watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10923 Lượt

anh… làm xong rồi à?”.

Cô không muốn thảo luận chủ đề này, lại chưa nghĩ ra chuyện gì để nói, đúng lúc cô tiếp viên hàng không mang đồ uông đến, Tiền Đa Đa chỉ lấy một cốc nước lọc, đón lấy cốc nói cảm ơn, sau đó cúi đầu uống che đi vẻ bối rối của mình

Anh lấy một cốc ca phê, cả phê trên máy bay nhạt và vô vị. Lúc anh uống không có tiếng động nào, không kìm nổi Tiền Đa Đa bèn liếc mắt nhìn, thấy anh chỉ nhấp một ngụm, sau đó nhìn ra bầu trời đêm tối om ngoài cửa số thất thần.

Máy bay đã bắtt đầu giảm độ cao, nghiêng nghiêng xuyên qua tầng mây, dần dần, cảnh đêm đẹp như một bức tranh nổi tiếng thể giới của Hồng Kông từ từ mở ra trước mắt. Dưới đất ánh đèn rực rỡ phồn hoa, dường như có hàng triệu ngôi sao trải rộng, cầu Thanh Mã như một dải ngân hà hiện ra trước mặt, lúc máy bay hạ cánh, sân bay sáng rực như giữa bạn ngày.

Trong máy bay, rất nhiều người bận rộn chuyện trò với nhau, còn có hành khách nóng lòng đứng dậy lấy hành lý chuẩn bị xuống máy bay, nhưng anh vẫn thất thần, vẻ mặt mệt mỏi, thành phố với muôn vàn ánh đèn rực rỡ bên ngoài tựa như một thế giới khác.

Một mình múa gươm chiến đấu là chuyện rất tốn hao sứcc lực, cho dù anh trẻ trung đến đâu, xoay xở giữa đám người tinh ranh xảo quyệt đó, kiếu gì cũng cảm thấy mệt mỏi!

Trước đây cũng có lúc càm thấy bất lực trong sự kìm kẹp giữa các phe phái, nhưng so với cấp bậc hiện nay của anh, thựcc sự không đáng để nhắc đến. Kể cả như vậy, khi đứng ở cự ly gần như vậy nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiếm có trên gương mặt anh, Tiền Đa Đa vẫn có chung cảm nhận.

Sự cảnh giác và căng thẳng đột nhiên biến mất, theo bản năng cô không muốn hình ảnh này tiếp diễn nữa, nhưng lại không biết phải cắt đứt thể nào. Cô ngần ngừ trong vài giây, ngón tay đang bưng cốc nước khẽ động đậy, cuối cũng ý chí đã chiếm thể thượng phong, Tiền Đa Ða vẫn lựa chọn im lặng.

Công ty cho xe riêng đến sân bay đón, lúc họ đến khách sạn đã gần chín giờ tối. Sảnh lớn được trang hoàng rât sang trọng, lúc họ bước vào cửa xoay, bên trong có người đang đi ra, lúc di ngang qua, đột nhiên nhoẻn miệng cười với Hứa Phi.

Ðó là một cô gái người Nhật Bản, mặc một bộ vest gọn gàng, tóc búi cao, khác hẳn với hình ảnh dịu dàng của phụ nữ Nhật Bản trong đầu Đa Ða. Hứa Phi cũng cười, kéo cô ra giới thiệu. “Dora, đây là Yamada Keiko, đồng nghiệp của anh trong thời gian làm việc ở Nhật Bản. Keiko, đây là trưởng phòng Tiền Ða Đa của khối thị trường khu vực Trung Quốc”.

Tìên Đa Đa hơi sững người. Cô đã từng được nghe đến cái tên này. Yamada Keiko xuất thân trong gia đình cao quý, bố là một trong những cổ đông của UVL, cũng chiếm một vị trí trong hội đồng quản trị, và Yamada Keiko xuất hiện ở công ty với thân phận là trợ lý đặc biệt của bố mình, là một tiểu thư cành vàng lá ngọc có tiếng.

“Kerry, lâu lắm rồi không gặp anh”. Yamada Keiko nhìn anh mỉm cười, sau đó mới đưa mắt nhìn Tiền Đa Đa, đưa tay ra bắt tay cô, “_Chị Tiền, lần đầu gặp gỡ, Keiko. Cô tiếp xúc không nhiều với con gái Nhật Bản, Hoàn Mỹ là người có phong Cách truyền thống kiểu Nhật điển hình, nói chuyện, làm việc rất nhiều phép tắc, bâyy giờ gặp một người khác hoàn toàn như vậy, cô thực sự cảm thấy không quen.

Ba người đứng nói chuyện với nhau mấy câu. Yamada Keiko nói chuyện khách khí, lịch sự, chủ yếu nói về tình hình công việc thời gian gần đây, nhưng không hiểu tại sao, Tiền Ða Đa cảm thấy không chen lời vào được, sau đó khi nói đến thị trường Nhật Bản, giọng cô ấy rất khẽ.
Hứa Phi nghe xong cau mày, lại cúi đầu xuống ghé sát vào cô hơn, hỏi một câu: “Hả? Em nói gì cơ?”. Thấy mình đứng bên cạnh hơi thừa thãi, tự nhiên cô cảm thấy rất tệ, Tiền Đa Đa mớ miệng cáo từ: “Kerry, Keiko, hai người cứ tiếp tục đi nhé, tôi lên trước đây”. Nói xong cũng không đợi Hứa Phi ngăn lại, gật gật đầu rồi đi vào.

Khách sạn mà công ty đặt vẫn là Hyatt, phòng ốc rộng rãi thoải mái. Nhưng ngồi máy bay hai ba, giờ đồng hồ, Tiền Đa Ða lại cảm thấy chưa bao giờ phải bay mệt như vậy, lúc này nhìn thấy chiếc giường đó liền không chịu được nữa, bở hành lý xuống rồi nằm vật ra.

Lúc đầu cô chỉ muốn nghỉ một lát: rồi bật đầu sắp xếp đồ đạc, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi, đến khi điện thoại di động trong túi đổ chuông mới giật mình tỉnh giấc. Cô ngồi dậy tìm máy, bấm nút nghe thấy giọng mẹ nói rất to ở đầu bên kia điện thoại: “Đến nơi cũng không biết gọi điện thoại về nhà, không biết bõ mẹ lo à?”.

Xin lỗi xong Đa Đa lại nói thêm mấy câu nữa, chỉ vài phút ngắn ngủi, mẹ cô còn tranh thủ thời gian khen Diệp Minh Thân. Nhắc đến Diệp Mính Thân, cô lại thấy đau đầu, nhưng lại không thể trốn nói chuyện với mẹ, chỉ cần tỏ ý từ chối thảo luận, mẹ sẽ lại sạc cho một trận ngay.

Chính vì thế Tiền Ða Đa đành phải ậm ờ cho qua chuyện, bên tai là tiếng kể lễ của mẹ, bất giác trong đầu lại hiện lên những cảnh tượng khi ở bên người đàn ông đó.

Cô biết tại sao mẹ lại thích Diệp Minh Thân – Công việc đàng hoàng, thể diện, trông rất khôi ngô, tuấn tú, tính tình lại điềm đạm, nho nhã, mẫu người này là đối tượng mà tất cả các cô gái đang trong độ tuổi lấy chồng đều mơ ước, cho dù là người khó tính, kén chọn đến đâu cũng không tìm ra được một nhược điểm nào của anh.
Một người tuyệt vời như vậy, tại sao cô lại vẫn không thể chấp nhận? Là do không cảm nhận được tia lửa hay sao? Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn tia lửa? Tự thiêu mình hết lần này đến lần khác mà còn không chịu khôn ra.

Thảo nào người ta nói con gái nhiều tuổi đều là người tính tình lập dị, trước đây cô cảm thấy rất vở vẫn, đến bây giờ, ngay bản thân đã cũng cảm thấy đầu óc của mình có vấn đề.

Mẹ vẫn còn kể lể ở đầu bên kia, Đa Ða không dám nói cô đã từ chối người đàn ông tuyệt vời này. Khó khăn lắm mới cúp được điện thoại, Tiền Đa Ða vô cùng chán nản, xem đồng hồ đã hơn mười giờ. Haizz, công việc không thuận lợi có thể từ từ giải quyết, có thể lựa chọn ra đi, còn cuộc sống thì sao? Dù sao đó cũng là người thân của mình, mẹ đang đợi có một câu trả lời, sau đó mới có thể trả lời họ hàng bạn bè. Ai cũng có áp lực, người cuốivcùng thực hiện vẫn phải là cô. Haizz! Chưa đến tuổi mãn kinh, mà sao cô đã cảm thấy mình không chịu nổi áp lực nữa?

Đầu óc rối bời, cô không còn buồn ngủ nữa, cảnh tượng Hứa Phi và Yamada Keiko nói chuyện thân thiện với nhau ban nảy lại liên tục hiện ra trước mắt. Tìên Ða Đa cảm thấy mình bị tâm thần mới quan tâm đến chuyện đó, nhưng lại không thể kìm chế không nghĩ đến cảnh tượng đó được. Càng nghĩ tâm trạng càng rối bời, bụng lại thấy đói cồn cào, cô đứng trước cửa số cắn móng tay, càng nghĩ càng thấy đói.

Ðây không phải là lần đầu tiên cô đến Hồng Kông họp, Hyatt lại là khách sạn bình thường vẫn ở, cô vẫn còn nhớ trên một con đường có một tiệm bán cháo rất ngon. Không muốn nghĩ thêm, cô quyết định gạt hết mọi chuyện phiền muộn sang ngày mai, quyết định chiêu đãi dạ dày một bữa bèn với lấy túi xách, đẩy cửa ra ngoài.
Cô vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy cảnh cửa bên cạnh đồng thời được mở ra, người bước ra là Hứa Phi, anh mặc áo nỉ có mũ đi giày thể thao, lại quay về với cách ăn mặc bụi bụi trong lần gặp gỡ đầu tiên.

“Hai người nói chuyện xong rồi à?”. Nhìn thấy anh xuất hiện một mình, trong lòng cô tự nhiên lại thấy vui vui.

” Được một lát rồi “. Anh bước đến bên cô nói, bước chân không dài, nhưng có lại cảm thấy chỉ trong tích tắc anh đã xuất hiện bên mình như có phép lạ.

“Sao lại ăn mặc như thế này?”. “Muốn đi chạy. Em có đi không?”.

Đi Chạy? Tiền Đa Đa kinh ngạc cúi đầu nhìn đồng hồ, không phải anh nói hơn hai mươi tiếng đồng hồ chưa chợp mắt đó sao? Thế mà vẫn còn muốn chạy? Anh là siêu nhân ư? Anh vẫn đang đợi câu trả lời, khi nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của cô chỉ cười.

Bình thường ở công ty Hứa Phi ăn mặc rất đĩnh đạc, cách ăn mặc bây giờ khác hoàn toàn với hình ảnh giám đôc điều hành mà cô vẫn gặp. Anh ăn mặc rất thoải mái, mỗi lần cười đều khiến đối phương phải hoa mắt. Mặc dù Tiền Đa Đa đã quen từ lâu, nhưng lúc này vẫn cảm thấy hơi choáng váng. Ghen tỵ, Cô chỉ muốn biến thành bà mẹ kế của nàng Bạch Tuyết, ôm gương thần hỏi tuổi trẻ của mình rơi đâu mất rồi, và trước khi nó trả lời sẽ đập tan nó.

Anh cúi đầu nhìn mình, “Trông lưu manh lắm hả ?”

“Giống như sinh viên đại học lẻn vào đây, không sợ ngày mai họ sẽ không cho anh vào hội trường sao ?”.

“Không sao, anh sẽ nói anh đến đây thực tập, làm không công”.

Boss lại bắt đầu kế truyện cười, Tiền Đa Ða lập tức nể tình cười ra thành tiếng, cười xong liền đi về phía thang máy, từ chối lời đề nghị của anh, “Tôi đói rồi, muốn đi ăn gì đó”.

Đùa ư, cô trốn anh chàng này còn chưa kịp! Cùng chạy bộ? Thôi đi.

Anh bước đi song song với cô, Tiền Đa Đa vốn có kinh nghiệm trong chuyện đi máy bay, hôm nay lúc đầu cô mặc rất nhẹ nhàng đơn giản, bây giờ vẫn đi đôi giày để bằng và mặc chiếc quần bó ống đến mắt cá chân đó. Thượng Hải lạnh, trước khi lên máy bay cô còn khoác thêm chiếc áo khoác ngắn dày, hiện tại đã cởi ra từ lâu, bên trong chỉ có một chiếc áo len mỏng màu trắng cổ tròn, chiếc khăn dài quấn nhẹ nhàng

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT