|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
phát. Tuyệt biết bao.
Gọi xong cú điện thoại này, anh lại mở email đó ra xem, cuối cùng quyết định trả lời, nhưng vừa đánh xong từ đầu tiên, bất giác anh lại ngẩng đầu lên, nhìn máy điện thoại đang lặng lẽ nằm bên cạnh một lần nữa.
Cúp máy xong, Tiền Đa Đa tiếp tục ngoạm táo, tay kia bấm nút ngắt máy. Cửa sổ tắt máy hiện ra, sau đó lại vang lên tiếng báo có email.
Email do phó tổng giám đốc Lý Vệ Lập gửi đến, một nội dung rất đơn giản, bảo cô sáng mai đến phòng làm việc của ông để trao đổi.
Chậm rãi ngồi thẳng người lên, cô nhìn dòng chữ tiếng Anh đơn giản đó thất thần.
Cuối cùng thì cũng đã đến ! Cô đặt hai tay lên bàn phím, một từ OK đơn giản nhất mà hồi lâu cũng không gõ được.
Thay thế quyền lực, các sếp đấu đá nhau, đây là một trân cuồng phong đã được dự báo từ sớm, chỉ có đều không ngờ lại xảy ra nhanh đến vậy.
Cách thời điểm Hứa Phi đến công ty chỉ mấy tháng, mùi khói lửa đó đã lan đến đầu mũi cô. Biết làm thế nào được ? Hiện nay khối thị trường là nơi đầu sóng ngọn gió, dù thế nào cô cũng không thể giữ cho mình được yên ổn.
Cười đau khổ, ngón tay cô khẽ cử động, cuối cùng vẫn gửi email trả lời đi.
Suy nghĩ, dự đoán ngày thứ hai sẽ gặp vấn đề gì, rồi sẽ trả lời thế nào, đêm nay Tiền Đa Đa mắt mở thao láo, trằn trọc trên giường hồi lâu.
Trướ đây khi cô mới bước vào thương trường, năm đầu tiên đã được chứng kiến tận mắt, đích thân trải qua chuyện giám đốc dự án nhóm mình và một vị đồng nghiệp cùng vai vế vì tranh giành quyền lực, địa vị và cơ hội thăng tiến mà đấu đá lần nhau, cuộc đấu đá này lan sang cả những thành viên trong nhóm. Phe phái rõ rệt, làm gì còn nói đến chuyện giao lưu hợp tác ?
Cô đã từng ngây thở tưởng rằng dù là cuộc đấu đá như thế nào đều có cơ hội sinh tồn cho phe trung lập, chỉ cần cô làm tốt mọi công việc của mình, không quá thân hoặc quá sơ với người khác, là có thể tránh được xung đột, nhưng kết quả là cô đã vấp phải sự đối xử lạnh nhạt của các bên.
Cuối cùng đến lúc vạch mặt nhau để phơi bày sự thật, thái độ của cô được coi là lập dị. Công việc mà sếp bố trí cho cô đều là lao động mang tính sự vụ lặp đi lặp lại, càng là những việc vặt vãnh càng dễ tìm thấy sai sót và những khuyết điểm nhỏ nhặt, cho dù cô nai lưng cật lực đến đâu cũng không thu được kết quả tốt.
Một điều may mắn là, trong quá trình nai lưng cật lực cô đã quen được với vị sếp trực tiếp sau này, sau đó là một công văn điều động công tác được đưa đến bất ngờ đã cứu cô ra khỏi biển lửa.
Ngày đầu tiên vào khối thị trường của tổng công ty, vị giám đốc hồi đó, hay cũng chính là nữ đồng nghiệp đã chỉ cho cô đường đi nước bước, khi khuyên cô cân nhắc tiền đồ của mình, đã đưa ra lời giáo huấn đầu tiên là : « Dora, năng lực của em không có vấn đề gì, nhưng thế gian này có rất nhiều người có năng lực. Ra ngoài làm việc, giải quyết tốt các mối quan hệ mới là điều quan trọng nhất ».
Câu nói rất kín kẽ, thực ra hàm chứa trong đó chỉ có một : « Nếu cô muốn làm tiếp, thì nhất thiết phải theo đúng người, bất kỳ nơi nào cũng vậy thôi ».
Lời nói tựa vàng ngọc, hiện thực lại tàn khốc. Trước đó cho dù cô không đồng tình với quan điểm này, nhưng đến lúc đó vẫn phải gật đầu chấp nhận.
Bao năm qua mưa gió ngước xuôi, cô tự cảm nhận được rằng mình đã luyện được đủ võ nghệ. Kể cả lần này thăng chức bất thành, cũng chỉ hơi hậm hực trong lòng, gắng gượng một thời gian, dần dần cũng ổn, vẫn nỗ lực như bình thường, làm việc như bình thường.
Nhưng lần này lại khác, sự việc có liên quan đến chuyện chuyển giao quyển lực của các sếp lớn, hiện tại nhất cử nhất động đều có thể châm mồi lửa. Cả khu vực châu Á đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh, cục diện mong manh, các sếp ở trên phân chia rõ ràng, tương đương với siêu cường quốc ; tốp giữa thuộc thế giới thứ hai, ai cũng án binh bất động nghe ngóng tình hình ; dưới đó là thế giới thứ ba của những người như cô, nếu không cẩn thận sẽ biến thành bia đỡ đạn như chơi.
Làm thế nào bây giờ ? Tâm trạng vô cùng bực bội, cô lại trở mình.
Mơ màng đến nửa đêm, thực sự là quá mệt, cuối cùng cô vẫn ngủ thiếp đi, trong lòng có chuyện, ngủ không được ngon, lại nằm mơ. Trong giấc mơ cô thấy mình chạy một mình một cách vô định, trên đường không có một bóng người, tiếng gót giầy chạm xuống mặt đường vang đi rất xa. Chạy về đến nhà cũng vắng tanh, cô mở cửa từng phòng ra tìm kiếm như một kẻ điên, đột nhiên bị người ta ôm chặt phía sau lưng. Cô lại không thấy sợ, chỉ cảm thấy vòng tay của người đó rất ấm áp, còn mình cuối cùng đã bình tâm trở lại. Cô vòng tay lại ôm chặt lấy bờ vai đó, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ. Cơ thể cô đơn quá lâu khát khao một vòng tay, cô cố gắng quay người lại, vừa mới nghiêng đầu, đột nhiên chuông đồng hồ bên tai réo vang, cô giật nảy mình, phòng ngủ đã sáng rực… Hóa ra chỉ là một giấc mơ.
Thời gian vẫn còn sơm, cô ngồi trên giường, hai tay ôm gối im lặng, trong buổi sáng sớm đầu xuân cảm thấy lạnh lẽo, không có chỗ nương tựa.
Hóa ra mình đã lầm, hóa ra cô vẫn cần. Cần một người, được cô yêu, được cô tin tưởng. Điều quan trọng nhất là, kể cả thế giới đều quay lưng về phía cô, cô vẫn còn có anh ở bên.
Dù không muốn, thời gian vẫn từng phút từng giây trôi qua. Tiền Đa Đa vẫn đến trước cửa phòng làm việc của Lý Vệ Lập như thời gian đã định.
Cô hít một hơi thật sâu sau đó mới gõ cửa. Lúc cô đẩy cửa bước vào, Lý Vệ Lập đã đứng dậy, cười rất thân thiện với cô, sau đó mời cô ngồi.
Lấy lại tinh thần, Tiền Đa Đa mỉm cười cất lời : « Willie, anh mới về à ? ».
« Ừ. Đi một chuyến đến tổng hành dinh ở Luân Đôn, hôm qua vừa mới về đến Thượng Hải. À, tôi có gặp Danli, chơi một trận golf với ông ấy, ông ấy có nhắc đến cô, nói lâu lắm rồi không gặp cô, bảo tôi gửi lời hỏi thăm tới cô ».
Danli là boss của cô hồi ở Singapore, sau đó lại thăng chức sang tổng hành dinh ở Luân Đôn, nhân vật của phe có thực lực đồng thời lại là người khôn ngoan sắc sảo, Tiền Đa Đa rất có ấn tượng với ông ta.
« Vậy à ? Ông ấy vẫn còn nhớ em à. Cảm ơn anh ».
« Sao lại không nhớ chứ ? Từ trước đến nay cô làm việc rất xuất sắc, đến đâu cũng là nữ trưởng phòng xinh đẹp nổi tiếng, lần này ngay cả bên khu vực châu Âu cũng có người hỏi tôi về cô ».
« Anh nói đùa. Làm gì có chuyện đó ? »
« Ha ha, làm gì có chuyện nói đùa ? Làm việc xuất sắc lại còn là nữ trưởng phòng xinh đẹp nữa, tất cả đều là sự thật ». Ông cười rất hòa nhã, sau đó lại thở dài, « Dora, thực ra từ trước đến nay tôi rất tin tưởng vào cô, lần này thật là đáng tiếc, gần đây có cảm thấy quen không ? ».
Đến rồi ! Trong lòng gióng lên một hồi chuông cảnh giác, thần kinh của Tiền Đa Đa vô cũng căng thẳng, tốc độ trả lời lại rất chậm. Trước khi trả lời cô dừng lại một giây sau đó mới mở miệng : « Mấy dự án gần đây đều đã sắp kết thúc, phản hồi từ thị trường rất tốt, các phòng ban hợp tác, phối hợp đều rất ăn ý, nhu cầu của các thành phố nội địa đều gia tăng nhanh chóng, trong bản báo cáo em có đề cập ».
Nói một hồi đều là những câu nói thừa thãi, cô rất biết các đưa đêỷ vấn đề, đối phương cũng tiếp chiêu rất nhanh : « Rất tốt. Từ trước đến nay năng suất của khối thị trường đều rất ổn, mọi người đều nhận ra điều đó. Hiện nay mấy dự án đều đã hoàn thành một cách thuận lợi, chỉ còn đợi phần quan trọng tiếp theo thôi. Các cô đã chuẩn bị thế nào rồi ? ».
Người ta hỏi đến mình rồi, Tiền Đa Đa lại dừng một giây, sau đó cười nói : « Đương nhiên là bọn em luôn luôn chuẩn bị đón chờ nhiệm vụ, cống hiến hết mình ».
« Rất tốt. Dora, giám đốc điều hành mới gặt hái được rất nhiều thành công trong thời gian công tác ở Nhật Bản, cũng là nhân vật tâm điểm gần đây tổng hành dinh chú ý. Cậu ấy vừa đến khu vực châu Á, thời gian cô ở gần cậu ấy khá nhiều, có cơi hội nhớ học hỏi thêm cậu ấy ».
« Vâng, chắc chắn em sẽ làm như vậy ». Cô tiếp tục mỉm cười.
« À, nói đến Kerry, dự án mà cậu ấy phụ trách khi còn ở Nhật Bản thực sự để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người ».
Trong lòng khẽ run lên, Tiền Đa Đa cân nhắc từng chữ một, « Vâng, Kerry thực sự là người có năng lực hơn người. Tuy nhiên từ trước đến nay Nhật Bản luôn được coi là một thị trường riêng biệt và vận hành độc lập, có thể dự án đó ít trao đổi với ở đây, chính vì thế bọn em không thạo lắm ».
Cô nói rất chặt chẽ, Lý Vệ Lập cũng không muốn biết kết quả. Ông là người Singapore, tuổi đã hơn năm mươi, đã từng là giám đốc điều hành khu vực ở tổng hành dinh Luân Đôn, năm kia sang khu vực châu Á, nói là thăng chức, thực ra là dưỡng lão. Chức vụ này nghe tên thì kêu, nhưng quyền thực lực lại không lớn, chính vì thế người này bình thường làm việc khá kín kẽ, chỉ muốn yên ổn.
Đến khu bước vào thang náy, thần kinh căng thẳng của Tiền Đa Đa mới được thả lỏng đôi chút, cô nhìn mình trong gương, thở phào.
Không ngờ lần này người đầu tiên xuất đầu lộ diện là Lý Vệ Lập. Ông ta là nhân vật ngoài rìa của phe bảo thủ, ở khu vực châu Á chỉ muốn được về hưu yên ổn, bị đẩy ra thăm dò cô, thực
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




