watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10914 Lượt

ngờ lại có người hoàn toàn quên anh?

Chính vì thế trong bữa tiệc tối hôm nay, anh đáng ra phải bước đến trước mặt cô nâng cốc cười lớn. Tiền Đa Đa, cô em cũng có ngày hôm nay!

Nhưng anh đã lầm. Tiền Đa Đa thảm bại, anh đứng trên sân khấu nhìn thấy rất rõ. Cô ngồi trên ghế của mình, ngồi giữa hai vị trợ lý mà anh đưa từ Nhật Bản sang, cố gắng mỉm cười đến giây phút cuối cùng, nhấp từng ngụm rượu nhỏ hết ly rượu, sau đó lặng lẽ đứng dậy đi ra.

Phản ứng này hoàn toàn không giống những gì anh đã dự đoán. Trước đây Tiền Đa Đa không như vậy, trước đây Tiền Đa Đa có ánh mắt kiên định, không hề tỏ ra mất phương hướng, kể cả xảy ra chuyện động trời cũng vẫn có thể mỉm cười đáp lại, lúc đó anh cảm thấy cô vừa non nớt vừa đáng yêu, nhưng đến ngày hôm nay, cùng là nụ cười của một người lại khiến anh cảm thấy đáng thương.

Nhìn Tiền Đa Đa đang lặng yên bên cạnh, cô đã say thật rồi, nhưng vẻ thục nữ vẫn còn ở đó, không ồn ào cãi vã, chỉ túm chặt cánh tay anh không chịu buông ra, dù có chết cũng không chịu buông ra. Nửa khuân mặt lộ ra ngoài, nước mắt vẫn chưa khô.

Đột nhiên trái tim anh trở nên mềm

yếu, anh cúi đầu lau nước mắt cho cô. Má kề sát lại, đầu mũi lướt qua khóe miệng cô, ở đó vẫn còn mùi rượu, mùi Vodka xen lẫn vị ngọt của nước cam. Gay rồi, trong tích tắc trời đất rung chuyển, một cảm giác nóng bỏng phía dưới bụng lan lên đỉnh đầu, dường như anh lại quay về với hội trường tràn đầy hormone nam năm xưa, không, còn kinh khủng hơn lần đó, tiếng thở hổn hển cố kìm chế trong xe nghe rất rõ.

“Tiền Đa Đa, em tỉnh lại đi! Nói cho tôi biết nhà em ở đâu?”. Anh ngửa đầu cố gắng tránh xa cô nhất, Hứa Phi rất chật vật khi nói ra câu này.

Tiền Đa Đa đang nằm mơ, một giấc mơ êm ái. Cuối cùng

cô đã nắm chặt được cái sắp mất, nhưng bàn tay hơi động đậy, cảm giác ấm áp đó đang có dấu hiệu sắp tuột khỏi tay. Cô kéo chặt lại, “Không được đi, anh ở lại, ở lại”.

Anh hít thật sâu, “Đa Đa, em có biết em đang nói gì không?”.

Cô khẽ mở mắt ra nhìn anh, nghiêng đầu, rất chăm chú.

Cô nhìn thấy một chiếc bóng lờ mờ, những hình ảnh trong ký ức xa xôi chồng chất lên nhau, trong đêm tối gương mặt và cơ thể đầy mồ hôi của chàng trai trẻ: Người đàn ông trong xe thể thao, từng bó hoa to đặt ở ghế sau; và cả bước nhảy nhẹ bên vũng nước, ngẩng đầu lên là nhìn thấy nụ cười đó.

Những người đàn ông này đều là những người mà cô từng muốn giữ chân, từng có thể giữ chân, nếu ông trời cho cô một cơ hội nữa, ít nhất lần này cô sẽ không buông tay.

Đường phố tĩnh mịch, nhiệt độ trong và ngoài xe chênh lệch quá lớn, cửa kính phía trước đã được phủ lên một màn sương, trong mắt cô cũng vậy. Một lớp ánh sáng ẩm ướt, cô nhìn rất lâu rồi bật cười, vẫn là thói quen cô không sửa được, vừa cười liền để lộ ra hàm răng trắng, “Biết chứ, em bảo anh đừng đi.”

Dưới ánh đèn lờ mờ, hàm răng của cô đều đặn, trắng muốt, lấp lánh. Hứa Phi không hỏi gì thêm, cũng không rụt tay lại nữa, cổ họng như bị hai hàm răng nhỏ nhắn đáng yêu đó cắn nhẹ, hơi thở dần dần trở nên nóng bỏng, như thể cả cơ thể rơi vào trong nham thạch.

Đau khổ thật! Anh là người đàn ông, một người đàn ông bình thường, tên đã giương lên cung, không cầm thú một chút thực sự không xứng với danh hiệu là đấng mày râu của anh.

Nhưng cô là Tiền Đa Đa, cô đã say rồi, cô coi anh là một người đàn ông khác, cô chỉ muốn tìm niềm vui sau cơn say…

Chút lý trí cuối cùng đó vẫn còn sót lại, rõ ràng là cơ thể đã căng lên tựa dây đàn, nhưng anh vẫn nghiến răng cố chịu, tay đã đặt lên chốt cửa, suýt nữa thì vặn ra để nhảy xuống.

Không ngờ Tiền Đa Đa lại chồm lên, một tay túm chặt cổ áo anh. Nụ hôn ập tới quá mạnh, anh không kịp đề phòng hự một tiếng, môi thấy đau nhói, bất giác há ra. Chỉ trong tích tắc đầu lưỡi của cô khéo léo siết chặt lấy anh, khoái cảm mãnh liệt khiến chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu đã bay lên chín tầng mây. Nước miếng của cô còn vương mùi rượu, trong tích tắc anh cũng như người say, cả thế giới đột nhiên trở nên mông lung, huyền ảo.

Đôi tay không kiểm soát được ôm chặt cô, cơ thể cô nóng bỏng mềm mại, ngón tay anh không nghe theo sự điều khiển của khối óc, không thể rời khỏi cơ thể cô.

Nghiến răng nhắm mắt hỏi cô câu cuối cùng: “Đa Đa, em có biết tôi là ai không?”.

Bị hỏi ráo riết như vậy, cuối cùng cô đã từ từ mở đôi mắt vốn đang ngất ngây ra. Trước mắt là một khuôn mặt đàn ông, hơi thở nóng bỏng, dưới ánh đèn lờ mờ, làn da tươi trẻ tựa như lớp sứ, mồ hôi lấm tấm trên mặt.

Ai nhỉ? Khoái cảm mà nụ hôn này mang tới quá mãnh liệt, đến nỗi suy nghĩ đầu tiên của cô sau khi mở mắt ra là đưa hai tay đỡ lấy gương mặt này để hai người kề sát nhau hơn, hôn càng da diết hơn.

Nhưng môi đã đỏ ửng, khi động tác siết môi dừng lại, cái đau liền trở nên rõ ràng hơn, cảm giác đau đớn này khiến lý trí của cô quay trở lại. Nhìn thấy rõ rồi, cô rít qua kẽ răng hai chữ : “Là anh…”.

Tại sao lại là anh ta? Không, không thể!

Trong nỗi sợ hãi đến tột độ, cô cố gắng ngửa đầu ra phía sau, nhịp thở của hai người đã tách ra, tạo ra một khoảng cách, cuối cùng đã nhìn rõ trạng thái hiện tại.

Một tiếng hét lớn, Tiền Đa Đa đột ngột rút tay lại. Động tác của cô quá mạnh, Hứa Phi không kéo kịp, bịch một tiếng, liền nghe thấy đầu cô đập mạnh vào cánh cửa
Chương 3: Rau quá vụ trên thị trường mối lái

Khi chưa đi gặp gỡ đối tượng qua người làm mối, giới thiệu, cảm thấy điểm nào mình cũng ổn, khi đã bị đưa vào thị trường này rồi, mới đột nhiên phát hiện ra mình đã là một mớ rau quá vụ, không thể tự hào được nữa.

Vấn đề là, nếu điểm nào cũng ổn, thì tại sao phải đi làm một cây rau?
************************
Thứ bảy, sáng nào Y Y tỉnh giấc cũng đã là gần mười giờ sáng, cô ngồi dậy xuống lầu ăn sáng. Cô Trương đã giúp việc cho nhà cô lâu năm, nhưng nhìn thấy cô vẫn một điều mợ hai điều mợ, khiến có lúc Y Y cảm thấy mình đang đóng phim ngày xưa của Hồng Kông, vẫn là loại phim được chiếu đi chiếu lại.

“Mợ ạ, mợ dậy rồi à? Đêm qua cậu có về, cô đang ngủ. Cậu nói sáng nay có cuộc họp ở Nam Kinh, không muốn đánh thức mợ dậy nữa, cậu đi lúc nửa đêm”.

“Vâng”. Y Y đã quá quen với tình huống này, bèn vâng một tiếng. Chiếc áo ngủ khá dài, lúc bước xuống bậc cuối cùng, cô cẩn thận kéo lên.

Việc làm ăn của Ngưu Chấn Thanh trải dài trên khắp cả nước, năm xưa khi hai người còn đang yêu nhau, anh còn hào hứng đưa cô chạy hết chỗ này đến chỗ khác, nhưng đến nơi nào đó, phần lớn đều là cô lang thang một mình, hoặc nằm ngủ trong khách sạn, đợi anh bận xong cũng đã là nửa đêm, thời gian nắm tay nhau ngắm mặt trời cũng rất ít. Sau khi kết hôn càng tệ hơn, thường là mười ngày, nửa tháng không nhìn thấy mặt nhau.

Thời gian đầu còn nhẹ nhàng trách móc, sau đó cũng thấy quen, kể cả hai người có ở gần nhau thật thì nói được gì với nhau?

Hoặc là có thể người nào nói chuyện người đấy, nội dung mà anh đề cập phần lớn là những vấn đề như sóng gió trên thị trường gần đây, vật liệu tăng giá, ảnh hưởng đến các ngành phía dưới, chính vì thế làm việc gì cũng phải cẩn trọng…

Còn cô cũng chỉ có thể nói chuyện bà Trương mới mua được một chiếc đồng hồ kim cương được bán với số lượng có hạn, cô Lý không hài lòng với chiếc xe Porsche mui trần của mình, đều là những tin vỉa hè đăng trên báo lá cải rất dễ bị người ta ném trên xe bus.

Thôi vậy, nói ra cũng chỉ là nhìn nhau thẫn thờ mà thôi, chính vì thế chủ đề gần đây nhất mà cả hai người đều hứng thú thảo luận là giới thiệu cho Tiền Đa Đa một đối tượng thích hợp.

Trên bàn ăn có nước đậu nành, quẩy, và còn cả sữa, bánh mì, ngày nào cũng như vậy, nhìn đã thấy không muốn ăn. Y Y úp chiếc thìa xuống đảo đi đảo lại, nghĩ đến Tiền Đa Đa liền đưa tay lấy điện thoại.

Lần đầu gọi cho Tiền Đa Đa, cô ấy tắt máy. Thấy hơi lạ, Tiền Đa Đa được mệnh danh là tiểu siêu nhân trên “chiến trường” công việc, điện thoại di động được coi là đường sinh mệnh, mở máy hai mươi tư giờ đồng hồ, có lúc nửa đêm cô không có việc gì làm, bấm máy thì thấy đầu bên kia vẫn có tiếng bàn phím gõ lạch cạch, không phục không được.

Định bấm số nhà của bạn, không ngờ điện thoại di động lại đổ chuông, Tiền Đa Đa gọi đến. “Y Y, cậu có rỗi không? Ra ngoài với tớ một chút”.

Dĩ nhiên là có thời gian rồi, mấy năm nay cô không có cái gì dư dả, chỉ có thời gian là dư dả, chính vì thế có thể hỗ trợ trọn vẹn cho Tiền Đa Đa, tình bạn khăng khít bền lâu.

Hào hứng chạy lên lầu thay quần áo, cô Trương chạy theo nói: “Mợ à, mợ không ăn gì mà lại đi ư? Cẩn thận hạ đường huyết đấy”.

“Cháu không đói”. Cô chúi đầu vào phòng thay đồ rộng rãi tìm kiếm, cuối cùng chọn ra một chiếc áo khoác thắt eo, “Mặc cái này”.

Cô Trương đã ở gia đình này bảy, tám năm nay, hầu hết thời gian là ở bên cô chủ thích làm nũng trong căn phòng này. Lúc đến Y Y mới hơn hai mươi tuổi, mặc dù miệng gọi cô là mợ, nhưng trong lòng luôn nghĩ cô chủ này chẳng khác gì một cô bé, lại xấp xỉ tuổi con gái mình, nhìn thấy cô làm nũng cũng mềm lòng, chính vì thế đối xử với cô rất thật lòng, tình

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT