watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10936 Lượt

góc bàn, tay còn lại chỉ vào màn hình rồi nói.

« Có cần không? Phần này trước đây không bao giờ phải liệt kê cụ thể ». Tiền Đa Đa nói đúng sự thật. Đây không phải là lần đầu tiên cô làm loại báo cáo này, từ rước đến giờ rất thành thục, nhưng lần này lại khác, Hứa Phi đặ ra yêu cầu cao chưa từng thấy, cô cũng được mở mang thêm rất nhiều điều.

« Cuộc hội nghị khu vực châu Á lần này rất quan trọng, tôi còn có một đề án liên quan đến vấn đề loại đồ uống mới được đưa vào thị trường trên quy mô lớn, sẽ được phát biểu tại một cuộc hội nghị khác sau bản tổng kết này. Dora, em phải thu hút sự chú ý của mọi người mới trước ».

« Loại đồ uống mới? Anh thực sự muốn… » Gần đât liên tục làm thêm giờ với anh, có rất nhiều chuyện, anh không giữ bí mật với cô, thậm chí có lúc còn không hề né tránh. Lại liên hệ với nguyên nhân khiến anh đến đây, trong lòng cô từ lâu đã đoán được phần nào nội dung của đề án này.

Chỉ là dò đoán mà thôi, nói thật là cô không dám tin, cộng với việc cục diện rất mong manh, thời gian gần đây, trước mọi người cô đều giữ

mồm giữ miệng.

Không ngờ bây giờ anh lại nói ra trước, cô thực sự bất ngờ, bèn buột miệng nói ra điều nghi ngờ của mình.

Anh đnag đứng sau lưng cô, lúc này cúi đầu nhìn cô, « Sao vậy? ».

Mình ngớ ngẩn rồi ư? Tại sao lại có thể hỏi câu này? Vô cùng hối hận! Tiền Đa Đa lập tức im bặt.

« À, còn chỗ này nữa ». Dường như cuộc đối thoại lúc nãy chưa từng xảy ra, anh lại chỉ vào màn hình. Dáng Hứa Phi cao, lúc nói chuyện cúi người xuống rất tự nhiên, cũng là làm việc cả ngày, nhưng mùi thơm trên người anh vẫn rất dễ chịu. Khiến người ta liên tưởng đến một cái cây với bóng mát xum xuê xanh mướt, bị ánh nắng chiếu rọi, ghé sát vào đầu mũi tựa như ngửi thấy mùi thơm của mộc hương.

Anh đứng chếch sau lưng cô, hai người không áp sát vào nhau, rõ ràng là một động tác rất tự nhiên, nhưng cô lại cảm thấy luống cuống. Cô hơi nhích người, định tạo thêm khoảng cách, nhưng vừa nghiêng đầu lại nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh gần trong gang tấc, mái tóc ngắn gọn gàng. Hình như tóc mới cắt, để lộ ra dái tai sạch sẽ, trắng trẻo.

« Dora? ». Phát hiện thấy cô không để ý, anh dừng lại không nói nữa, đầu lông mày hơi nhíu lại, cúi đầu nhìn cô. Vầng trán kề sát trán của cô hơn, hơi thở ấm áp, thoang thoảng.

Ngoài cửa có tiếng quẹt thẻ, sau đó là tiếng mở cửa tự động. Có người đi vào trong, nhìn thấy hai người, liền « á » một tiếng.

« Kerry, Dora, vẫn làm thêm giờ à? ». Là Nhậm Chí Cường, vẻ kinh ngạc chỉ thoáng hiện trên khuôn mặt, sau đó anh ta ưỡn thẳng người đi về phía bàn mình, « Quên một công văn. Gần tám giờ rồi, hai người ăn cơm chưa? ».

Tay giang hồ lão luyện! Hai câu này của Nhậm Chí Cường nói rất chặt chẽ, dường như vừa nhìn thấy cảnh tượng bình thường nhất thế gian!
Thực tế là, vốn chẳng có cái gì bất thường cả.

Tiền Đa Đa thầm mắng phản ứng bất thường của mình ban nãy.

Sau khi Nhậm Chí Cường ra về, Hứa Phi cũng quay về phòng mình, hai người lại bận thêm một lát nữa. Sau khi mắng mình xong, Tiền Đa Đa đã trấn tĩnh trở lại cúi đầu làm việc, không hiểu sao như được tiếp thêm một luồng sức mạnh, tốc độ làm việc của Tiền Đa Đa nhanh hơn rất nhiều.

Cuối cùng kiểm tra lại một lượt, bấm nút gửi, cô đứng dậy vươn vai, sau đó nhìn sang phòng làm việc của giám đốc điều hành.

Anh đã nhận được email, ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.

Quyết định hôm nay dừng lại ở đây, Tiền Đa Đa hướng về phía anh nói bye bye.

Lúc đợi thang máy, sau lưng có tiếng bước chân, quay lại nhìn thấy đại nhân giám đốc điều hành cũng đã đi ra, đứng bên cạnh cô cùng đợi thang máy. « Vất vả quá, em có đói không? ».

« Không đói, sushi ăn lúc trước còn chưa tiêu hóa mà ». Làm thêm giờ cùng giám đốc điều hành cũng có cái lợi, mấy ngày hôm nay cô được thưởng thức nhiều món ăn kiểu Nhật, « Hơn nữa về đến nhà chắc chắc mẹ tôi sẽ ép tôi ăn thêm một bữa nữa, không muốn ăn cũng không được ».

« Tuyệt thật, có người ở nhà chờ cơm ».

« Đúng vậy, ăn càng ngày càng nhiều. Còn anh thế nao? ».

« Tôi? Tôi sống một mình ».

Cô ngẩng đầu lên nhìn đèn báo trong thang máy, anh cúi đầu trả lời câu hỏi. Trước mắt là bờ vai của cô, mái tóc rất mượt, mềm mại phủ xuống vai áo complet nhỏ màu đen, lấp lánh.

« Mọi người trong nhà đâu? ». Muộn quá rồi, chỉ còn một thang máy đang chạy, không biết dừng lại ở tầng nào, mãi không thấy chuyển tầng.

« Bố mẹ tôi á? Lâu lắm không gặp. Họ là nhà sinh vật học, hiện tại có thể đang ở Nam Mỹ, nghe nói lại phát hiện ra một loài hoa nào đó sắp diệt vong, mừng quá quên cả đường về rồi ».

« Thế mọi người không liên lạc với nhau à? ». Lần đầu tiên cô được nghe nói về một gia đình như vậy.

« Trong rừng rậm nhiệt đới không gọi được điện thoại, trước kia mỗi năm gặp nhau một lần là tốt lắm rồi ». Anh cười rất vui vẻ, « Nhưng giờ thì khá hơn rất nhiều rồi, dù sao khoa học cũng ngày càng phát triển mà, mỗi tháng ít nhất có thể nghe thấy họ gọi cho tôi một lần ».

« Anh sống một mình như thế này bao lâu rồi? ». Kiểu gia đình này thật đặc biệt, cô không nén nổi tò mò.

« Ngay từ cấp hai tôi đã bắt đầu sống một mình, từ nhỏ nội trú ở trường quen rồi, rất nhiều bạn bè, cũng không thấy sao cả ».

Chuyện này mà cũng quen được ư? Nghĩ đến việc hàng ngày được gặp bố mẹ, Đa Đa cảm thấy quả thực là thế gian không có hai chiếc lá giống nhau.

Cuối cùng cửa thang máy đã mở, cô đi vào trong, đứng vào góc bên phải theo thói quen, đưa ngón tay ra bấm vào tầng ngầm thứ hai.

Thói quen của anh cũng như vậy, cùng lúc đưa tay ra, người chạm vào vai cô. Đột nhiên cô lại ngửi thấy mùi mộc hương đó, đầu mũi hít lấy hít để, dường như là bản năng của động vật, muốn kề sát vào để hít thật sâu.

Nếu là bản năng động vật thì càng phải biết mối nguy hiểm. Cô lùi ra sau một bước, để tóc che kín đôi tai đột nhiên nóng bừng lên của mình.

Hai người đều không nói gì, yên tĩnh quá. Để che giấu cảm giác lạ lùng đó, Tiền Đa Đa ép mình tiếp tục nói : « Sống một mình lâu như vậy, anh không thấy mệt sao ? »

Anh cúi đầu nhìn cô, trong thang máy không có gió, mái tóc dài của cô phủ yên trên bờ vai. Tiền Đa Đa rất ít khi trang điểm, làm việc suốt cả một ngày, trên khuôn mặt cô chỉ hiện lên một chút mệt mỏi, không có vẻ nhợt nhạt do phấn son bị trôi như nhiều cô gái khác, lúc nói chuyện mắt nhìn chăm chú vào cửa thang máy, đường cong trên trán rất đẹp, thanh tú gọn gàng, đôi tai nhỏ xinh xắn ẩn trong tóc, thấp thoáng lộ ra màu đỏ hồng.

Anh muốn gạt lọn tóc đó ra cho cô, bất giác ngón tay khẽ động đậy, nhưng rồi lại kiềm chế được. « CŨng còn may, tôi có bí quyết ».

« Bí quyết ? ». Nếu chuyện bất cứ lúc nào cũng giữ được vẻ rạng rỡ là do có bí quyết thì cô cũng rất muốn nghe.

« Chạy bộ ». Thang máy đã xuống đến tầng ngầm để xe, sau khi chống tay vào cửa, anh chớp chớp mắt với cô, nét mặt rất đáng yêu.

Chạy bộ ? Bí quyết gì lạ vậy ? Tiền Đa Đa rất muốn phản bác, nhưng đột nhiên nhớ đến cảnh lần đầu tiên gặp nhau dưới bến tàu điện ngầm – anh mặc quần áo thể thao, bước chân sải rộng, giữa bao con mắt, đuổi theo lấy túi cho cô. Không kìm được nữa cô xác nhận lại, « Hôm đó ở bến tàu điện ngầm… ».

« Nhớ ra rồi hả ? ». Anh đứng trước xe trả lời, quay đầu lại cười, « Tôi vừa mới chạy xong, nhìn thấy bến tàu điện ngầm liền đi xuống, không ngờ lại gặp em ».

Nụ cười đó rất tươi tắn, tầng ngầm để xe đột nhiên như có ánh nắng hắt xuống, tim cô lại đập thình thịch một hồi. Lúc chia tay Tiền Đa Đa cố tỏ ra trấn tĩnh, sau khi ngồi lên xe liền lấy tay đấm lên vô lăng.

Sắc giới sắc giới ! Nhan sắc đàn ông làm hỏng việc. Đại nghĩa dân tộc của người ta đổ xuống sông xuống biển rồi, cô cứ tiếp tục thế này rồi sẽ ra sao ? Lối ra của bãi đỗ xe ngầm rất hẹp, xe của họ một trước một sau từ từ chạy ra. Tiền Đa Đa lái một chiếc xe hai khoang xinh xắn, phần đuôi tròn gọn, nhỏ xinh, đến ngã rẽ nháy đèn phanh hai lần tỏ ý chào tạm biệt.

Anh ngồi trong xe hất thần nhìn theo, vì một ánh đèn nhấp nháy tỏ ý chào tạm biệt mà cảm thấy rất ấm áp.

Không ngờ mình lại nói đến chuyện bố mẹ với cô, lại còn rất tự nhiên nữa.

« Sống một mình lâu như vậy, anh không thấy mệt sao ? ».

Thật sự là một câu hỏi hay, nhưng anh là đàn ông, thần kinh không đủ mẫn cảm, rất ít khi gắn nỗi cô đơn và sự mệt mỏi lại với nhau.

Hổi còn nhỏ ở nội trú trong trường, sau khi đi làm suốt ngày bận rộn, dù tệ đến đâu vẫn tìm được một đám bạn để giết thời gian cho đỡ cô đơn. Có một thời gian căn hộ chung cư anh đang ở giống như một hội trường chuyên tổ chức các buổi party ầm ĩ, mỗi khi tan cuộc bạn bè ra về, căn phòng vắng vẻ, đột nhiên cảm thấy lồng ngực như thiếu vắng một cái gì đó, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy lại trở về như cũ, tinh thần tiếp tục phấn chấn.

Anh còn nhớ khi còn rất nhỏ bố anh đưa anh vào rừng, nhìn thấy con thú nhỏ một mình uống nước bên khe suối, bố mẹ nó đứng cách đó rất xa. Bố mẹ nó nhìn nó chăm chú một hồi lâu, sau đó lặng lẽ biến mất, để mặc nó ngẩng đầu đứng im tại chỗ, khẽ nức nở dối mặt với sự

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT