mì đâu? Có đẹp không cô?”. Cửa phòng thay đồ là một chiếc gương to, Y Y đứng trước gương ngắm nghía, cười hỏi.

Cô Trương giúp cô thắt thắt lưng rồi ngẩng đầu lên ngắm. Làn da Y Y trắng nõn, trên cổ áo của chiếc áo khoác còn cài một hàng lông vũ màu đen, chạm nhẹ vào hai bên quai hàm của cô, khiến da càng trắng như tuyết.

“Đẹp lắm”, cô Trương khen thật lòng, sau đó thuận miệng nói tiếp, “Nhưng mợ ạ, gầy quá khó nuôi con lắm, sau này sinh cũng vất vả”.

Nói ra lại thấy hối hận, nhưng không rút lại được nữa, hai người vừa nãy còn nói cười rôm rả, giờ lại cùng im lặng, sau đó đều quay đầu đi, coi như không nghe thấy gì cả.

Cô Trương biết mình lỡ lời. Về chuyện em bé, khi mới kết hôn, Y Y cũng có bầu một lần, được ba tháng đi siêu âm, là một bé trai. Bố mẹ chồng mừng hơn bắt được vàng, chồng cũng phấn khởi lắm, chỉ có điều hồi đó cô còn là một cô bé, làm việc gì cũng không cẩn thận, một hôm chồng về muộn, lúc xuống lầu đón chồng chạy vội quá, vấp ngã thế là sảy.

Sau đó không thấy có nữa, đến bệnh viện kiểm tra hết lần này đến lần khác, đều nói không có vấn đề gì, nhưng vẫn không có lại được.

Đã nói ra rồi, muốn rút lại cũng không rút được nữa, cô Trương có phần ngượng ngùng. Sau mấy giây sững người, Y Y lại cười như không có chuyện gì xảy ra, khua tay với cô Trương, “Thôi cháu đi đây, cô đừng đợi cháu về ăn cơm nhé, cháu ăn cơm với Đa Đa ở ngoài”.

Y Y đến sớm, Đa Đa vẫn chưa đến, cô gọi đồ uống, một mình ngồi trong góc nhỏ quen thuộc chờ đợi. Nhân viên phục vụ ở đây đều biết cô, lúc bưng cà phê đến mỉm cười chào cô, nhưng thấy cô thẫn thờ, không dám nói gì thêm nữa.

Thứ bảy, quán cà phê rất đông khách, tám mươi phần trăm chỗ ngồi đã kín. Các đôi tình nhân kề sát bên nhau, thầm thì chuyện trò; còn có một số đôi đã có phần cứng tuổi, nhưng không nói gì với nhau, người phụ nữ tay cầm tạp chí, người đàn ông nét mặt thờ ơ; một gia đình vào nghỉ chân, đứa trẻ mặt đỏ gay gắt khóc lóc, giãy giụa, khiến mọi người xung quanh đều liếc nhìn, bà mẹ trẻ luống cuống, ông bà xúm vào giúp một tay, ông bố ngồi bên cạnh với nét mặt vô cảm, dường như mình đang ở một thế giới khác; chỉ có những người cao tuổi lại có chủ đề chung, hai vợ chồng già vừa uống cà phê vừa cười nói, hào hứng chỉ vào mọi thứ xảy ra xung quanh mình.

Khi còn học đại học, cô và Tiền Đa Đa đã thích đến chỗ này, còn nhớ hồi đó hai người thường ngồi đối diện với nhau ở đây cả buổi chiều. Ít nhất Tiền Đa Đa có thể hoàn thành hai bản báo cáo, còn cô, đọc hết mọi tạp chí kỳ đó, lại còn có thời gian để sắp xếp lại những cảm nghĩ của mình.

Quán cà phê đã sửa sang mấy lần, ông chủ cũng đã đổi mấy lần, nhưng người qua kẻ lại, bầu không khí ở đây dường như không có gì thay đổi, không, vẫn có sự thay đổi, chẳng mấy chốc mà hai người đã gần ba mươi rồi.

Cô bưng chiếc cốc một cách vô thức rồi nhìn ra ngoài, đột nhiên liếc thấy một bóng người quen thuộc, nét mặt của cô thay đổi rõ rệt, mắt trợn tròn, phản ứng đầu tiên là muốn ghé sát vào tấm kính để nhìn cho rõ hơn, nhưng cả người lại co về phía sau, dường như muốn biến thành một hạt giống, giấu mình đi.

Ngoài cửa sổ người đi lại như mắc cửi, bóng người đó lướt qua. Ảo giác chăng! Nét mặt cô lộ rõ vẻ sửng sốt, một chuyện không thể xẩy ra, ít nhất trong thành phố này, là chuyện không thể xẩy ra.

Cửa bị đẩy ra, Tiền Đa Đa xuất hiện, không hề ngó nghiêng, đi thẳng về phía này, nhìn thấy cô không chào một câu, ngồi thụp xuống ghế sofa, trông rất uể oải.

Đợi hồi lâu không có tiếng hỏi han, cuối cùng Tiền Đa Đa bỗng nhỏm người lên một cách kỳ quái, sau đó nhìn vào mặt cô tỏ vẻ kinh ngạc, “Y Y, cậu sao vậy? Mặt trắng bệch thế kia, trời lạnh như thế này mà còn toát mồ hôi”.

“À, không sao cả. Vừa nãy tớ uống một cốc nước lạnh, uống vội quá”, cô cắn môi trở về với thực tại, gạt ảo giác ban nãy ra khỏi đầu, sau khi nhìn thẳng vào Tiền Đa Đa cũng thắc mắc, “Cậu sao vậy, sao mà uể oải thế?”.

Từ xưa đến nay tinh thần Tiền Đa Đa lúc nào cũng hăng hái, vẻ uể oải này thực sự rất hiếm thấy.

“Tớ có mối thù với một kẻ”. Tiền Đa Đa chống người lên cởi áo khoác, nghiến răng ken két.

Đã trở lại bình thường, Y Y nhìn cô mắt sáng lên, sau đó nghiêng người về phía trước cười.

“Đa Đa, hôm nay cậu mặc đẹp quá”.

Bên trong áo khoác Tiền Đa Đa mặc một bộ váy liền bằng nhung đến đầu gối, cánh tay và bắp chân lộ ra ngoài, lập tức bàn của họ trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của mọi người.

“Tối có cuộc hẹn”. Lúc nói ra câu này, Tiền Đa Đa tỏ ra rất bình thản, dường như đang nói về một cuộc họp nhỏ không quan trọng nào đó trong lịch công tác của mình.

“Cuộc hẹn? Diệp Minh Thân ư?”. Y Y cười tươi, “Steve nói với tớ rồi, anh ấy rất hài lòng về cậu, còn cậu thì thế nào? Có phải yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên không? Hôm nay là cuộc hẹn thứ mấy rồi?”.

Cô hỏi dồn dập, Tiền Đa Đa vẫn tỏ ra bải hoải, “Cũng được, rất khá”.

Đây là tính từ gì? Y Y lại hỏi tiếp: “À, vừa nãy cậu nói có thù với ai vậy?”.

Nói đến chủ đề này, tinh thần của Tiền Đa Đa lập tức quay trở lại, cô cau mày thốt ra mấy chữ: “Kerry Hứa”.

“Ai vậy?”.

“Giám đốc điều hành mới của khối thị trường, Hứa Phi”. Lần này, câu trả của Tiền Đa Đa được rít qua kẽ răng, ai cũng có thể thấy đây là một mối thù lớn.

Hả? Y Y sững người. Bình thường những chuyện Tiền Đa Đa nói nhiều nhất với cô vẫn là công việc, nhưng theo những gì cô nhớ thì từ trước đến nay, ở công ty, Đa Đa rất thuận buồm xuôi gió, tại sao lại đột xuất như vậy? Tự nhiên lại mọc ra một giám đốc điều hành mới khiến cô nàng hận đến tận xương tận tủy?

Và còn Hứa Phi – Tại sao cái tên này nghe quen thế nhỉ? Y Y ngửa mặt lên suy nghĩ mông lung.

Cà phê được mang đến, Tiền Đa Đa đưa tay đón lấy, cầm cốc uống một ngụm trước.

Cô từ nhà trốn ra đây. Tối qua đúng một trận hỗn loạn, lúc cô về đến nhà đã là tờ mờ sáng, không nói gì trước với bố mẹ, họ đều sốt ruột đến phát điên, chỉ còn thiếu mỗi nước báo cảnh sát, sau đó cô mới phát hiện ra điện thoại di động của mình đã tắt máy. Cô mệt như một chú chó, không còn đủ sức để nói gì nữa, tắm xong liền đổ vật xuống giường.

Sáng ra, vừa ăn sáng vừa giải thích mấy câu, nói hơi quá chén trong bữa tiệc của công ty, còn bị mẹ chửi cho một trận: “Tưởng là có hẹn với ai, cuối cùng vẫn lại là công việc, tức chết đi được”.

Câu nói này thật là… Cuối cùng Tiền Đa Đa đã phát hiện ra rằng chuyện khiến mẹ cô nổi sùng không phải là chuyện cô đi đêm về hôm, mà là đến giờ cô vẫn chưa được ở bên cạnh anh chàng nào để đi đêm về hôm.

Thực ra sự thật không phải như vậy! Phẫn nộ quá, Tiền Đa Đa muốn nói thật, đang định nói ra thì nhớ ra rằng, nói thật ra điều đó, có khi đến thứ hai mẹ cô lại xông đến công ty, bắt anh chàng hôn cô phải gánh trách nhiệm. Tỉnh táo thì nên im miệng, cô hậm hực thốt ra một câu: “Con đi có việc, tối không về ăn cơm”.

Mẹ Tiền Đa Đa tự nhiên nổi khùng: “Lại đi làm thêm giờ hả?”.

“Con có cuộc hẹn! Lần này thì mẹ hài lòng rồi chứ?”. Lúc ra cửa, Tiền Đa Đa còn cất cao giọng.

“Tớ nhớ ra rồi!”. Đột nhiên Y Y vỗ hai tay vào nhau, bốp một tiếng, “Anh chàng Hứa Phi mà cậu nói, có phải học cùng trường đại học với cậu không?”.

Đang uống cà phê, Tiền Đa Đa giật mình suýt phun cà phê ra ngoài vì câu nói đầy xúc động của Y Y, cô vội lấy một tờ giấy ăn lau miệng, “Cậu nói gì vậy?”.

“Có đúng không?”. Y Y hào hứng, “Hồi đó chúng tớ chuẩn bị tốt nghiệp, nghe nói trường các cậu có một tiểu phi nhân học năm thứ nhất, đội bọn tớ còn tổ chức riêng một đoàn toàn fan đi xem anh ta thi chạy. Sân vận động to lắm, còn có cả cổ động viên, giăng banner, cả đội đều hô “Hứa Phi, Hứa Phi”, tớ nhớ rất rõ”.

Tiền Đa Đa ngơ ngác, “Thật ư?”.

Hồi học đại học, ngoài việc có hứng thú với học bổng, cô không còn niềm đam mê nào khác. Đặc biệt là năm thứ tư, cô bận rộn đi thực tập ở mấy công ty để tích lũy kinh nghiệm, làm gì có thời gian quan tâm đến cái gọi là tiểu phi nhân nữa?

“Thật chứ, chỉ có điều không biết có phải là trùng tên trùng họ hay không? Đúng ra là anh ta phải ít hơn bọn mình ít nhất hai, ba tuổi, làm sao lại có thể leo lên làm sếp của cậu nhanh như vậy?”.

“Đúng là rất trẻ”. Nói đến tuổi tác, Tiền Đa Đa lại nghiến răng.

“Rốt cục có phải không nhỉ? Anh chàng Hứa Phi đó rất đẹp trai! Sau đó tớ có nghe mấy cô bạn khóa dưới nhắc đến anh ta, nghe nói còn làm cả hội trưởng hội sinh viên”. Y Y nắm chặt hai tay lại bắt đầu mơ màng.

Cuộc sống thời sinh viên của Y Y hoàn toàn khác với Đa Đa, cô học ở Học viện nữ sinh, chương trình học rất nhẹ, rất nhiều thời gian rỗi, ngoài thời gian hẹn hò còn hay theo các chị em khác đi ngắm các anh chàng đẹp trai ở khắp nơi, chính vì thế còn nhớ rất rõ cảnh tượng

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT