watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10933 Lượt

có tiếng cười khẽ, “Hẹn đi chơi thôi mà, một tuần không gặp, lẽ nào em không còn muốn gặp anh nữa rồi sao?”

Muốn? Đương nhiên là cô muốn. Sau giấc mơ đêm hôm đó, Tiền Đa Đa bắt đầu nghi ngờ có phải do một thời gian dài không có người yêu cố định nên trong tiềm thức khao khát tình cảm trai gái hay không, điều này càng khẳng định quyết tâm cần phải giải quyết chuyện lấy chồng của cô. Chính vì thế khi nghĩ đến Diệp Minh Thân, cô liền thầm nhủ trong lòng : “Ứng cử viên tuyệt vời, ứng cử viên tuyệt vời…”

Cô mỉm cười trả lời câu hỏi của anh : “Vâng, khoảng mấy giờ hả anh? Em sẽ ở nhà đợi anh”.

Cúp máy xong, cô quay đầu lại nhìn thấy nụ cười của mẹ, “Đa Đa, là anh chàng giảng viên đại học đó phải không? Ngày nào cũng gọi điện thoại cho con nhỉ, ngày mai có hẹn hả?”

Từ trước đến nay cô luôn bất lực trước mẹ, “Vâng”.

Mẹ Tiền Đa Đa cười rạng rỡ, trước khi đi ra còn tỏ vẻ “Mẹ tin chắc chắn con sẽ thành công”, khiến Đa Đa rùng mình.

Đêm đến lại ngủ không ngon, ngày hôm sau đi chơi Tiền Đa Đa toàn nghĩ đến chuyện đâu đâu.

“Đa Đa, em nghĩ gì vậy?”. Phía đối diện vọng lại một câu hỏi hòa nhã. Lúc này Tiền Đa Đa mới phát hiện ra mình vừa uống trà, vừa nghĩ đến chuyện đâu đâu, thực sự là để mất hình tượng quá. Cô lập tức cứu vãn hình ảnh của mình, ngẩng đầu lên nhìn Diệp Minh Thân cười.

Diệp Minh Thân Ngồi đối diện đưa tay ra rót trà cho cô, Tiền Đa Đa bưng chén trà lên, tự rủa thầm mình. Tại sao lại có thể tỏ ra mất hồn trước mặt anh ta cơ chứ? Cô vội tìm chuyện để nói: “Không gian ở đây đẹp thật đấy. Anh có hay đến đây không?”.

“Cũng được, anh thích sự yên bình ở đây, thỉnh thoảng đến đây với bạn bè”. Câu trả lời của Diệp Minh Thân luôn luôn rất chín chắn.

Mặc dù Diệp Minh Thân không phải là cao thủ trong chuyện hẹn hò, nhưng lựa chọn địa điểm gặp gỡ vẫn rất có bài bản. Tiền Đa Đa chỉ gặp gỡ anh chính thức có hai lần, nhưng đã thực sự khâm phục khẩu phục.

Đây là một thị trấn nhỏ mang phong cách điển hình của vùng sông nước Giang Nam, nằm ở ngoại ô Thượng Hải, cuối tuần khách cũng không đông.

Con đường nhỏ lát đá tảng, nhà dân giản dị, cổ kính, cây cầu nhỏ nối liền hai con kênh nhỏ quanh co, và họ đang thưởng thức trà trong quán nhỏ. Một điều nằm ngoài dự đoán của Tiền Đa Đa là Diệp Minh Thân rất hiểu về trà. Trông anh có vẻ cũng rất quan thuộc với ông chủ quán trà, đến nơi không cần xem thực đơn, gọi thẳng chè nhân sâm ô long, động tác pha trà rất thành thục, để cô được một lần mở mang tầm mắt.

Ngày mùa đông trời ấm áp, hương trà phảng phất, người đàn ông trước mặt nho nhã với nụ cười thường trực trên môi, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có chiếc thuyền nan lướt qua. Tiền Đa Đa là người đã quen với cảnh bận bịu bảy ngày một tuần, đột nhiên lại được đắm chìm trong cõi đào nguyên ngoài cõi trần, thực sự như được hưởng thụ.

Quả thực là ứng cử viên tuyệt vời, cuộc hẹn tuyệt vời.

“Em rất thích, cảm giác vô cùng thảnh thơi, thoải mái. Cảm ơn anh đã đưa em đến một nơi tuyệt với như thế này”. Dù đánh chết cũng không được để tâm đến chuyện khác nữa, Tiền Đa Đa mỉm cười với anh.

“Nếu em thích thì sau này có thể thường xuyên đến đây”.

“Vâng, chỉ cần không rơi vào dịp bận với dự án là được. Cứ bận là em không có thời gian, nếu rảnh rỗi, chắc chắn em sẽ phải tranh thủ để được tận hưởng”.

“Em bận vậy sao? Lẽ nào lại không có cả thời gian hẹn hò hay sao?”.

“Hẹn hò? Hiện tại không phải là mình đang hẹn hò đó sao?”

Diệp Minh Thân cười, “Em nói như vậy thì anh thật sự vô cùng vinh hạnh”.

Ngồi dưới ánh nắng một hồi lâu, Tiền Đa Đa cảm thấy mình uể oải như một chú mèo với bộ lông mềm mại bù xù. Nên sau câu nói đùa của anh, cô lại một lần nữa qên mất ý định giả vờ thục nữ của mình, buột miệng nói: “Vinh hạnh gì đâu? Em mới là vinh hạnh, có người để mắt đến cô nàng ế như em?”

“Cô nàng ế?” Diệp Minh Thân bật cười, “Đa Đa, em thông minh giỏi giang sao lại có thể ế được chứ? Chỉ có điều là hiện tại chưa muốn mà thôi”.

Được khen nơi, Tiền Đa Đa để lộ nửa khuôn mặt trong ánh nắng, mùa đông ánh nắng không chói mắt, cô cũng không tránh, cô nhoẻn miệng cười, trong ánh mắt lộ vẻ tự giễu cợt mình.

Nghĩ gì vậy? Chuyện lớn nhất thế giới này là khi bạn muốn người này ở bên cạnh bạn, anh ấy cũng muốn. Trước đây Tiền Đa Đa cũng đã từng muốn, nhưng chưa bao giờ làm được, chắc chắn là sau này cũng không thể làm được.
Tối đến Tiền Đa Đa quay về trung tâm thành phố xem phim. Cuối tuần, đâu đâu người cũng chen chúc đông đúc, Tiền Đa Đa nhìn thấy đằng xa có người đang cho xe ra khỏi bãi đỗ, liền chỉ tay về phía đó, “Đằng kia có chỗ anh ạ”.

Diệp Minh Thân lái xe về hướng đó theo lời cô, còn một đoạn nữa thì đến nơi, đột nhiên có một chiếc xe từ một góc khác rẽ đến, trong bãi đỗ xe quanh co vẫn không giảm tốc độ, trơ mắt nhìn nó lùi vào chỗ đỗ xe mà chiếc xe kia vừa ra khỏi, động tác gọn gàng, dứt khoát. Tiền Đa Đa hoa hết mắt, điểm đỗ cuối cùng đã hết rồi.

“Hả, chỗ đỗ xe em nhìn thấy”. Bực mình quá, Tiền Đa Đa kêu lên.

Sau khi chiếc xe đó đỗ vào trong, một người đàn ông trẻ xuống xe, anh ta ăn mặc rất tùy ý, áo nỉ có mũ với giày thể thao

Vẻ hậm hực trên mặt Tiền Đa Đa chuyển sang đờ đẫn, sau đó cô lập tức quay đầu đi không nhìn đằng trước nữa, cứ như ở đó có mãnh thú gì vậy.

“Sao vậy em?”. Diệp Minh Thân thắc mắc.

“Không có gì, chúng ta đi xuống tầng dưới nhé”. Thượng Hải rộng như vậy, hiếm khi đi xem phim mà cũng gặp Hứa Phi, Tiền Đa Đa không còn gì để nói.

Diệp Minh Thân cũng không hỏi gì thêm, tiếp tục lái xe.Tiền Đa Đa biết rất rõ khu vực này, mỗi lần đỗ xe sợ nhất là ở khu B2 không còn chỗ trống, buộc phải xuống tầng dưới.

Khu B3 đều là khu đỗ tự động, ở đây tấc đất tấc vàng, tất cả các vị trí nâng lên hạ xuống đều chật đến nỗi chỉ chen vào đúng một chiếc xe mà thôi. Tiền Đa Đa cảm thấy đau đầu nhất trước vị trí đỗ này, mỗi lần đỗ xe lại là một sự dày vò và thử thách lớn đối với cô.

Sau khi nhìn thấy chỗ trống, cô tháo dây an toàn ra, “Để em xuống ngó cho anh”.

“Không cần đâu”. Diệp Minh Thân hiểu ý cô, đưa tay ra, ấn tay cô xuống, “Đa Đa, đừng xuống”.

Trời mùa đông, bàn tay của anh rất ấm áp, động tác cũng rất tự nhiên, cảm giác đặt trên tay cô rất khô và mạnh mẽ. Tiền Đa Đa đang thất thần thì nhìn thấy anh dùng cánh tay còn lại lùi xe vào vị trí còn lại, đỗ xe rất chuẩn xác, rất đẹp mắt.

Thật bất ngờ, Tiền Đa Đa vội khen ngay, «Kỹ thuật tuyệt thật, chẳng khác gì Schumacher”.

Diệp Minh Thân cười, “Quá khen, quá khen, lùi xe thôi mà, lái xe lâu rồi thì đều sẽ như vậy”.

“Em cũng đã lái xe năm, sáu năm rồi, tại sao lần nào lùi cũng thấy run?” Tiền Đa Đa đi song song với anh vào thang máy, tiếp tục nói thật lòng.

“Mười năm, mười sáu năm là ổn thôi”. Diệp Minh Thân đưa tay ra bấm thang máy.

Mười năm, mười sáu năm? Tiền Đa Đa thực sự bất ngờ, quả nhiên là bậc tiền bối với số năm lái xe khá dài.

Rạp chiếu phim nằm ở tầng mười, thang máy lại dừng lại ở mấy tầng giữa, không gian vốn đã chật hẹp, đễn cuôi không còn chỗ trống.

Tiền Đa Đa bị dồn vào trong góc, lúc đầu, Diệp Minh Thân đứng bên cạnh cô, lúc này anh quay người rất tự nhiên, chuyển sang đứng đối diện với cô.

Biết anh làm như thế là để tránh cho mình không bị người khác chen, Tiền Đa Đa cố gắng thu nhỏ mình lại, nhưng thang máy thực sự quá chật, cuối cùng, hai người không thoát khỏi việc dính sát vào nhau.

Hôm nay, Diệp Minh Thân mặc một chiếc áo sơ mi màu sữa, chất vải rất tốt,v ừa mềm, vừa trơn, lúc má Tiền Đa Đa lướt qua còn ngửi thấy mùi thơm dịu nhẹ. Cảm thấy khá quen, Tiền Đa Đa bắt đầu suy nghĩ xem mình đã ngửi thấy mùi nước hoa này ở đâu? Không biết là hãng gì nhỉ?

Chẳng mấy chốc, cửa thang máy đã mở ra, mọi người đi ra, Tiền Đa Đa còn đang thẫn thờ, thấy tay âm ấm rồi bị kéo ra.

Lâu lắm không có người nắm tay cô, cảm giác đầu tiên của cô là sửng sốt, sau đó rụt tay lại theo bản năng. Nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của Diệp Minh Thân, nét mặt của anh rất tự nhiên, ngón tay cúng khong bóp mạnh, chỉ nắm nhẹ, khiến cô nhớ đến việc nắm tay xếp hàng hồi nhỏ là chuyện hết sức bình thường.

Trong lòng trào dâng lên rất nhiều cảm giác, Tiền Đa Đa lén sờ lên ngức, tim đập hết sức bình thường, sờ lên má và tai, không hề có dấu hiệu cho thấy nhiệt độ tăng lên.

Nhưng cô không ghét cái nắm tay này, không phản cảm tới mức muốn hất tay ra, như thế cũng là đủ rồi chứ? Trong lòng cô biết đây không phải là tình yêu, tình yêu là một cảm giác khác. Trai gái trong tình yêu đều khát khao được chạm vào nhau, hơi một tí là muốn quấn riết lấy nha, nắm tay là sự hưởng thụ tuyệt đỉnh.

Cô không phải là người chưa bao giờ yêu, trong mắt người khác, những người đang sống trong tình yêu đều như người bị rối loạn thần kinh, nghĩ đến đối phương là cười ngờ nghệch. Với họ, cuộc hẹn hò tuyệt vời nhất là ngồi nhìn nhau bảy mươi hai tiếng đồng hồ, da thịt của đối phương dường như có lực từ, vừa nhìn thấy là hormone Adrenaline liền tăng cao, ngón tay, môi, miệng

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT