watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10941 Lượt

chịu của cây cỏ thoảng qua đầu mũi. Cô cười cười, đột nhiên cảm thấy vô cùng mù mịt, nhìn mình từ trên kính cửa sổ, khóe miệng đang nhếch lên dường như mất điểm tựa, từ từ hạ xuống. Không thích nét mặt này, cô lại cố gắng một lần nữa, bắt ép mình phải nhếch miệng lên.

Mặc dù đã hạ quyết tâm sẽ ra đi, nhưng Tiền Đa Đa không hề lỗ mãng, sau khi bỏ ra cả một buổi sáng để viết đơn từ chức, gấp cẩn thận cho vào phong bì, sau đó lặng lẽ đút vào ngăn bàn.

Đi, bất cứ lúc nào cũng được, nhưng cô không thể bỏ cuộc giữa chừng, buông tay không chịu làm nữa. Bản báo cáo tổng kết trong cuộc họp thường niên ở Hồng K ông là công việc vô cùng quan trọng của khối thị trường, cô quyết định trước khi ra đi sẽ gạt bỏ tất cả những nhân tố khiên mình phiền muộn, tập trung sức lực đánh trận đánh cuối cùng, dù có ra đi cũng phải ra đi cho đẹp.

Tìm một người đàn ông thích hợp với mình quả thực là rất khó, nhưng tìm được một công việc thích hợp với mình cũng không dễ dàng gì, cô chỉ muốn rời công ty này chứ không có ý định bỏ nghề này.

Dựa vào mình và dựa vào đàn ông, đều là hai con đường mọc đầy gai góc. Dựa vào mình bị gai đâm đương nhiên sẽ rất mệt, nhưng không đến nỗi không gặt hái được gì, đàn ông thì lại khác. Dù sao thì họ cũng là một cá thể khác, có thể vì cô mà dừng lại, chưa chắc vì cô mà ở lại; có thể vì cô mà tạm thời ở lại, chưa chắc vì cô mà vĩnh viễn ở lại. Kể cả có vĩnh viễn ở lại, cô lại sợ giữ được người ở lại nhưng lại không giữ được niềm vui.

Bài học đau đớn trước đây vẫn còn ở đó, một người đã ừng gửi gắm bao nhiêu ước vọng lớn lao vào tình yêu như cô đã bị hiện thực dồn ép lùi hàng nghìn bước, lùi đến mức chỉ muốn có một hợp đồng.

Một điều đáng thương hơn là, bây giờ có người sẵn sàng chấp nhận hợp đồng rồi, đột nhiên cô lại không tin tưởng vào khả năng thực hiện hợp đồng của mình nữa.

Tiến thoái lưỡng nan, nghĩ cũng đau đầu, thôi vậy, trước hết phải giải quyết công việc trước mắt, sau đó sẽ giải quyết từng vấn đề một.

Làm xong những chuyện này, Tiền Đa Đa mới bắt đầu sắp xếp hành lý chuẩn bị ra sân bay.

Bố cô cũng đang chuẩn bi đi chơi, hôm nay ông có buổi họp lớp, đều là ban bè mấy chục năm lâu lắm không gặp nhau, có lẽ hơi xúc động. Trước khi ra khỏi nhà bố quên hết cái nọ đến cái kia, xuống dưới tầng một rồi mới sực nhớ ra quên mang cái này cái nọ, lên xuống mấy lần, khiến mẹ Tiền Đa Đa cuối cùng phải nổi cáu : « Chỉ đi gặp mấy ông bà già mà sao phải bận rộn như vậy ? Người nào không biết lại tưởng ông đi gặp người yêu cũ đấy ».

Từ trước đến nay ông luôn cúi đầu nghe theo đại nhân bà xã, nghe xong ông cũng không cãi lại, nét mặt không có gì thay đổi, cười hề hề rồi đi ra.

Đa Đa lại thấy thương bố, hỏi với theo : « Bố, lớp bố họp ở đâu ? Hay là để con đưa bố đi, bố đỡ phải đổi xe bus ».

« Cũng không xa lắm. Đa Đa, buổi tối con còn phải lên máy bay, đừng bận tâm ». Bố Tiền Đa Đa từ chối, trước khi đi còn vỗ vai con gái, dặn dò cô đi xa cẩn thận.

Lúc cô quay vào bắt đầu thu dọn, mẹ cô đã vào bếp, nghe thấy có tiếng động bèn chạy ra đòi giúp.

« Không cần đâu mẹ, con làm nhanh thôi ». Tiền Đa Đa vừa nói vừa làm.

Va ly của cô hàng ngày vẫn đặt ở góc cửa để khi cần có thể dùng ngay, lúc sắp xếp hành lý, động tác của cô rất chuyên nghiệp thành thạo. Laptop, quần áo, giày đế bệt, xếp từng thứ vào vị trí, không cần thời gian suy nghĩ. Kem dưỡng da đều đựng trong lọ nhỏ và đặt trong một cái túi trong suốt, đơn giản, nhìn vào là thấy.

Chỉ mất hai mươi phút đã làm xong xuôi mọi việc, Tiền Đa Đa kéo va ly ra cửa, vừa cúi người đi giày vừa chào mẹ.

Mẹ cô đứng bên cạnh nhìn rồi thở dài, bước đếu giúp cô mở cửa miệng vẫn không quên cằn nhằn mấy câu : « Làm những việc này thì nhanh thế, lính cứu hỏa cũng không nhanh bằng, tìm người yêu sao lại khó vậy ? ».

Hai năm nay bất kỳ chuyện gì mẹ nói, chưa đầy mười câu là lại động chạm đến chuyện đại sự của cô, Tiền Đa Đa biết nếu ở lại thêm chút nữa sẽ rất phiền hà, liền vội cúi đầu xem đồng hồ, miệng bắt đầu than : « Ấy ! Muộn quá rồi, phải đi mau mới kịp giờ máy bay ». Nói xong liền kéo va ly vội vàng đi ra.
Lúc đến sân bay thời gian vẫn còn sớm, xung quanh người đông, cô lại cảm thấy thoải mái, cô vào phòng đợi của hạng thương gia, bật máy tính kiểm tra email, ngồi đợi Check in.

Nhưng đến khi sắp lên máy bay, cô vẫn không thấy Hứa Phi đâu. Ngay từ đầu, cô đã cố gắng không chủ động liên lạc với anh, sau đó thực sự không đợi được nữa, lại thấy hơi lạ, cuối cùng đành thò tay vào túi móc điện thoại.

Móc một lúc mới sững người ra, điện thoại không có trong túi.

Đột nhiên cô sực nhớ trong lúc ra khỏi nhà cô như kẻ chạy nạn, điện thoại cầm trong tay, lúc đi giày lại để trên tủ giày, chắc chắn là quên cầm theo rồi.

Đối với cô đi ra ngoài không mang theo điện thoại di động giống như quên bôi kem chống nắng những ngày trời nắng chói chang, cứ cảm thấy thế nào ấy, huống chi là đi công tác. Sắp đến giờ máy bay cất cánh rồi, kể cả cô có mọc thêm đôi cánh cũng không kịp về nhà lấy.

Đang rầu rĩ, đột nhiên cô nhân viên phục vụ bước đến cúi người nói : « Có phải chị Tiền Đa Đa không ạ ? Có người muốn tìm chị ».

Quay đầu lại cô đã thấy Diệp Minh Thân đứng ngay bên cạnh mình. Vô cùng bất ngờ, Tiền Đa Đa đứng dậy hỏi : « Sao anh lại đến đây ? ».

Người đàn ông đang đứng trước mặt cô luôn mỉm cười, hôm nay dường như có tâm sự trong lòng, nét mặt có vẻ hớt hải. Nhưng nhìn thấy cô khóe miệng vẫn hơi cong lên, anh đưa chiếc máy điện thoại di động cho cô.

Trời lạnh, vừa từ ngoài vào, đầu ngón tay anh hơi lạnh, lúc chạm vào lòng bàn tay cô, Tiền Đa Đa bất giác rụt lại.

« Anh gọi điện thoại cho em, mẹ em nghe máy, nói em đi công tác Hồng Kông nhưng lại để quên điện thoại ở nhà ».

« Cám ơn anh ». Cách một tuần mới gặp lại ở sân bay, anh đi rất vội, đầu ngón tay lạnh giá, bên cạnh đều là người nước ngoài, anh là người quen duy nhất. Có lẽ hoàn cảnh hơi đặc bệt, đột nhiên cô cảm thấy gần gũi với anh hơn, nhưng chỉ cảm thấy gầy gũi, cơ thể không muốn gần thêm chút nào nữa, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.

« Em xin lỗi, tuần này em bận quá, không có thời gian gọi điện thoại cho anh ».

« Không sao, đúng đợt anh cũng có một số việc phải giải quyết ». Anh trả lời rất nhanh, sau đó nhìn đồng hồ, « Sắp lên máy bay rồi đúng không ? Để anh đưa em ra ».

Số hành khách lên máy bay theo hạng thương gia không đông lắm, mục tiêu của Diệp Minh Thân rất rõ ràng, mặc dù bước chân không dài, nhưng cô đi theo sau với vẻ ngần ngừ, chính vì thế sau hai, ba bước hai người đã cách nhau một đoạn, nhưng anh đã nhanh chóng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô.

Thực ra cô đi ngay sau anh, hai người cách nhau chưa đầy ba thước, chính vì thế Tiền Đa Đa nhìn thấy rất rõ ánh mắt của anh.

Một vẻ hụt hẫng thoáng qua trong ánh mắt anh, sau đó liền trở lại bình thường, rồi anh đưa tay ra một cách tự nhiên, nắm lấy tay cô.

Đây không phải là lần đầu tiên anh nắm tay cô. Lần trước Tiền Đa Đa không cảm thấy xao động, chấp nhận một cách thản nhiên, lần này, cô lại từ chối theo bản năng, chỉ muốn rụt tay lại.

Ngón tay chưa động đậy, đột nhiên cô cười thầm, cười sự ngốc nghếch của mình.

Còn tự lừa mình lừa người gì nữa ? Người này hợp với mình hay không, còn ai biết rõ hơn cơ thể mình ?

Thời gian đang vội, không kịp suy nghĩ lời từ chối của mình, Tiền Đa Đa rút tay lại, nói luôn ba chữ : « Em xin lỗi ».

Nói xong lại thấy hối hận, cảm thấy mình thẳng tính quá, thời gian, địa điểm đều không hợp. Những điều này tốt nhất phải nói khéo một chút, không cho người ta thời gian giảm sốc, thực sự là hơi quá đáng.

Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy anh cười, rút tay về một cách rất tự nhiên, vẫn đợi cô bước lên rồi sánh vai đi tiếp.

Tiền Đa Đa ngại ngùng, cửa ra máy bay ở ngay trước mặt. Chỉ còn mấy bước nữa, cô mới cúi đầu nói : « Anh đừng để bụng, đều là lỗi tại em, tại em không suy nghĩ cho kỹ ».

Anh dừng lại trước cửa ra vào, đưa cho cô tay kéo của va ly, giọng nói thoải mái hơn nhiều so với lúc mới đến, « Đa Đa, đừng bắt ép mình. Có được cái mà mình thật sự cần, trong lòng mới cảm thấy thoải mái, bắt ép đều là gánh nặng ».

Anh nói đúng, đúng đến mức Tiền Đa Đa không đáp lại được điều gì. Lưng bị anh đẩy nhẹ một cái, cô liền đi tiếp, ngước mắt lên thấy cô tiếp viên hàng không đứng trong hành lang nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, không kìm được lại ngoái đầu nhìn lại.

Anh vẫn đứng ở chỗ cũ, nhìn thấy cô quay đầu lại bèn mỉm cười. Cho dù lòng dạ rối bời đến đâu, Tiền Đa Đa cũng phải than thầm quả thực anh là một con người rộng lượng. Thật may là anh suy nghĩ thấu đáo được như vậy, kể cả bị từ chối ngay tại trận vẫn có thể tiếp tục nhẹ nhàng chuyện trò với cô, trong mắt người khác chắc chắn là rất bịn rịn quyến luyến, thảo nào mấy cô gái qua lại đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Cô lại không hề có một cảm giác gì trước một con người như vậy, đúng là phí phạm của trời.

Cô không kịp nghĩ gì thêm, thực sự đã đến giờ rồi, máy bay không đợi khách, cô vẫy tay và nhấc chân lên. Cô

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT