|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhấc máy sẽ không chịu thôi.
Ai mà lại ăn ý như vậy? Tiền Đa Đa tạm thời từ bỏ ý định nói chuyện, đưa tay móc điện thoại, số điện thoại quen thuộc, của mẹ gọi đến. Trấn tĩnh lại một lát, cô nín thở bất đầu nghe máy, bên tai nghe thấy Hứa Phi cũng đã nghe điện thoại, nói chuyện bằng tiếng Pháp.
Hoàn toàn không biết tâm trạng của con gái lúc này, mẹ Tiền Đa Đa ở đầu bên kia nói rất đơn gián, dặn dò cô Thượng Hải nhiệt độ giảm đột ngột, bảo cô lúc về nhớ mặc thêm áo rồi cúp máy.
Lúc này anh cũng đã kết thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại, đang cười cười nhìn cô, con ngươi màu đen có bóng cô trong đó.
Quyến rũ quá. Tiền Đa Ða năm chặt điện thoại hít thở thật sâu, sau đó mới nghiêm mặt nhìn anh, “Xong rồi, em có thể nói được chưa?”.
Anh nhìn đồng hồ, vẻ. mặt rầu rĩ, nhưng lúc nói với cô ánh mắt vẫn cười, “Không kịp nữa rôi, vừa đi vừa nói được không?”.
“Chuyện gì mà không kịp?”
“Em vẫn chưa ăn cơm đúng không? Có người đang đợi chúng ta ở dưới, đi ăn Chút gì đã, vừa ăn vừa nói chuyện”.
“Ai vậy? Nói Chuyện gì?”. Cô phản ứng rất_nhanh.
“Carlos và ông Yamada nói về dự án thu mua Hoa Điền”
Lập tức nhơa lại tàì liệu liếc qua trên máy bay, Tiền Đa Đa hít một hơi, “Tài liệu đó thông qua rồi à? Sao nhanh vậy!”.
“Cũng được, chỉ là phương án sơ bộ, kế hoạch sẽ thu mua kênh tiêu thụ của Hỏa Điền và xướởg dưới hạ lưu trước, sau khi đưa vào sản xuất sẽ đưa ra thị trường. Những chuyện này muốn thực hiện đòi hỏi phải có thời gian, không vội”. Anh kéo cô ra ngoài, vừa đi vừa giái thích.
“Không vội ư? Kerry, anh đợi một lát”. Bị anh kéo di, Tiền Đa Đa vội nói, “Tại sao lại đưa em đi? Rốt cục là chuyện gì?”.
“Đến nơi anh sẽ giải thích cho em nghe”. Anh chớp mắt với cô.
“Kerry!”. Tiền Đa Đa cau mày, cố gắng đến mức tối đa để nhấn mạnh rằng mình nghiêm túc đến mức nào, “Trước đây Công ty chưa bao giờ có trường hợp nào thông qua con đường thu mua doanh nghiệp trong nước để đánh vào thị trường mới, trước khi xuất phát Lý Vệ Lập còn đến tìm em dò hói chuyện đề án. Thông qua rồi sẽ ra sao? Anh có dám chăc là sẽ được tiến hành thuận lợi hay không? Phe bảo thủ ở trong nước bao nhiêu năm rồi, không dễ dàng bị thuyết phục như vậy đâu.
Carlos là chuyện thể nào? Không phải ông ấy vẫn đang ở khu vực Châu Âu ư?”.
Thang máy khép lại, anh nhìn cô một cái, không trả lời, ánh mắt đột nhiên hiện lên ánh cười, sau đó cúi đầu hôn cô.
Giật mình, Tiền Ða Ða nhích chân ra, lưng ép sát vào vách thang máy, đôi vai bị anh ôm trong tay.
Trong đầu cô kêu lên o o, má kề sát má, hơi thở của đàn ông thoảng qua, trong lúc gấp gáp cô nhắm mắt lại theo bản năng. Lúc hôn anh không tỏ ra cưỡng ép, nhưng lại mạnh mẽ kiên định, cho dù thể nào cô cũng không thể thoát ra.
Nụ hôn này rất ngắn, lúc buông ra hai tay của anh đỡ lấy vai cô, tiếp tục nhìn cô. Sợ anh lại hôn tiếp, hai tay Tiền Đa Ða che kín mặt rồi nói, giọng vẫn hậm hực, “Đợi đã, vừa này em nói… “.
“Đa Đa, em đang lo cho anh ư ?”. Anh cười, Vừa hôn môi cô, môi anh vẫn hơi ươn ướt, lấp lánh.
Cô chưa kịp trá lời, cửa thang máy đã bật mở, có người đang chuẩn bị bước vào, nhìn thấy dáng vẻ của họ bèn sững ra một lát, sau đó mới cất lời, giọng nói khách khí lịch thiệp, “Kerry, Chị Tiền, chào hai người”.
Mặt đỏ bừng, Tiền Đa Đa giật mình quay đầu lại, ánh mát chạm vào một gương mặt được trang điểm cẩn thận, hàng lông mi dài, ánh mát khó tả.
“Keiko”. Tại sao cô ấy lại ở đây? Lòng hơi thắc mắc, cô quay đầu sang nhìn Hứa Phi.
Anh lại mỉm cười rất tự nhiên, lúc bước ra khỏi thang máy trả lời: ” Đợ lâu rồi nhỉ? Xin lỗi nhé “
Nhà hàng Pháp nằm ngay trong khách sạn, không đông khách lắm, nhạc dịu nhẹ, càng cảm thấy yên tĩnh hơn.
Trên bàn đã có hai người đang đợi, cô đã từng gặp Carlos, còn một cụ già người Nhật Bản với mái tóc bạc trắng thì hoàn toàn xa lạ, chắc chính là ông Yamada mà Hứa Phi nói đến.
Mặc dù là người Pháp, nhưng Carlos nói tiếng Anh rất lưu loát. Ông bắt tay cô, sau đó mời cô ngồi.
Ông Yamada còn lịch sự hơn, đứng dậy nói chuyện với cô, lúc bắt tay người nghiêng về phía trước.
Keiko ngồi xuống cạnh ông Yamada, gọi ông là bố. Dần dần Tiền Ða Đa đã hiếu được phần nào, nghiêng đầu nhìn Hứa Phi một cái, ánh mát lộ vẻ trách móc, nhưng anh lại mỉm cười, kéo ghế cho cô.
Nhân viên phục vụ bắt đầu đưa đồ ăn đến, mấy người nói chuyện về chiều hướng mới của thị trường Nhật Bản. Carlos là nhân vật quyền uy trong phải cấp tiến, đương nhiên cũng là bàn tay sắt, nói năng ngắn gọn, rất uy nghiêm. Còn ông Yamada lại hoàn toàn ngược lại, một cụ gàá Nhật Bản điển hình, gương mặt vuông vắn, lúc nói chuyện, giọng rất nhẹ nhàng, vô cùng khách khí.
Cứ cảm thấy mình ngồi ở chổ này có phần không hợp, Tiền Ða Đa chỉ biết cúi đầu xuống nhìn thức ăn và giữ im lặng, thỉnh thoảng lại mỉm cười để ứng phó với ánh mắt của mọi người. Không nuốt nổii thức ăn, nhưng lại không thể dừng lại, cô ăn rất vất vả. Đồ ăn kiểu Pháp, nhân viên phục vụ ân cần bận rộn, từng món từng món được đưa lên, cố gắng lắm mới qua được món ăn chính đầu tiên.
Chiếc đĩa to viền vàng trước mặt bị lấy đi, tiếp theo là món ăn chính thứ hai.
Keiko lấy chiếc khăn ăn trắng muốt lau miệng, quay mặt về phía cô, “Chị Tiền, chị cảm thấy thể nào về dự án thu mua Hỏa Ðiền?”.
Trong mồm Tiền Đa Ða vẫn còn nửa miếng sườn dê nướng, lúc này đột nhiên bị điểm danh, ngẩng đầu lên vừa cổ gắng nuốt xuống vừa định mở lời, suýt thì bị nghẹn.
Ổng Yamada ngồi bên nhìn con gái cười: “Keiko, sao dạo này con lại có hứng thú với Trung Quốc thể? Phương án này do Kerry phụ trách, cậu ấy ngồi ở đây, sao con lại hỏi cô Tiền?”.
Hứa Phi đỡ lời, bắt đầu nói về điểm tăng trưởng của thị trường trong nước, mọi người nghe rất chăm chú. Nghe xong Carlos gật đầu nói: “Có một số vấn đề tạm thời gác lại đã, đợii sau khi tôi lên nhậm chức sẽ bắt tay vào giải quyết. Dora làm việc khá lắm “.
Có nghĩa gì nhỉ? Nghe xong câu này, Tiền Ða Ða giật bắn mình, trước đó cũng có loáng thoáng biết một số nội tình. Giám đốc điều hành cũ đã từng nhắc nhở cô răng, có thể Carlos sẽ xuất hiện ở khu vực Châu Á, nhưng cô thực sự không nghĩ lại nhanh như vậy. Tiền Đa Đa đột nhiên bị điểm danh, xem ra cục diện lại bắt đầu hổn loạn, nội dung cuộc nói chuyện khiến cô không đề phòng, tâm trạng vui vẻ khi quyết định sau khi từ chức sẽ nghỉ ngơi cho thoải mái đã bay thẳng lên chín tầng mây. Bàn tay trái đặt dưới gầm bàn của Tiền Đa Ða bất giác nắm lại, nhưng mu bàn tay đột nhiên thấy âm ấm, là người đàn ông bên cạnh đưa tay ra, khẽ nắm chặt tay cô.
Anh to gan thật đấy, trước mặt mọi người mà dám làm như vậy. Tiền Đa Đa lại một lần nữa giật mình, nhưng mu bàntay rất ấm. Nhiệt độ đó tựa như một liều thuốc gây mê, dần dần lan tỏa khắp người cô, tâm trạng rối bời ban đầu lập tức không còn nữa, cảm giác trên thể giới chỉ còn lại không gian nhỏ xung quanh bàn tay đang phát sáng và nóng bừng, đột nhiên cô cảm thấy rất vui.
Ðây chính là lý do tại sao phải yêu – cơn khát của làn da được thãa mãn một cách tối đa, kể cả chỉ va chạm trên một diện tích nhỏ như vậy cũng cảm thấy ấm lòng. “Chị Tiên?”. Phía đối diện có người gọi cô, là Keiko, nhìn vẻ. mặt của cô bằng ánh măt thắc mắc.
Giật mình quay trở về với thực tại, cô đáp một tiếng, lúc này điều duy nhất Tiền Đa cảm thấy may mắn là đã nuốt trôi miếng thịt dê đó.
Chưa bao giờ ăn bữa cơm nào mệt như vậy, cuôi cùng sau khi được thoát thân, Tiên Ða Đa không muốn về phòng mà đi thẳng ra ngoài khách sạn.
Sau Iưng có tiếng bước chân, cô đang bực trong lòng, không muốn ngoái đầu lại, mà vẫn tiếp tục bước đi.
Con đường vẫn vắng vẻ như vậy, bóng hai người dài lênh khênh dưới ánh đèn, dần dần chiếc bóng của mình bị bóng anh che khuất, sau đó tay bị túm chặt, bên tai có tiếng cười, “Em ơi, nể mặt cùng đi ăn đêm nhé”.
“Em vừa ăn xong. Anh này, đề nghị không động tay động chân khi nói chuyện”. Cô rụt tay lại, nghiêm mặt nói.
“Sao Vậy? Ða Đa, anh không có kinh nghiệm trong chuyện dỗ con gái, bây giờ học có còn kịp không?”.
Anh nhăn mặt thật thà nói, sau đó hai tay anh nắm chặt hai vai cô từ phía sau, không chịu buông ra nữa.
Trời ại tại sao cô lại có cảm giác anh đang làm nũng?
Có kinh nghiệm rồi, lần này Tiền Đa Đa thông minh không tranh cãi nữa, người đàn ông này khi ở một mình bên cô hơi khùng khùng. Chỉ sợ anh lại túm lấy mình làm những chuyện đồi bại phong tục trên đường, Tiền Đa Đa đứng im không nhúc nhích.
“Kerry Hứa, anh lợi dụng em”.
Mặc dù chân không nhúc nhích, nhưng giọng cô vẫn nghiêm túc. Tội danh này lớn rồi. anh lâp tức lắc đầu chiếc răng khểnh nhỏ đó lai lộ ra, rất đáng yêu.
“Yamada Keiko rất cá hứng thú với anh! Bố người ta đã xuất đầu lộ diện rồi, anh không tận hưởng bữa ăn kiểu Pháp này còn kéo em vào làm gì?”.
“Mọi người đều là đồng nghiệp, có gì đâu?”. Anh vẫn đang cười. Anh và Yamada Keiko làm việc với nhau hai năm ở Nhật Bản, mặc dù cô ấy có thân phận đặc biệt, nhưng làm việc nghiêm túc, mọi người hợp tác rất vui vẻ. Và anh chưa bao giờ có ý định có mối tình xuyên quốc gia với vị tiểu thư cành vàng là ngọc này, chính
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




