|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
anh khác bám đến gây chuyện. Anh chàng người nước ngoài vừa nãy thấy tình hình không ổn đã biến mất ngay lập tức, hiện tại người đàn ông đang đỡ cô này ăn mặc rất chỉnh tề, nổi bật, hoàn toàn không giống những kẻ lưu manh lang thang ngoài đường.
Mục tiêu của anh ta rất rõ ràng, bước đến là đỡ, dù là động tác hay nét mặt đều không hề tỏ ra ngần ngừ.
Dáng vẻ này giống như đang tóm bắt cô vợ bỏ trốn! Không chắc lắm, anh phục vụ quay sang hỏi: “Em có quen anh này không?”.
Hơi men khiến cô phản ứng chậm chạp, tốc độ ngẩng đầu lên của Tiền Đa Đa chậm hơn bình thường rất nhiều, đầu óc cô chuếnh choáng.
Đợi đến khi nhìn thấy gương mặt của người đàn ông đứng trước mặt, Tiền Đa Đa xác định mình đã say. Ông trời thật quá đáng với cô, đã mấy giờ rồi, mà còn đưa tên động vật họ mèo như cơn ác mộng đó đến trước mặt cô, khiến cô bức bối trong lòng.
Chớp mắt rồi lại chớp mắt, ảo ảnh đó vẫn không thể xóa đi được, cơn thịnh nộ bốc lên đỉnh đầu, chính người đàn ông này đã khiến nỗi vất vả của cô trong bao năm qua hóa thành con số không. Nhân có hơi men, Đa Đa đứng dậy đưa tay ra chỉ: “Đi đi, đừng làm phiền tôi”.
Tay bị túm chặt, Đa Đa cau mày giãy giụa, anh phục vụ đứng bên cạnh nhìn thấy, bước đến nói: “Anh…”.
Đương nhiên cảnh tượng mà Tiền Đa Đa nhìn thấy không phải là ảo ảnh, người xuất hiện sau lưng cô chính là Hứa Phi – nhân vật nổi bật trong bữa tiệc ngày hôm nay. Nhưng lúc này sắc mặt anh tệ hơn rất nhiều so với lúc xuất hiện trên sân khấu. Anh sầm mặt, sau khi hai tay đã túm chặt cô mới cất lời, bất chấp sự giãy giụa của cô, “Cô ấy quen tôi”.
Tiền Đa Đa vẫn đang giãy giụa, chỉ có điều động tác càng mạnh đầu càng choáng, tứ chi rã rời, sự giãy giụa đó giống như con vật nhỏ đang làm nũng, chân mềm nhũn lại bị anh kẹp chặt hơn, cảnh tượng này trông rất mờ ám.
“Tôi không quen anh ta, bỏ tôi ra”.
Say đến nước này vẫn còn cứng đầu cứng cổ, Hứa Phi là con người của hành động, đưa tay túm lấy túi xách của cô tìm danh thiếp, sau đó lại lấy danh thiếp của mình ra, dúi vào tay anh phục vụ,“Tôi là sếp của cô ấy, còn vấn đề gì nữa không?”.
Hai tấm danh thiếp trắng muốt, logo công ty rất đẹp chồng lên nhau, anh phục vụ liếc qua không nói gì nữa.
Tiền Đa Đa định giằng túi lại, nhưng không giằng được, sau đó lại phải chứng kiến cảnh anh ta đưa danh thiếp, vết thương chưa lành lại bị rắc thêm nắm muối, trong lòng như có ngọn núi lửa bùng phát, cô gào lên: “Tên họ Hứa kia, rốt cục nhà ngươi muốn gì?”.
Chút nghi ngờ cuối cùng của anh phục vụ đã được khẳng định, hai người này chắc chắn quen nhau, anh ta lùi một bước, để Hứa Phi kẹp Tiền Đa Đa trong trạng thái gần như mất tự do và đi ra xe.
Đương nhiên là Tiền Đa Đa vẫn giãy giụa, nhưng sức mạnh của hai người quá cách biệt, cô lại quá chén, hoàn toàn không làm được gì.
Mặc dù đã là nửa đêm, nhưng vẫn có không ít người ngó nghiêng, lúc này ánh mắt họ dõi theo hai người, người nào cũng tỏ ra thích thú. Chưa đi được mấy bước, Tiền Đa Đa lại đưa tay túm chặt lấy hàng rào bên đường không chịu buông ra. Cuối cùng Hứa Phi nổi cơn thịnh nộ trước thái độ không chịu hợp tác của cô, anh bế bổng cô lên, Đa Đa hét lên, anh vẫn mặc kệ.
Đến gần ô tô, Hứa Phi đặt cô xuống, nhưng Đa Đa không đứng vững được, trượt qua tay anh xuống dưới.
Cô đứng không vững nhưng vẫn chửi: “Ai cho anh quản tôi? Đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh”.
Lúc này, trong mắt người khác, lời chất vấn của Tiền Đa Đa chỉ là những lời giận dỗi làm nũng, hai tay Hứa Phi ôm chặt lấy cô, đề phòng cô ngồi thụp xuống đất, anh vừa tức vừa buồn cười.
Cũng nhủ thầm là may mắn, nếu cảnh tượng ban nãy không bị anh nhìn thấy, có trời mới biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì.
Thực ra lúc phát biểu trên sân khấu anh cũng chú ý đến cô, nhưng sau khi đi xuống bước đến bàn của khối thị trường thì cô đã bỏ đi, anh liền hỏi mọi người: “Trưởng phòng Tiền đâu nhỉ?”. Đúng lúc gặp Elizabeth mặt xám xịt từ nhà vệ sinh đi vào, thấy anh hỏi, liền cười gượng trả lời: “Trưởng phòng Tiền về rồi, vừa mới về xong”.
Anh nói vài câu đơn giản với mọi người rồi đuổi theo, đuổi ra đến cổng thì nhìn thấy cô lên taxi, chưa kịp ngăn lại thì xe đã nổ máy, trợ lý của anh chạy theo gọi anh, bất đắc dĩ anh đành quay lại.
Không ngờ Tiền Đa Đa mò đến đây, lại còn uống say ngất ngưởng, suýt thì bị người khác lôi đi. Nghĩ đến cảnh ban nãy anh vẫn còn chưa hết sợ.
Trong xe nhìn thấy cô và người khác giằng co nhau trên đường, đầu óc anh liền ong lên, cũng không biết tại sao mình lại tức giận như vậy, đến khi hay tay đã túm chặt được cô mới dần dần bình tĩnh trở lại.
Cho dù thế nào bình an là tốt rồi. Không tức nữa, hai tay Hứa Phi đỡ cô, giúp cô mặc áo khoác vào người, dỗ dành: “Vừa nãy không có tôi thì em gay rồi, một mình mò đến quán bar uống say mèm như thế này, em bao nhiêu tuổi rồi, ngay cả chút thường thức này cũng không biết hay sao?”.
Bao nhiêu tuổi? Nhắc đến tuổi tác chính là một sự đả kích lớn đối với cô, cuối cùng mọi tâm trạng dồn nén cả buổi tối của Tiền Đa Đa đã bùng phát. Cô muốn gào thét thật lớn trên đường, cuộc sống nguyên tắc quy củ bao nhiêu năm qua lại thực sự khiến cô không thể hét ra được, cuối cùng mọi nỗi bi phẫn đã biến thành thứ chất lỏng lạ lẫm, trào ra khỏi mắt, hai tay không kịp lau đi, lập tức nhạt nhòa trên mặt.
“Ai cho anh đến tìm tôi? Có liên quan gì đến anh đâu? Đi đi! Anh đi ngay cho tôi!”.
Cô đập tay vào người đàn ông bên cạnh, nhưng cánh tay mạnh mẽ, ấm áp đó ôm chặt lấy cô, làm sao cô đập được? Vẻ mệt mỏi, chán chường trào lên cùng hơi men, ý thức dần dần mơ hồ mềm yếu, Tiền Đa Đa bắt đầu gào khóc.
Anh thực sự luống cuống khi thấy cô khóc, không có kinh nghiệm đối phó với con gái khóc khi say rượu, Hứa Phi đứng trên đường không biết nên dỗ dành hay khuyên nhủ.
Muốn đưa cô lên xe trước rồi tính sau, nhưng chân vừa nhúc nhích, lực đẩy trước ngực đột nhiên lại đảo chiều. Vạt trước của áo complet bị túm chặt, anh không thể bước đi được nữa.
Nước mắt đã cuốn trôi chút tỉnh táo cuối cùng, Tiền Đa Đa say rồi, say đến nỗi tiếng xe cộ và tiếng người nói bên cạnh đều trở nên xa vời, say đến nỗi quên mình đang ở đâu, say đến nỗi dường như quay về với đêm tối xa xôi đó.
Đêm tối không có cãi vã, không có năn nỉ, cầu xin, chỉ có bàn tay nóng bỏng túm chặt lấy cô, gọi tên cô nhiều lần bên tai, Đa Đa, Đa Đa…
Và cô đã bỏ đi như vậy, trời vừa sáng, mang theo hành lý đơn giản lên máy bay, đầu không ngoái lại. Nếu lúc đó anh không buông tay ra, nếu lúc đó cô biết được những cảm giác thê lương, lạnh lùng sau này, cô có còn kiên quyết bỏ đi như vậy nữa không?
Cảm thấy hối hận, Đa Đa khóc thút thít một cách bất lực, nhưng trong lúc mơ màng dường như lại được quay về với đôi bàn tay đó, bàn tay nóng bỏng mạnh mẽ, ôm chặt thắt lưng mình, dường như có thể mãi mãi giữ nguyên trạng thái như vậy.
Trong đầu chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất, lần này cô không thể buông ra được nữa, không thể buông tay được nữa. Tiền Đa Đa dùng hết sức bình sinh để túm chặt, cô vừa khóc nức nở vừa năn nỉ: “Đừng đi! Hãy ở bên em, đừng đi!”.
Biết cô đang say, Hứa Phi liền bế bổng cô và đi về phía ô tô.
Sau khi đặt cô lên xe, anh mới phát hiện ra kính xe đã bị dán một hóa đơn phạt vi cảnh màu vàng tươi. Hoàn toàn không để tâm, Hứa Phi đưa tay ra xé.
Người vừa nhấc lên lại bị cô túm chặt, trên thực tế lúc này vạt áo trước của anh vẫn nằm trong tay cô chưa được buông ra, nếp vải phẳng lì giờ đây đã trở nên nhăn nhúm.
“Đừng đi”. Đa Đa nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt không chịu buông anh ra.
Cô bảo anh đừng đi… Trong lòng anh biết rõ người mà cô nói chưa chắc đã là anh, nhưng đèn trong xe khá tối, nước mắt cô nhạt nhòa khắp mặt, lau cũng không thể lau hết. Anh đã từng gặp rất nhiều người uống rượu say, nhưng cô là người duy nhất khiến anh cảm thấy lưu luyến, yếu mềm.
Haizz, anh là đàn ông! Tại sao lại như vậy! Năm năm trước đối mặt với cô, anh đã bị mê hoặc, hiện giờ vẫn là như vậy. Thật không thể tưởng tượng nổi.
Không biết phải chở cô đi đâu, anh lái xe men theo ven đường, chẳng mấy chốc đã đi đến đường cụt, bốn xung quanh tĩnh mịch như tờ, anh từ từ phanh xe lại, những hồi ức về quá khứ tạm thời dừng ở đây.
Đêm hè nóng bức, mặc dù trong xe có điều hòa, nhưng anh vẫn cảm thấy ngột ngạt.
“Đợi đến khi nào em có thể làm cho chị tâm phục khẩu phục và thốt lên rằng, anh à, anh thực sự hơn em, thì hãy đến nói đến hai chữ “theo đuổi” nhé”.
Câu nói này vẫn đang văng vẳng bên tai, tưởng rằng chỉ là một câu đùa thời niên thiếu, đã trở thành ký ức không có gì quan trọng từ lâu, không ngờ cô lại nhẫn tâm hơn anh. Anh chỉ cảm thấy mình không coi trọng chuyện đó, còn cô lại thực sự quên anh.
Cuộc gặp gỡ vô tình tối hôm đó trên tàu điện ngầm, anh ngồi đối diện với cô rất lâu, Tiền Đa Đa vẫn xinh đẹp, rạng rỡ. Đương nhiên là vừa nhìn anh đã nhận ra cô, nhưng cô nói chuyện với anh ở cự ly gần như vậy, dường như lần đầu tiên nhìn thấy anh trong đời, ánh mắt hoàn toàn như đang nhìn một người xa lạ.
Anh là ai? Anh là Hứa Phi, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




