|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vì thế luôn tỏ ra không hề hay biết trước sự bày tỏ tình cảm kín đáo của cô ấy.
Không ngờ lần này Carlos đã xuất đầu lộ diện, may mà có cô ở bên cạnh. Nghĩ đến đây, anh lại không kìm chế nổi bèn đưa tay ra ôm Tiền Đa Đa đang cau mày vào lòng, lòng rất hả hê.
“Gì mà lộn xộn vậy!”.
Chưa bao giờ gặp người đàn ông nào tự tiện như anh chàng này, đột nhiên Tiền Ða Ða rất muốn đưa tay vồ vào gáy anh, “Thành thật khai hết ra di, trước hết nói Chuyện đề án”.
“Phái đứng để nói ư”. Anh xị mặt xuống như một đứa trẻ. Dáng anh rất cao, lúc này đột nhiên gục mặt xuống vai cô, lại còn cắn trộm cổ cô.
Một cảm giác buồn buồn như dòng điện len lỏi khắp cơ thể, Tiền Ða Đa vội đẩy anh ra, mặt đó bừng, “Ðừng lộn xộn, đây là dường phố!”.
Anh ngẩng đầu lên cười tủm tím, sau đó kéo tay cô nghiêng ngả’ đi về cửa hàng cháo hôm qua, “Tìm chỗ nào ngồi trước đã, vừa ăn vừa nói”.
Cô không sợ những kẻ giỏi giang tinh tường, cũng không sợ những người mặt mày nghiêm túc, nhưng đối với kẻ mặt dày như thế này lại thực sự không thể giận được. Bất lực vì bị anh kéo đi, miệng Tiền Ða Ða vẫn lẩm bẩm: “Anh vẫn chưa ăn no à? Vừa nảy bao nhiêu thức ăn thể mà!”.
Tay anh nắm rất chặt, tỏ vẻ rất quang minh chính đại. Người đàn ông này chân dài, vốn bước đi rất nhanh, hiện giờ lại đi chậm lại, cố gắng phối hợp với nhịp chân của cô, lúc nói chuyện cười rất đáng yêu, “Em ăn no rồi à? Anh thấy em một hồi lâu mới nuốt được một miếng mà”.
Đường phố vắng vẻ, thỉnh thoảng bên cạnh có người đi qua, nhìn thấy đôi trai gái ăn mặc chỉnh tề tay trong tay chuyện trò như vậy, người nào cũng tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Lòng sĩ diện giấu kín dưới đáy lòng từ rất lâu của Tiền Ða Ða đã được thỏa mãn, bầu không khí xung quanh lại thoải mái như vậy, tự nhiên lòng có cảm thấy rất thanh thản, trước khi nói tiếp không giấu nổi nụ cười, “Em chưa được tiếp xúc nhiều với các nhân vật nổi tiếng, nên mới giật mình. Anh thì khác, đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý, làm sao so được với em?”.
Anh cười hì hì, tay không chịu để yên, lại đưa ra kéo tóc cô, “Anh giúp em nói chuyện,không kịp ăn mà”.
Ngồi xuống gọi đồ ăn, lần này Tiền Ða Ða không cúi đầu ăn nửa, cầm đũa lên hỏi anh trước: “Thành thật khai báo đi”.
Anh đang đưa thìa vào bát cháo, nghe thấy thể liền ngẩng đầu lên cười, “Không phải em đã biết rồi đó sao?”.
Không đùa nữa, Tiền Đa Đa nghiêm mặt hỏi: “Anh không cảm thấy hành động thu mua Hòa Điền rất mạo hiểm hay sao? Trong thị trường nước giải khát chúng ta luôn giữ vững ngôi đầu hàng, nhưng loại nước trà và nước hoa quả đưa ra trước đó đều không phù hợp. Hòa Ðiền hoàn toàn là một doanh nghiệp tư nhân, mặc dù chiếm thị phần lớn trên thị trường nước hoa quả, nhưng thị trường này lớn được đến đâu?”.
“Thị phần của chúng ta trên thị trường truyền thống đã không còn đất để đột phá nữa, công ty đánh giá cao tiêu thụ tiềm ẩn ở thị trường trong nước, chiếm lấy thị thường toàn phần trong giai đoạn chuyển đối mô hình là kế hoạch đã định từ lâu”.
“Từ trước đến nay ở châu Á quyền lực vẫn nằm trong tay phe bảo thủ, họ không ưa nhất là những kế hoạch cấp tiến như thế này. Carlos quyết định sang khu vực châu Á rồi hả? Dự’ án này được thông qua nhanh như vậy, chắc không thể không có liên quan đến ông Yamada đúng không?”. Không muốn vòng vo tam quốc nữa, Tiền Ða Ða nói thẳng ra những điều mình đang suy nghĩ.
“Ông Yamada? Đúng là ông ấy rất có hứng thú với dự án này, lần này may mà Carlos có được sự ủng hộ từ phía ông ấy”.
Cạch một tiếng, Tiền Ða Đa dập mạnh đũa xuống bàn, mắt nheo nheo hạ thấp giọng xuống, giọng rất xã hội đen, “Dự án? Con gái ông ta có hứng thú với anh thì đúng hơn?”.
“Đa Đa, em ghen à?”. Anh lại bật cười, tỏ ra rất thích thú, “Yên tâm đi, anh rất chung tình đấy”.
………..
Dáng vẻ này của anh rất đáng đánh, lần này Tiền Ða Đa đã tát một cái thật.
Ăn Xong bát cháo này, cuối cũng Tiền Đa Ðã đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc – Carlos đã nhăm nhe vị trí ở khu vực châu Á từ lâu, và ông Yamada đã lợi dụng thể lực của mình trong hội đồng quản trị ủng hộ Carlos lên chức ở khu vực châu Á, đồng thời củng cố địa vị của ông ta ở Nhật Bản, hai bên cũng có lợi.
Tất cả những điều này có đều có thể hiểu, nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt của Keiko, cô lại cảm thấy bực dọc, không thể kìm chế được.
Muốn dò hỏi quan hệ giữa anh và Yamada Keiko trước đây, nhưng lại cảm thấy nói những chuyện này rất lãng nhách, định nói rồi lại chuyển sang ý khác: “Bao giờ Carlos lên nhậm chức?”.
“Trong vòng hai tháng tới thôi. Khu Vực Châu Á sẽ có biến động lớn, em biết trước cũng tốt”.
“Kerry”, cô nghiêm mặt, “em rất muốn nói với anh rằng, trước khi sang Hồng Kông, em đã quyết định từ chức rồi”.
“Tại Sao?”.Anh mướn mày lên, “Đa Đa, không phải em rất thích công việc này đó sao ?”
” Đúng vậy, cô gật đầu.”
“Được tham dự vào dự án như thế này là điều rất hiếm có, nếu em để ý đến thận phân cấp trên cấp dưới của chúng ta thì em cứ yên tâm, anh sẽ không ở khối thị trường nữa”.
Lần này đến lượt cô sửng sốt, nhưng nghĩ lại cũng thấy đó là chuyện bình thường. Sứ mệnh đến Trung Quốc của anh đã hoàn thành thuận lợi, sau khi Carlos lên nhậm chức, đương nhiên sẽ không muốn để trợ thủ đắc lực của mình ở lại khối thị trường xa xôi như vậy.
Thế thì sao? Cô khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục nói: “Không liên quan gì tới chuyện đó. Kerry, em thực sự muốn từ chức”.
Anh im lặng trong mấy giây, sau đó đưa tay ra, khẽ áp lên má cô, lúc nói thì mỉm cười, tựa như đang an ủi, tựa như đang khẩn cầu, “Đa Đa, em để lại anh đơn thương độc mã chiến đấu một mình ư?”.
Lòng bàn tay anh có mùi thơm của mộc hương và cháo bạch quả, rất ấm áp. Động tác của anh rất tự nhiên, một cái áp tay tràn đầy tin tưởng và yêu thương.
Tiền Đa Ða mạnh mẽ, Tiền Ða Đa quyết đoán lúc này đột nhiên mất đi sự kiên định, trước một cái áp tay đơn giản như vậy, trong Chỗc lát trở nên im bặt, mơ màng. Chưa kịp nói gì nhiều, điệnthoại của Hứa Phi lại đổ chuông. Anh nhìn số mới nhấc máy, trong lúc nói chuyện chủ yếu là gật đầu, trả lời rất ngắn gọn.
Biết là anh đang nói chuyện với Carlos, Tiền Đa Đa cũng không quan tâm, cúi đầu uống trà sữa của mình.
Lúc nghe điện thoại anh vẫn nhìn cô, nói xong cầm điện thoại trong tay.
“Sao vậy? Có chuyện gì à? Thế thì mình về nhé”. Cô lau miệng, giơ tay gọi thanh toán rất dứt khoát.
Động tác của Hứa Phi luôn nhanh hơn cô, lúc này tiền đã đặt dưới cốc, đứng dậy kéo cô, “Carlos tìm anh, anh đưa em về khách sạn trước”.
Nói là có chuyện, nhưng bước chân của anh cũng không vội, từ quán ăn về khách sạn đi hết khoảng mười phút, anh vẫn giữ dáng vẻ như lúc đến, nghiêng nghiêng ngả ngả kéo cô đi. Sếp đang đợi anh, không vội hay sao?”. Làm gì có người nào chẳng coi sếp ra gì như vậy! Tiền Ða Đa rất tò mò.
“Sếp còn đang đợi người khác, không vội”. Dường như anh rất nâng niu cảm giác dắt tay cô đi dạo, giọng nói cũng trớ nên chậm rãi.
“Ai vậy?” Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, Tiền Ða Đa ngoẹc đầu nhìn anh,” Ông Yamada hay là Yamada Keiko?”.
“Keiko, cô ấy nói muốn học hỏi thêm. Em cũng biết chỉ cần ông Yamada mở lời, chăc chắn Carlos sẽ không từ chối”.
Anh nói rất thản nhiên, nhưng chưa nói xong câu thứ nhất đã bị Tiền Ða Đa cướp lời. Lần này khi nói, cô chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt rất gấu, “Anh đi đi, em còn quay về quán ăn nữa cơ”.
“Không phải đã ăn no rồi đó sao? Em còn muốn ăn gì nữa?”. Anh hơi bất ngờ.
“Tự nhiên rất thèm ăn giấm, quay về hỏi ông chủ, hiện giờ có còn món cua ăn với giấm nữa không”. Cô nói rất nghiêm túc, nói xong còn quay đầu bước về phía quán ăn.
Sau lưng có tiếng cười ha ha, cô bị túm chặt lại, không thể bước tiếp được nữa. Tìên Ða Đa trợn mắt ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy anh cưới để lộ hàm răng trắng, ánh mắt sáng ngời, rất vui vẻ. Sau đó mắt hoa lên, đôi môi ấm lại, cô lại một lần nữa bị anh hôn một cách quang minh chính đại trên đường.
Tay lại bị dắt đi, chủ đề ban nãy coi như tự động kết thúc. Gần đây làm những chuyện đồi phong bại tục trên đường quen rồi, thực sự không biết xử lý anh như thể nào, Tiền Ða Đa bị anh kéo tiếp tục đi về phía trước.
Lòng bàn tay anh ấm áp,tiếng gót giày của cô gõ nhẹ xuống mặt đường. Bóng hai người một cao một thấp dựa sát vào nhau, rõ ràng hôm qua còn đang băn khoăn không biết có nên chấp nhận người đàn ông này hay không, nhưng hôm nay lại dường như đã gắn bó với anh rất lâu rồi, ngay cả trong lúc đi trên đường cũng rất ăn ý nhau.
Xung quanh rất yên tĩnh, cả hai người đều không nói gì nữa, cảm thấy kỳ lạ trước cảm giác này. Đột nhiên Tiền Đa Đa có ảo giác, ảo giác mình là một con vật đã xa đàn từ lâu, cuối cũng trước lúc tuyệt vọng đã tìm được đồng loại – đồng loại duy nhất.
Sự may mắn này đáng để cô phải cám ơn. Cô lại nhìn anh một cái nữa, dưới ánh đèn đường, khuôn mặt anh nhìn nghiêng rất dịu dàng, hoàn toàn khác với vẻ sôi nổi, hoạt bát thường ngày. Khách Sạn đã hiện ra trước mắt, quãng đường đi mất mười phút mà Hứa Phi cảm thấy chỉ diễn ra trong tích tắc,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




