watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10931 Lượt

đến anh ». Nói rồi đặt từng đĩa thức ăn lên bàn.

Đặt đồ ăn lên bàn xong cô quay người đi vào.

Trương Thiên nhìn xuống bàn ăn tỏ vẻ thắc mắc, kéo cô lại hỏi : « Đĩa khoai lang chao đường này bê nhầm à? Bọn anh đâu có gọi cái này ».

Cô cười bổ sung thêm một câu : « Mẹ em nói lâu lắm rồi các anh không đến cùng nhau, quán em tặng các anh ».

Không biết đã bao lâu rồi không anh những món ăn này, sau khi con gái bà chủ đi vào, Hứa Phi cầm đũa gắp miếng khoai lang chao đường, không ngờ đang gắp nửa chừng thì bị Trương Thiên ngăn lại, ngẩng đầu lên nhìn thấy mắt anh ta đang trợn trừng.

« Gì vậy? »

« Đáng lẽ tôi không nên đi cùng ông mới đúng! Lần nào người khác vừa nhìn thấy ông, tôi liền như kẻ thừa, lại còn tặng thêm một món, tôi đến bao nhiêu lần rồi, chưa bao giờ được hưởng chế độ này ».

« Nói gì vậy! Không nghe cô bé nói lâu lắm rồi không nhìn thấy cả hai bọn mình cùng xuất hiện nên mới tặng đó sao? ». Hứa Phi mặc kệ bạn, tiếp tục gắp. Khoai lang chao đường lấp lánh màu vàng nhạt, lúc gắp lên đường kéo dài thành từng sợi nhỏ, chấm vào bát nước đặt bên cạnh, lập tức đóng thành một lớp vỏ giòn mỏng.

« Cũng phải » Trương Thiên cũng hạ đũa xuống. Anh vốn gầy, mặt càng gầy. Mấy năm nay ăn uống tốt, được chăm sóc tốt, có da có thịt, lúc cười nhìn như con chuột trong kho no nê căng bụng. « Con gái bà chủ nhìn thấy bọn mình mặt lại đỏ, giống hệt như năm xưa. »

« Người ta thích cậu rồi, thảo nào không chịu đưa nhỏ Thượng đến đây, có phải là sợ cô ấy đến đây không chịu gọi gì khác, chỉ nổi máu ghen hay không? »

« Ông cũng bẻm mép đó nhỉ ». Trương Thiên đặt đũa xuống cầm cốc bia lên, « Năm xưa con gái bà chủ nhìn thấy ông là ngất lịm, đũa thức ăn bê lên lúc nào cũng đầy đặn, nếu không có việc gì bọn tôi thường xuyên kéo ông đến đây ăn cơm ».

« Hóa ra các ông gọi tôi là vì số thức ăn dôi ra đó? Thế mà gọi là anh em à! »

« Thừa nhận rồi chứ? » Trương Thiên vỗ vai anh, “Đừng nghĩ nữa! bây giờ hết hy vọng rồi, bà chủ nói, con gái bà ấy lấy chồng năm ngoái rồi, hãy nhìn fan của ông năm xưa, chỉ trong nháy mắt thiếu nữ đã biến thành thiếu phụ rồi. Còn ông thì thế nào? bao giờ giải quyết chuyện của mình đây? »

« Có cái gì đáng để giải quyết đâu! » Nói đến chỉ đề này lại thấy vô nghĩa, Hứa Phi đặt đũa xuống uống bia.

Không nhận ra giọng bạn có gì bất thường, đột nhiên Trương Thiên sáng mắt lên, như sực nhớ ra điều gì đó, vôc bàn bốp một tiếng, “Tiền Đa Đa!”

Đang nghĩ đến nụ cười giả tạo của Tiền Đa Đa với mình, Hứa Phi bị ba chữ này gọi về với thực tại, ngẩng đầu lên hỏi : “Gì vậy?”

“Không phải cô ấy cũng làm ở UVL đó sao? Nghe nói sang Singapore, ông đã gặp cô ấy chưa?”

Nét mặt Trương Thiên lộ rõ vẻ chờ đợi, đột nhiên nhớ đến vẻ luống cuống của bạn trước mặt Tiền Đa Đa năm xưa. Hứa Phi trả lời rất đơn giản, “Gặp rồi, ngay trong khối thị trường.”

“Vậy hả? Thế thì khác gì nằm ngay trong tầm tay của ông??” Trương Thiên rất hào hứng, “Hiện giờ cô ấy thế nào rồi?”

“Ông hào hứng thế để làm gì?”

“Năm xưa Tiền Đa Đa là nhân vật nổi đình nổi đám, sánh ngang được với ông.”

Anh mắt Hứa Phi nhìn bạn với vẻ hồ nghi, “Ông Trương, không phải ông vẫn muốn mời cô nàng ăn cơm đó chứ?”

“Hê hê”. Nói đến đối tượng yêu thầm năm xưa, Trương Thiên lau mũi cười hê hê, “Không phải đâu! Hiện giờ tôi có em Thượng rồi, hết tư tưởng đó từ lâu rồi”.

“Tôi còn nhớ năm đó ông vừa xuất hiện là mời người ta ăn bữa cơm chia tay, có ai nói chuyện với phụ nữ như ông không?” Hứa Phi cũng cười, sau đó thở dài.

“Tôi nhìn thấy cô ấy là ngất lịm mà. Ê, đang nói chuyện xấu của ông, ông thở dài gì vậy?”

Khung cảnh của quán ăn rất quen thuộc, bầu không khí thoải mái, đối tượng nói chuyện lại là bạn thân lâu năm, uống đến lúc cuối Hứa Phi cũng nói nhiều hơn, “Ông Trương này, không giấu gì ông, thực ra hôm đó tôi cũng đuổi theo mời cô ấy đi ăn”.

“Thật thế à?” Trương Thiên trợn tròn mắt, “Ông cũng gớm đó nhỉ, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Kết quả thế nào?”

Hứa Phi tiếp tục uống, sau đó tự cười giễu mình, “Ông muốn biết thật hả?”

“Nói đùa! Có cần tôi chuốc cho ông đôi chai nữa không?” Trương Thiên giơ chai rượu lên.

“Được được, để tôi nói.” Hứa Phi giơ tay xin hàng, “Cô ấy từ chối ngay, không nể mặt chút nào”.

Trương Thiên cười lướn, một tay cầm cốc rượu một tay khoác vai anh, “Người anh em, ông đúng là đã lấy lại thể diện cho anh em chúng ta! Năm xưa hai anh em ta bị một cô nàng từ chối trong cùng một ngày, hiện giờ thì nước đã chảy ngược, ông đã làm sếp của cô nàng, hàng ngày cô nàng phải nhìn mặt ông để sống. Đã thật, vì chuyện này chúng ta phải cạn một trăm phần trăm!”

Đúng là như vậy, Hứa Phi cười, nâng cốc lên uống cạn cùng Trương Thiên.

Ăn uống vui vẻ, sau khi ra khỏi quán ăn hai người vẫn chưa thấy đã, lại tìm một quán ăn bên đường tiếp tục. Uống đến lúc cuối hai người đều đã ngà ngà say, bèn vỗ vai nhau tâm sự thật.

Trương Thiên nhớ lại kỷ niệm cũ, “Hồi đó tôi thích Tiền Đa Đa thật, chỉ tiếc là không có cơ hội”.

“Ông thích cô ấy ở điểm nào?”

“Tôi cũng không biết. Hôm vào hội sinh viên gặp cô ấy, kính tôi bị rơi, ấm ớ thế nào mà cô ấy lại nhặt lên cho. Đeo vào tôi thấy cô ấy cười với tôi, từ đó trở đi mỗi lần gặp tôi đều nói lắp”.

Đang nói chuyện vui vẻ, không hiểu tại sao, nghe đến đoạn này của Trương Thiên, Hứa Phi có phần bực bội, đặt cốc bia xuống, “Thôi, nói sang chuyện khác đi”.

“Có gì mà không nói được! Sau khi quen với Thượng tôi cảm thấy những chuyện đó cũng không có gì. Trước đây không hiểu tại sao không nói ra được, hiện giờ nghĩ lại, thấy mình ngây thơ thật, thích người ta hơn một năm, một câu đầy đủ cũng không nói ra được, nhưng nếu có cơ hội thật sự muốn nhìn lại một lần nữa. Lúc cười trông cô ấy rất rạng rỡ, ông thấy thế nào?”

Rạng rỡ? Hứa Phi lắc đầu, uống nhiều bia như thế, tại sao vẫn không có cảm giác được thả lỏng? Cảm thấy trong lòng có một con sâu, ngọ nguậy cắn cấu, lúc nói chuyện cũng cảm thấy không thoải mái, “Đừng nhớ nữa, hiện giờ cô nàng không như ngày xưa nữa”.

“Sao không giống như ngày xưa nữa?” Trương Thiên thắc mắc, “Cô ấy lấy chồng chưa? Tiền Đa Đa còn hơn tôi gần một khóa, gần ba mươi rồi nhỉ?”

“Nói chuyện khác không được sao? Cứ nói mãi về cô nàng ông không thấy chán à?” Hứa Phi cau mày.

Trương Thiên hơi sững người, sau đó làm ra bộ sực hiểu vấn đề, “Chú em, anh biết rồi, hiện giờ chú vẫn nhớ Tiền Đa Đa”.

“Nói đùa! Hôm nay ai là người liên mồm nói đến cô nàng?”

“Là tôi, nhưng trước đây khi tôi yêu thầm cô ấy, nhìn thấy cô ấy là run rẩy, nói năng không ra hồn, ông có bao giờ thấy tôi nhắc đến cô ấy với ai không?”

“Thế nên bây giờ càng không nên nói nữa. Uống đi!” Nói xong Hứa Phi lại bật ra một chai bia nữa, chặn đứng miệng Trương Thiên.
Dù gặp trở ngai về mặt tâm lý đến đâu, những việc cần làm vẫn phải tiếp tục, không những phải tiếp tục, Tiền Đa Đa còn phải dành nhiều thời gian hơn cho những dự án trong tay mình.

Khi công việc của một tuần chuẩn bị kết thúc, cô một mình lái xe đến xưởng sản xuất để kiểm tra hàng mẫu. Gần đây tình trạng si tình ở công ty có xu hướng lan rộng, khối thị trường làm trung tâm, bức xạ ra khắp các phòng ban, đến cuối cùng ngay cả xưởng sản xuất nằm ở ngoại ô thành phố cũng bắt đầu có người bị nhiễm xạ, trợ lý kiểm tra chất lượng sản phẩm trẻ túm chặt lấy cô hỏi hết chuyện nọ đến chuyện kia.

“Nghe nói giám đốc điều hành mới của khối thị trường trông rất giống Kim Thành Vũ, có thật vậy không chị? Trưởng phòng Tiền, có thật vậy không? Chị có ảnh không?”

“Kim Thành Vũ?” Tiền Đa Đa bất lực, “sao lại có chuyện đó được? Còn thua xa mà”.

Cô trợ lý liền tỏ ra vẻ “Chị lừa ai”, “Mọi người đều nói như vậy mà? Trưởng phòng Tiền, không phải chị cố ý đó chứ? Yên tâm đi, bọn em ở vùng nông thôn này, không tranh giành Don Juan với các chị đâu”.

Câu nói này khiến khóe miệng của Tiền Đa Đa giật giật.

Thần tượng của toàn dân xuất hiện, trai gái không tha, bao người say xỉn, chỉ có mình là tỉnh táo. Chính vì thế cô bị coi là kẻ lập dị, thực sự là rất oan.

Ở xưởng bị bám riết hỏi han, cuối cùng Tiền Đa Đa ôm một bụng ấm ức về nhà, chưa kịp cởi áo khoác ra điện thoại đã đổ chuông. Cô nghe máy trước mặt bố mẹ, vừa nghe vừa cởi chiếc khăn lụa trên cổ ra.

Rất đúng giờ, là tiếng Diệp Minh Thân. Anh chàng này làm việc rất chắc chắn, ngay cả quá trình yêu cũng theo từng bước một. Cuối tuần trước sau khi ăn tối riêng với cô, hàng ngày anh ta đều gọi một cú điện thoại ngắn gọn để hỏi thăm, thời gian rất cố định.

“Đa Đa, em về nhà chưa?”

“Em vừa về, anh về chưa?”

“Tối nay anh có giờ, bây giờ vẫn đang ở trên đường. Anh muốn hẹn em ngày mai đi Thanh Phố, em có thời gian không?”

“Đi làm gì cơ?”, Tiền Đa Đa buột miệng. Mẹ cô đang theo dõi động tĩnh của con gái, lúc này bèn hắng giọng một tiếng, đôi mắt nhìn cô chằm chằm.

Tiền Đa Đa lập tức cảm nhận được sức ép, che điện thoại đi vào phòng mình. Đầu bên kia

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT