watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10930 Lượt

hàng.

Ngày nghỉ, giờ này ở khu tài chính chỗ nào cũng tắc đường, các bữ party cuồng hoan thâu đếm suốt sáng đang chuẩn bị bắt đầu. Không muốn lái xe, ra đến công, họ rẽ sang tòa nhà ngay bên cạnh.

Tầng ba có cửa hàng ăn, cô gọi cháo thập cẩm, vừa ăn vừa nghe anh nói về kế hoạch công việc tiếp theo.

« Đói quá đúng không ? ».

« Chưa đến nỗi ». Cháo rất ngon, Tiền Đa Đa ăn rất nhiệt tình, ngẩng đầu lên cũng không muốn.

« Hôm sau em lên đọc báo cáo, không vấn đề gì chứ ? ».

« Tại sao ? ». Từ trước đến nay theo thông lê đều là giám đốc điều hành lên đoc báo cáo, mặc dù cô đã tham gia vào toàn bộ quá trình chỉnh sửa báo cáo, nhưng cơ hội lên khán đài làm gì có chuyện đến lượt cô ?

Nhân viên phục vụ đã đem đồ ăn nhẹ đến. Sủi cảo nhân tôm vỏ mỏng, trong suốt, anh gắp một miếng đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô, cũng không giải thích gì, chỉ cười cười nói hai chữ : « Cố lên ! ».

Quan to đè chết người, cho dù thắc mắc thế nào cô cũng đành chấp nhận, nghĩ một lát, lại nheo mắt thở dài, « Kerry, nhớ là lần sau đừng cười với đám trợ lý của tôi như thế, dạo này trạng thái làm việc của họ rất kém ». Anh cười tươi hơn, cúi đầu đảo sủi cảo trong bát mình, hỏi : « Tại sao ? ».

« Tuổi còn trẻ, không có sức đề kháng trước một số ánh đèn hư ảo ».

Anh bật cười thành tiếng, « Còn em thì sao ? ».

« Tôi ? ». Cô cũng bật cười thành tiếng : « Thôi đi ! Tôi năm nay bao nhiêu tuổi rồi ? Tuổi nào phải có phong cách của tuổi đó chứ ? ».

« Em có để tâm đến tuổi tác không ? Tôi không để tâm ».

« Anh là đàn ông, đương nhiên là phải khác rồi ». Cô không để ý lắm, tiếp tục ăn.

« Khác ở điểm nào ? ».

« Chọn bạn đời », từ trước đến nay cô luôn nói thẳng nói thật, những lúc thoải mái lại càng như vậy, « Tuổ chọn bạn đời của đàn ông tha hồ rộng, danh nhiều thời gian cho sự nghiệp rồi, tuổi cao đến đâu cũng là đàn ông độc thân thời hoàng kim. Còn phụ nữ thì khác, đang bận rộn với công việc, ngẩng đầu lên, lập tức đã bị người ta gọi là bom nổ chậm rồi ».

Anh bật cười, các cơ trên mặt giãn ra, khiến người ta cảm thấy tràn đầy sức sống. Ra lệnh cho mình không nên nhìn nhiều, Tiền Đa Đa cố gắng cúi đầu ăn tiếp.

« Tuổi tác có là gì đâu, người thích em sẽ không để tâm đâu ».

« Cám ơn lời an ủi của anh ». Cô chỉ còn thiếu nước nắm tay thành nắm đấm.

« Không phải là an ủi », anh dừng tay lại, nhìn vào mắt cô nói : « Có tình cảm là được, tôi không cho rằng tuổi tác là vấn đề ».

« Nói thì đơn giản lắm ». Bị Hứa Phi nhìn như vậy, Tiền Đa Đa hơi mất tự nhiên, cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

« Tiền Đa Đa ».

« Hả ? ». Đột nhiên bị điểm danh, cô đang đưa thìa cháo vào miếng. Cháo thập cẩm của Ngư Hương Đường, nguyên liệu được lựa chọn cẩn thận, cá mềm trơn, lạc giòn tan, luôn là món cô thích nhất. Bộ phận cảm nhận mùi vị trong miệng nở ra, bộ não phản ứng hơi chậm, chỉ kịp trả lời một tiếng.

« Tôi nói tôi không để tâm, em còn muốn nghe mấy lầ nữa ? ». Có lúc cô thật sự rất giỏi trêu tức người khác.

Thái độ gì vậy ? Giám đốc điều hành thì được bắt chẹt người khác ư ? Đang định mở miệng phản bác, nhưng đột nhiên cô mơ hồ cảm nhận được rằng câu nói của anh ám chỉ một điều gì đó. Giật mình, sau đó sặc, Tiền Đa Đa che miệng ho lớn, suýt nữa thì bị nửa hạt lạc bức tử.

Mấy bàn bên cạnh đều nhìn sang, mặt cô đỏ bừng, ho xong, đưa tay đón lấy cốc nước anh đưa, vội uống cho hết sặc.

Điện thoại đổ chuông, cô nói « Xin lỗi », nghe máy thì ra là Diệp Minh Thân, giọng nghe rất rõ. « Đa Đa, em có ở nhà không ? ».

Liếc Hứa Phi một cái, anh đang vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến rót thêm nước, nét mặt rất tự nhiên. Bắt đầu nghi ngờ vừa nãy mình nghe lầm, hoặc không là hiểu sai, hoặc cũng có thể là anh đùa với cô. Haizz ! Chơi với người nhỏ tuổi hơn monhf đúng là có khoảng cách, cô già rồi, không hiểu được cả điều người ta nói nữa.

Cổ họng vẫn hơi ngứa, cô ho một tiếng nữa mới trả lời : « Hôm nay em làm thêm giờ, bây giờ em đang đi ăm ở ngoài với giám đốc điều hành của bọn em ».

« Vậy à ? ». Đầu bên kia hơi ồn, sau đó cô loáng thoáng nghe thấy bên cạnh có giọng nói rất đỗi quen thuộc vang lên » « Cháu à, chỗ đỗ xe này có người đó ».

Giọng nói đó quen thuộc quá, tại sao lại nghe giống giọng mẹ mình thế nhỉ. Tiền Đa Đa không kìm được bèn hỏi một câu : « Anh đang ở đâu vậy ? ».

« Dưới sân nhà em, anh có chuyện muốn nói với em, vừa đỗ xe thì có một cô bảo anh dịch ra chỗ khác. Để anh bảo với cô ấy một tiếng, một lát nữa sẽ gọi lại cho em ».

« Đợi đã ». Ngăn không cho anh cúp máy, tiếng nói ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục : « Ấy, cô nói cháu đó, cháu có nghe thấy không ? ».

Bất lực, Tiền Đa Đa nói câu cuối cùng : « Đừng phiền hà nữa, đó là mẹ em ».

Đầu óc rối bời, sau khi ngắt máy Tiền Đa Đa vội vàng cáo từ : « Tôi có bạn đến nhà tìm. Xin lỗi anh, tôi phải về trước đây ».

« Bạn trai à ? ». Anh nhìn thẳng vào mắt cô hỏi. Hỏi bất ngờ quá, cô sững người ra trước cái nhìn của anh, tự nhiên lại khai thật.

« Không, chưa đến mức đó ».

« Vậy hả ? ». Đột nhiên anh cười, chỉ tiếc rằng lúc này Tiền Đa Đa đã quay người chuẩn bị đi rồi, hoàn toàn không chú ý đến.

« Dora ». Cô đang định bước đi, sau lưng đột nhiên có tiếng gọi, quay đầu lại, mắt cô chạm ngay vào mắt anh, đôi mắt đẹp đó sáng ngời có hồn.

« Hả ? ». Cảm thấy bất an một cách mơ hồ, cô đáp lại hơi chậm chạp.

Trước khi nói a
Chương 7: Cái gì khiến em phải kiên trì đến cùng?

Em nghĩ chắc chắn mình không hạnh phúc lắm, ít nhất không được trọn vẹn như vẻ bề ngoài, nếu như vậy thì cái gì đã khiến em phải kiên trì đến cũng ?
****************
Còn về Hứa Phi, cô không thể nghĩ, vừa nghĩ đến người đàn ông này cô lại thấy đau đầu.

Anh mới hai mươi bảy tuổi, trẻ tung đẹp trai, nụ cười như ánh nắng mặt trời, trước đây là cậu em học dưới khóa cô, hiện giờ là sếp của cô… Nghiêm túc ? Thật hoang đường.

Cô gần ba mươi tuổi rồi, thăng chức không thuận lợi, chán ghét yêu đương, bải hoải rã rời, muốn có một cuộc hôn nhân, đối với cô, công ty này, vị trí này bỏ thì thường mà vương thì tội. Khu vực châu Á lại chuẩn bị xảy ra đại chiến, có thể dự đoán các cuộc tranh giành đấu đá tiếp theo, kể cả không có lời đề nghị hoang đường ủa vị sếp mới này, cô cũng đã nảy ra ý định rút lui, lần này coi như đánh tan ý đồ định ở lại của cô.

Bao năm rèn luyện trong chiến trường công sở, cộng với bản tính sẵn có, từ trước đến nay Tiền Đa Đa là người của phái hành động, sau khi quyết định sẽ cố gắng thực hiện. Sau khi nghĩ xong cô cũng không ngủ nữa, xuống giường ngồi trước máy tính, mở tài khoản của mình ra kiểm tra tiền tiết kiệm.

Cô mệt rồi, chuyển sang công ty khác sau đó tiếp tục cuộc chiến chốn giang hồ không phải là không được, nhưng trước đó cô muốn nghỉ ngơi, muốn đi nghỉ, muốn để mình gạt bỏ tất cả mọi thứ.

Sau khi mở tài khoản ra, cô đếm cẩn thận mấy số không trong tài khoản. Mấy năm nay làm việc vất vả, không có thời gian tiêu tiền, những lúc bận rộn phờ phạc cũng có kêu ca phàn nàn, nhưng hiện giờ nhìn con số trong tài khoản, cô cười một cách hài lòng.

Sau khi tắt máy tính cô bước ra sân thượng. Còn sớm quá, cửa phòng ngủ của bố mẹ vẫn đang đóng, phòng khách tĩnh lặng như tờ. Nhà cô là khu nhà kiểu cũ, mỗi khu chỉ có hai tầng, và gia đình cô ở tầng trên. Từ nhỏ lớn lên ở đây, bầu không khí yên tĩnh vô cùng quen thuộc, nhắm mắt đi trên đường cũng cảm thấy yên tâm.

Phòng khách nối liền với ban công rộng rãi, cô bước đến kéo rèm cửa ra, để ánh nắng mặt trời hắt vào. Ban công nằm đối diện với một thảm có xanh, nhìn sang thấy rộng thênh thang. Bây giờ đang là cuối mùa đông, đầu mùa xuân, không khí lạnh lẽo, gió lạnh táp vào mặt, cô khẽ rùng mình, sau đó cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Sau lưng có tiếng gọi, là mẹ, « Đa Đa, sáng sớm ra đã làm gì vậy ? ».

Mẹ cô vừa dậy, vẫn đang mặc váy ngủ, mắt còn đang ngái ngủ bước ra khỏi cửa phòng thì nhìn thấy con gái đang đứng trước cửa sổ ban công hóng gió lạnh, không hiểu tình hình, lúc mở miệng hỏi giọng hơi rụt rè.

Cô quay đầu lại nhìn mẹ cười, để lộ ra hàm răng trắng, « Không sao, con mất ngủ ».

Nét mặt mẹ cô tỏ rõ vẻ kinh ngạc, phòng khách không bật đèn, trong buổi sáng sớm dường như có lớp mây mỏng bao phủ, nhưng vẻ lo lắng của mẹ cô vẫn hiện rõ, chắc là thấy sợ trước biểu hiện quái dị của cô.

Là mẹ của cô, người thương yêu cô nhất trên thế gian này.

Đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, trái tim ấm lại, Tiền Đa Đa bước đến quàng tay lên vai mẹ, dựa đầu vào người mẹ một cách thân mật, « Không có chuyện gì đâu ạ, con cam đoan đấy ».

« Ai mà biết con đang làm trò gì, từ nhỏ đến lớn đều như vậy. Không phải tối nay phải bay đến Hồng Kông đó sao ? Được ngủ sao không ngủ thêm lúc nữa ? ». Mẹ Tiền Đa Đa trở về với thực tại, tiếp tục dí ngón tay vào trán con gái, lập tức lấy lại được sắc thái bình thường.

Trong bếp vọng lại tiếng xoong nồi bát đĩa va chạm vào nhau, Tiền Đa Đa cười sảng khoái ngoái đầu lại đóng cửa sổ. Trong bầu không khí của buổi sáng sớm có mùi hương thơm dễ

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT