watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10943 Lượt

là để châm chọc ư? Không phải anh cũng đang làm thên giờ vào ngày chủ nhật để nghiên cứu bản kế hoạch của tôi đó sao? Tiền Đa Đa tay cầm vô lăng, cúi đầu nhận sai.

“Xin lỗi, lỗi là ở tôi, hãy cho tôi cơ hội sửa sai”. Tiền Đa Đa một tay cầm điện thoại, tay kia nắm vô lăng, rồ ga rất mạnh.

Sau khi cúp máy, cô lại gọi cho Jennie, đầu bên kia điện thoại là giọng nữ lặp đi lặp lại một cách đơn điệu: “Xin lỗi, số điện thoại mà quý khách gọi không nằm trong vùng phủ sóng”.

Gọi mấy lần đều như vậy, Tiền Đa Đa bực lắm, vứt điện thoại xuống tuyên bố bỏ cuộc, tăng tốc lao về phía công ty.

Mặc dù tính tình cô thẳng thắn, nhưng từ trước đến nay rất cẩn thận trong công việc. Nguyên nhân xảy ra sai sót này rất rõ ràng là do Jennie, nhưng với tư cách là người phụ trách dự án, cho dù thế nào cô cũng không thể thoái thác được trách nhiệm.

Trên đường đi suy nghĩ đối sách, sau khi vào bãi đỗ xe ngầm của công ty, cô đã bình tĩnh trở lại. Lúc đợi thang máy nhìn thấy vẻ mặt mình hơi bải hoải, cô bấm vào cổ tay bên trong của mình theo thói quen, ép mình phải hăng hái hơn.

Rõ ràng là lỗi của cô, trước đây làm bất kỳ báo cáo nào cô cũng đều đối chiếu cẩn thận trước khi nộp, nhưng gần đây có nhiều chuyện riêng, lại để xảy ra sai sót nghiêm trọng như thế này. Nếu lát nữa Hứa Phi nổi trận lôi đình hoặc mỉa mai châm biếm, cô đều không thể giải thích gì hơn.

Khu văn phòng của khối thị trường không một bóng người, cửa phòng giám đốc điều hành và mành rèm đều khép. Sau khi chạy vào, Tiền Đa Đa không vội đi tìm Hứa Phi ngay mà chạy đến trước máy tính của mình chỉnh sửa, sắp xếp lại tài liệu.

Sau khi mọi việc đã xong, cô mới bước đến gõ cửa. Không có lời đáp như cô tưởng, cửa được mở ra từ phía bên trong. Một tay Hứa Phi vẫn đặt trên tay nắm cửa, đứng cách cô khoảng một thước, nói: “Trưởng phòng Tiền, em đến rồi à”.

Thái độ của anh rất vui vẻ, thậm chí còn mỉm cười, khác hoàn toàn so với những gì cô đã tưởng tượng. Tiền Đa Đa chưa kịp nói gì bèn sững người ra một lát, không bắt kịp với tình hình trước mắt, “Vâng. Xin chào, giám đốc điều hành”.

“Em đi nhanh nhỉ”.

Boss thái độ hòa nhã, dù nóng lòng đến đâu Tiền Đa Đa cũng vẫn phải lựa ý đáp một câu: “Vâng, ngày nghỉ mà”.

Sau đó cô mới bước nhanh đến trước bàn làm việc của anh, tìm một chỗ đặt laptop của mình xuống, rồi lại quay lại nhìn anh, “Giám đốc điều hành, tôi đã đem hết tài liệu đến rồi, có thể bắt đầu chỉnh sửa được chưa?”.

“Được rồi, em đợi một lát nhé”, Hứa Phi quay người bước đến trước bàn làm việc, tìm ra bản kế hoạch đó. Tiền Đa Đa cúi đầu nhìn thấy nét bút chì của Hứa Phi – chữ viết, con số, đường nét, hình ảnh, cái gì cũng có.

Lần đầu tiên nhìn thấy lời phê tỉ mỉ như thế này, Tiền Đa Đa lập tức lấy lại tinh thần, mở laptop của mình ra, chuẩn bị ứng chiến.

Anh chàng này thật sự có năng lực hơn người trong công việc, hơn nữa còn có độ chăm chỉ không tương xứng với tuổi tác, nếu không cũng không thể được lựa chọn làm quản trị viên tập sự để đào tạo trong số hàng chục nghìn người, tiếp đó lại phải đánh bại bao nhiêu tướng lĩnh, trở thành giám đốc điều hành trẻ tuổi nhất trong lịch sử.
Đã tiếp xúc với nhau hơn một tháng trong công việc, điểm này Tiền Đa Đa nhận ra rất rõ, chính vì thế khi phải đối mặt với anh trong trạng thái làm việc, cô đã rèn được thói quen tốt tập trung chú ý ngay lập tức.

Vừa chỉnh sửa vừa trưng cầu ý kiến của anh, lời lẽ của Hứa Phi rất ngắn gọn, xúc tích, Tiền Đa Đa gật đầu bày tỏ sự tán đồng, sửa ngay vào bản kế hoạch.

Đã lao vào công việc là quên cả thời gian, lúc ngẩng đầu lên, Tiền Đa Đa giật mình: “Bảy giờ rồi cơ à?”.

Hứa Phi cũng ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, “Trường phòng Tiền có hẹn à?”.

Đột nhiên cô sực nhớ đến ánh mắt đó của anh khi nhìn thấy cô đi với Diệp Minh Thân, Tiền Đa Đa trở nên nhạy cảm, “Hôm qua ở Hoàn Nghệ…”

Hứa Phi cười, anh có khuôn mặt rất trẻ con, lúc cười khóe mắt cong cong, trông càng rạng rỡ. “Em có hẹn, không chào tôi là điều rất bình thường. À, từ sau đừng gọi tôi là giám đốc điều hành nữa, ngay từ ngày đầu tiên, tôi đã yêu cầu mọi người gọi tôi là Kerry, chỉ có em là toàn quên thôi”.

Đây có nghĩa là gì? Tỏ ý giảng hòa? Hơi bất ngờ trước thái độ của anh, Tiền Đa Đa cảm thấy bối rối.

Lúc đầu cô tưởng rằng anh sẽ nhân cơ hội này để trả thù, gây chuyện gì đó với cô, lúc này đây trong lòng cô đầy cảnh giác lẫn bất an, không ngờ thái độ của anh lại hòa nhã không hề trách móc gì trước sai sót của cô. Hành động này chẳng khác gì đem lửa hồng đến trong tuyết lạnh, cuối cùng lại còn giúp quét tuyết trươc cửa nhà cô. Khiến người ta thực sự cảm đông, tự nhiên cô không có phản ứng gì.

Không phải Tiền Đa Đa không thể chấp nhận được việc ông sếp trẻ tự nhiên từ trên trời rơi xuống, mà thực ra là cảnh tượng hai người gặp nhau thực sự quá kinh khủng. Mặc dù tự cho mình là con người thời hiện đại, ít nhiều cũng là một cô gái trưởng thành, chín chắn, nhưng đứng trước một vị sếp đã từng quấn quýt, siết chặt, hôn mình sau khi say rượu, không nỡ phủi tay xin từ chức, lại không thể coi anh ta như không tồn tại được, thực sự rất khó tìm ra một cách chung sống ổn thỏa. Tuy nhiên từ trước đến nay Tiền Đa Đa vẫn thích mềm hơn là rắn, thái độ của anh hòa nhã, hơn nữa lại vừa giúp được cô một việc lớn, thực sự không thể nào trung ra bộ mặt ngáo ộp như trước đó nữa.

Thái độ của cô đã dịu lại, cô đáp: “Anh cũng đừng gọi tôi là trưởng phòng Tiền nữa, nghe buồn cười lắm”.

“Thế gọi là gì?”.

“Gọi tôi là Dora, Sam và mọi người đều gọi tôi như vậy”.

Anh lại cười, “Dora? Nghe như tên của nhân vật chính trong phim mạo hiểm của trẻ con”.

Bản kế hoạch đã chỉnh sửa xong, thành công tốt đẹp, Tiền Đa Đa đã thấy vui hơn, lúc này bất giác cảm thấy thoải mái, “Thế thì anh cứ gọi tôi là sếp theo team của tôi, tôi cũng không ngại đâu”.

“Ok!”. Anh lộ rõ vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt, “Thế thì cứ để Sam gọi tôi như trước đây vậy, sau khi trở thành nét văn hóa chung của công ty, tôi nhất định sẽ làm theo”.

Sam là ông tổng giám đốc Tây ở đây, nhìn giống như ông già Noel. Tiền Đa Đa không kìm nổi liền tưởng tượng ra cảnh miệng ông ta thốt ra hai chữ “sếp ơi” mà không nhịn được cười.

“Được rồi, bản kế hoạch rất khá, tôi chờ đợi bài thuyết trình của em ngày thứ hai, đến lúc đó tôi sẽ ngồi dưới và là người đầu tiên vỗ tay. Yên tâm đi!”. Không nói đùa nữa, Hứa Phi kết thúc câu chuyện.

Tiếng máy in đưa giấy ra rất nhanh, nghĩ đến buổi họp sáng thứ hai phải dùng đến, Tiền Đa Đa tranh thủ đem bản kế hoạch vừa in xong sang phòng in ấn photo đóng thành quyển, lúc quay về trên tay cầm đầy tài liệu.

Mặc dù là chủ nhật, nhưng trên đường đi cô vẫn thấy rất nhiều đồng nghiệp ra vào công ty, khối nước ngoài còn bận rộn hơn, vẫn phải họp trực tuyến nặc dù lệch múi giờ, trong phòng họp rộng chứa đầy người.

Bức rèm kính của phòng họp không kéo rèm cửa che nắng xuống, lúc Tiền Đa Đa ôm tài liệu đi ngang qua, đúng lúc bị giám đốc điều hành khối nước ngoài đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhìn thấy từ xa đã cười với cô, để lộ vẻ thông cảm vì chúng ta là những kẻ cùng hội cùng thuyền cùng cảnh ngộ.

Tiền Đa Đa hơi ngượng ngùng, giống như hồi nhỏ nhận được lời khen vốn không phải dành cho mình, muốn giải thích nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Sau khi mọi việc đã kết thúc, Tiền Đa Đa đến gõ cửa phòng giám đốc điều hành chào anh: “Giám đốc, à không, Kerry, tôi về trước đây”.

Hứa Phi đang ngồi trước bàn cúi đầu bận việc, nghe thấy có tiếng người nói bèn ngẩng đầu lên cười, cũng không gọi cô lai, “Ok, đi cẩn thận nhé”.

Vẻ mặt đó rất tự nhiên, trong đầu cô dường như nghe thấy “ding” một tiếng, vô cùng thoải mái. Sau hơn một tháng bị nụ hôn sau khi say rượu làm cho phiền muộn, cuối cùng Tiền Đa Đa cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cả hai đều là người lớn, quên đi thôi, quên đi thôi! Người ta ít tuổi hơn cô, lại có một khuôn mặt như thần tượng của toàn dân, nói đi nói lại, cô cũng không thiệt thòi.

Khi đã thấy thoải mái, cảm giác đề phòng cũng tiêu tan, lại đứng ở cự ly gần và bị quầng sáng đó chiếu rọi, một người tự nhiên nhận thấy có sức miễn dịch đối với sức hút của anh như Tiền Đa Đa cũng bị chói mắt một giây.

Mắng mình vô tích sự, Tiền Đa Đa quay người định đi ra, nhưng không bước đi được, ngần ngừ mấy giây vẫn quay lại.

Được thôi, mặc dù cô không phải là thánh nhân quân tử, nhưng hôm nay người ta giúp mình như vậy, thái độ lại dễ chịu, mặc dù nói mọi người cùng ở trên một con thuyền cùng chung số phận, cô xảy ra chuyên gì thì anh cũng mất mặt, nhưng làm người phải biết ơn biết oán, người ta đã giúp mình đến nước này, cô không thể tiếp tục hẹp hòi như vậy, như thế cô sẽ cảm thấy mình rất nhỏ mọn.

“Kerry, hôm nay tôi rất cảm ơn anh”.

Anh đặt giấy tờ trong tay xuống nhìn ra, cười đáp: “Không cần đâu”.

“Anh còn bận gì nữa?”. Cô nhìn đồng hồ, tiện thể hỏi một câu.

“Tôi muốn xem qua những số liệu về phản hồi của thị trường đối với loại nước uống mới vài năm gần đây,

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT