watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10932 Lượt

ra cũng là vì đã dấn thân vào chốn giang hồ, cũng bất đắc dĩ mà thôi, chính vì thế nói dăm ba câu lấy lệ rồi tha cho cô.

Cô là người đầu tiên bị lôi ra ư ? Liệu có phải là thấy cô thăng chức bất thành sẽ ấm ức trong lòng, dễ hạ thủ ư ? Hoặc là cô đã là người cuối cùng ?

Giám đốc điều hành cũ đã rời vị trí công tác, cô lại không tiến thêm được một bước. Chỗ dựa của mình không rõ ràng, tiền đồ đầy trắc trở, có khi đã bị coi là nhân vật ngoài rìa rồi, không đáng phải nhắc đến nhiều.

Và dự án trước đây của Hứa Phi có mối liên hệ gì với đề án mà anh đang chuẩn bị đưa ra ? Đã động chạm đến địa bàn của ai ? Ở đây, chắ chắn ông ta sẽ không nhắc đến nếu chẳng có liên quan nào, ít nhất ở tòa nhà này là như vậy, chỉ nghĩ một hồi đầu cô đã muốn nổ tung.

Lý Vệ Lập chỉ thăm dò tình hình, sau này không biết sẽ còn bao nhiêu nhân vật muốn thử độ trung thành và phương hướng của cô, chỉ cần nghĩ đến đó, cô đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Thang máy vẫn tiếp tục hạ xuống, Tiền Đa Đa thấy xung quanh không có ai, đột nhiên vô cùng bực bội, chỉ muốn nổ tung, một người với bộ trang phục công sở thục nữ như Tiền Đa Đa không chịu được nữa, bèn bước tới góc chết mà máy quay không quay tới, giơ chân đã mạnh một cái vào góc thang máy sáng loáng phía sau lưng.

Bạo lực không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì, nỗi bực bội của Tiền Đa Đa tiếp tục lan sang công việc. Buổi chiều cô một mình đến xưởng, về đến nhà đã quá giờ ăn cơm tối. Bố mẹ đang xem ti vi, trên bàn vẫn phần cơm cho cô. Lúc Tiền Đa Đa bước vào cửa, mẹ cô đứng dậy lẩm bẩm : « Con đi làm về hay bị đưa đi hành hình hả con ? Ngày nào cũng về muộn như thế này. Đợi một lát, để mẹ hâm nóng cơm cho ».

« Mẹ, mẹ cứ để đấy, để con tự làm cho ». Sợ nói nhiều lại gãi vào chỗ ngứa của mẹ, Tiền Đa Đa giành lấy nồi cơm đi vào trong bếp.

Ăn cơm xong cô vào bếp rửa bát, bên tai liền nghe thấy tiếng mẹ nghe điện thoại ngoài phòng khách. Mẹ cô nói chuyện rất say sưa, cô đang cọ bát, cách cửa bếp vẫn nghe thấy rõ mồn một : « Thật hả ? Tháng sau tổ chức đám cưới hả ? Được rồi, hôm đó nhất định tôi sẽ đến. Haizz ! Lúc Điềm Điềm đẻ ra tôi còn bế nó mà, thoáng một cái mà đã lấy chống rồi ».

Than thở một hồi, mẹ đột nhiên cao giọng lên : « Đa Đa nhà tôi hả ! Haizz, đừng nhắc nữa, con bé này làm tôi phiền muộn chết đi được… ».

Đưa tay vặn vòi nước cho chảy to hơn, Tiền Đa Đa cố gắng giả vờ không nghe thấy, sau lưng có tiếng bước chân, cô quay đầu lại nhìn thấy bố cũng trốn vào. Một tay bố bưng cốc trà, tay còn lại cầm bình nước. Cô nhìn chiếc cốc đó, sao đó hạ giọng nói một câu : « Bố, nước trong cốc đầy rồi ».

Bố Tiền Đa Đa cười, cũng khẽ khàng trả lời : « Suỵt, bố vào đây để trốn ».

Quá hiểu ! Thở dài một tiếng, Tiền Đa Đa và bố nhìn nhau

cười đau khổ.

Sau khi ra khỏi bếp, thấy mặt mẹ cô lại sầm xuống, Tiền Đa Đa biết ý cúi đầu đi vào phòng, đóng cửa bật máy tính lên, làm ra vẻ bận rộn.

Đúng là có rất nhiều việc phải làm, nhưng trong lòng cô rối bời, không thể bình tâm trở lại, bảng phân tích đơn giản viết hai, ba tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu.

Máy tính vọng ra tiếng báo có email, cô mở ra xem thì nhìn thấy email của Hứa Phi gửi đến, một loạt vấn đề, đều liên quan đến bản báo cáo đó.

Mặc dù không ghi là email khẩn, nhưng cô vẫn bấm nút trả lời. Mười ngón tay đặt lên bàn phím chuẩn bị trả lời, nghĩ một lát lại thôi, trực tiếp gọi điện thoại cho anh.

Chuông vừa đổ anh liền nhấc máy, gọi tên cô, giọng hơi khàn, nhưng vẫn cười.

Cô thảo luận với anh bản báo cáo đó, trong thời gian đó đầu bên kia còn vang lên tiếng gõ bàn phím, vừa nghe là biết anh vẫn đang làm việc.

« Muộn thế này rồi anh vẫn ở công ty à ? ». Cô nhìn lên đồng hồ.

« Không, ở khách sạn ».

« Khách sạn ? ». Cô ngạc nhiên.

« Tôi đang ở Tokyo, mai sẽ về Thượng Hải ». Anh trả lời rất ngắn gọn.

Tokyo ? Cô sững người, thảo nào hôm nay suốt cả ngày không thấy anh chàng này, cuộc họp của khối thị trường do anh chỉ trì vào buổi sáng đã bị hủy bỏ, hóa ra là anh đi nước ngoài.

Cô lại nhìn đồng hồ, cộng với sự chênh lệch múi giờ, không phải đầu bên kia đã là nửa đêm rồi sao ? Cả đi và về chỉ có hai ngày mà còn làm việc đến giờ này, đúng là sức trẻ có khác.

Lại một lần nữa than thầm mình không thể sáng bằng, Tiền Đa Đa cúi đầu ủ rũ.

Không biết còn có thể nói gì nữa, nhưng tai dường như đã quen với giọng nói hơi

khàn khàn đó, cô lại thẫn thờ cầm điện thoại không muốn nhúc nhích.

« Dora ? ». Không thấy trả lời, đầu bên kia cũng không cúp máy. Hai giây sau, đột nhiên anh khẽ nói thêm một câu : « Có muốn nghe truyện cười không ? ».

Hả ? Đêm hôm khuya khoắt boss kể chuyện cười qua điện thoại đường dài quốc tế, lần này cô thực sự thẫn thờ.

Anh bắt đầu kể : « Em nghe nhé ! Lúc xảy ra bão lụt, các con vật đều lên chiếc thuyền Noah, nặng quá thuyền sắp chìm, mọi người nói thế thì chúng ta sẽ thi kể chuyện, nếu có người nào đó không cười thì thả người kể chuyện xuống nươc. Khủng long là con vật kể đầu tiên, câu chuyện mà khủng long kể rất thú vị, mọi người đều cười, chỉ có lợn là không thể hiện gì trên nét mặt, đành phải đẩy khủng long xuống. Vòng thứ hai đến lượt bò, bò không khéo mồm, lại căng thẳng, kể xong không có ai cười cả, chỉ có lợn ôm bụng cười ngặt nghẽo, khiến mọi người đều phải bật cười. Cười xong mọi người hỏi lợn, chỗ nào buồn cười ? Lợn nói, buồn cười quá, truyện cười mà khủng long kể buồn cười quá ».

Câu chuyện này rất dài, lúc mới kể anh còn kể ngắt quãng, sau đó thì rất trơn tru, cuối cùng còn hắng giọng nói thêm hai câu « Buồn cười lắm ». Nghe xong cô không thể nhịn được nữa, phì cười thành tiếng.

« Thế nhé, nghỉ sớm đi. Chuyện bản báo cáo đợi tôi về rồi tính sau, cũng không gấp lắm đâu ». Anh cũng cười nói thêm một câu, sau đó tạm biệt cô.

Dặt điện thoại xuống, Tiền Đa Đa lại ngồi một lát trước máy tính, trong lòng muốn viết nốt đoạn phân tích tình hình đó, nhưng bên tai chỉ vọng lại câu « Buồn cười lắm ». Thực sự không thể viết tiếp được nữa, cuối cùng cô bật cười rồi lên giường.

Ngày hôm nay có rất nhiều chuyện bực bội, cô tưởng rằng mình sẽ trằn trọc khó ngủ, nhưng điều kỳ diệu là, sau khi nằm xuống cô lại ngủ rất ngon, khóe miệng hơi mỉm cười.
Ngày hôm sau Hứa Phi quay về Thượng Hải. Mấy ngày sau đó, cả khối thị trường đều ở trạng thái vô cùng bận rộn, mãi cho đến ngày nghỉ cuối tần trước khi diễn ra cuộc họp thường niên ở Hồng Kông.

Chủ nhật phải bay đến Hồng Kông, cả thứ bảy Tiền Đa Đa đều phải làm thêm giờ ở công ty, chốt lại nhiều lần bản báo cáo đó để không xảy ra sai sót gì.

Cô bận từ snags tới tối, buổi trưa chỉ ăn một ít đồ ăn cho qua chuyện, đến cuối giờ đói đến nỗi bụng lép kẹp. Lúc đợi Hứa Phi xem lại lần cuối cùng, cô ngồi trước bàn làm việc rộng rãi, gần như nghe thấy tiếng kêu lục cục trong dạ dày mình.

Cuối cùng cô không chịu được bèn đẩy ghế ra đứng dậy : « Kerry, tôi muốn ăn chút gì đó, hay là đợi một lát nữa tôi quay lại nhé ? ».

« Em đói rồi à ? ». Anh dừng bút nhìn đồng hồ, sau đó cười ngại ngùng, « Muộn thế cơ à, tôi cũng chẳng để ý nữa ».

« Anh không đói à ? ». Cô nhướn mày lên hỏi.

« Đi cùng nhé, bản báo cáo này ok rồi. Em muốn ăn gì ? Tôi mời ». Anh còn trẻ, nụ cười này lại còn có cút bẽn lẽn. Rõ ràng biết đó là chuyện không thể, nhưng Tiền Đa Đa vẫn cảm thấy hoa mắt.

Già rồi, già rồi, mình già thật rồi. Cô lại hâm mộ một người đàn ông cười khóe mắt không có nếp nhăn, ngoài hoa mắt ra, Tiền Đa Đa không nén được thở dài.

« Không phải phiền đâu, còn một chút nữa là xong thôi. Trên bàn tôi có thực đơn gọi đồ ăn ngoài, họ sẽ mang đến, gọi cái gì đơn giản ăn tạm là được ».

« Tôi cũng có ». Anh mở ngay ngăn bàn rút ra một tập thực đơn, đồ ăn của nước nào cũng có. Anh còn dùng bút chỉ trang trên cùng, « Buổi trưa tôi gọi suất ăn của nhà hàng Y Đằng, khá ngon, nhưng không phải dạ dày của em không tốt đó sao ? Đừng đợi nữa, bọn mình ra ngoài ăn đi ».

Đường đường là một giám đốc điều hành, tối thứ bảy đi xem phim một mình, chủ nhật làm thêm giờ cả ngày, buổi trưa một mình gọi đồ ăn ở ngoài… Y Y nói không sai, nhìn anh rất tội nghiệp ! Hôm nay Tiền Đa Đa liên tục bị sốc mạng, dần dần tê dại rồi.

Chính vì thế mới nói rằng, đây chính là lý do tại sao người ta là giám đốc điều hành, còn mình chỉ là một senior manager (trưởng phòng cao cấp).

Tiền Đa Đa ngồi nguyên tại chỗ, tiếp tục cúi đầu, ánh mắt có phần kinh ngạc, nhìn anh lẩm bẩm : « Tự nhiên tôi không muốn ăn nữa, thôi cứ làm cho xong trước đã ».

Anh không nói gì, cúi đầu lại kéo ngăn kéo, ngăn kéo đó rất gần cô, không nén nổi tò mò cô bèn liếc qua.

Toàn là thuốc đau dạ dày, còn có một hộp đã bóc rồi.

Cảnh tượng khổ sở lần trước hiện ra trước mắt, Tiền Đa Đa nheo mắt nhìn anh, « Làm gì vậy ? ».

Anh cười cười, « Phòng khi cần đến ».

Nụ cười, giọng nói của con người này có thể giết chết người mà không thấy máu ! Được thôi, sức khỏe là vàng, việc gì cô phải vì lòng sĩ diện mà tự hành hạ mình, Tiền Đa Đa đầu

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT