|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
để họp, mấy ngày rồi không được gặp anh, rât nhớ anh, lúc này nghe thấy tiếng anh, khóe miệng Tiền Đa Đa liền tự động cong lên, không biết làm thể nào cả, phản ứng tự nhiên mà.
Đầu bên kia có tiếng cười khẽ, bên tai có tiếng xe chạy qua, “Trốn đi! Anh chạy nhanh, quay về sẽ đuối em sau”.
Nghe giọng đó là biết anh đang làm gì, Tiền Đa Ða đưa tay ra nắm lấy ông nghe nói tiếp: “Lại Chạy bộ à, bên đó bây giờ là mấy giờ rồi? Cẩn thận không bị cướp đấy “
Anh cười hà hà, “Đại nhân giảm đốc, nếu như anh bị cướp thì nhớ bao chuyện ăn uống đó nhé”.
Người đàn ông này nói chuyện với mình lúc nào cũng khùng khùng điên điên, Tiền Ða Đa bất lực, nhìn đồng hồ nói: “Em phải đi họp đây, em cúp máy nhé!”.
Hai đầu địa cầu chênh lệch múi giờ. Lúc này Hứa Phi vừa kết thúc cuộc họp kéo dài cả ngày. Luân Ðôn lúc sẩm tối, đường phố xung quanh khách sạn rất yên tĩnh, anh đang chạy một mình giữa màn sương mỏng, đột nhiên thấy rất nhớ cô, muốn được ở bên cạnh cô, đưa tay ra ôm chặt cô.
“Đa Ða”, anh ngăn lại, sau đó khẽ cười, “Luân Ðôn bắt đầu mù sương rồi, rất đẹp. Anh nhớ em quá, rất muốn em cũng có mặt ở đây”.
Hai đầu dịa cầu chênh lệch múi giờ. Lúc này Tiền Đa Đa đang ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn của giám đốc điều hành, trước mặt là chồng tài liệu không hề lãng mạn chút nào, kim giây của đồng hồ treo tường nhích từng nhịp một, nhắc nhở cô rằng một ngày căng thẳng bận rộn chuẩn bị bắt đầu. Tuy nhiên, haizz, cô đã tan ra rồi… Tan ra từng tấc từng tấc một, tựa như bơ gặp phải lửa.
Lúc bước vào phòng họp, những người khác đều đã vào vị trí, duy chỉ có ghế ngồi bên trái vẫn đang để trống. Tiền Đa Ða nhìn Tiếu Lãm một cái, “Trưởng phòng Nhậm đâu?”
Tiếu Lãm chưa kịp trá lời, cửa bật mở, tất cả mọi người đều nhìn ra, chính là Nhậm Chí Cường.
Một tay anh ta vẫn đang đặt trên cửa, dừng ngay tại vị trí đó nói: “Sorry, tôi đến muộn”.
Đa Đa cũng nhìn ra, ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Cuộc họp ngày hôm nay quan trọng, cô đang đeo kính, chính vì thế nhìn thấy rất rõ, lúc này ánh mắt Nhậm Chí Cường ẩn chứa rất nhiều điều.
Không có thời gian phân tích nhiều, cô gật đầu ra hiệu cho anh ta vào vị trí, không mỉm cười cũng không nói gì thêm, quay ra tuyên bố cuộc họp bắt đầu.
Từ trước đến nay sếp nữ luôn phải đối mặt với sửc ép lớn hơn, nhiều lời chất vấn hơn, cô đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý từ lâu.
Sau khi tuyên bố xong kế hoạch công việc khối thị trường sẽ phải hoàn thành trong thời gian tới, phía dưới mọi người xôn xao. Tiền Ða Ða không hề bất ngờ trước sự phản ứng của mọi người, thực tế kể cả khi cô đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý, cuối cùng khi nhận được thông tin xác định ở Hồng Kông, có vẫn vô cùng sửng sốt.
Cô không phải là Hứa Phi, không nói ra được những lời khách khí gây phấn chấn lòng người, nhưng Tiền Đa Đa có đặc điểm riêng của Tiền Ða Đa. Cô ngồi trên ghế chủ tọa, rất bình tĩnh chờ đợi mọi người hết kinh ngạc, sau đó đứng dậy mở máy chiếu ra, bằng giọng nói bình thường nhất, tuyên bố rành mạch kế hoạch công tác và sắp đặt nhân viên, dường như đây là một dư án tiêu chuẩn hết sức bình thường.
Thái độ của cô khiến phòng họp nhanh chóng yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, những người được phân công nhiệm vụ đã bắt đầu cúi đầu ghi trọng điểm công việc.
Ngày hôm nay rất bận rộn, nhưng sau khi tan sở Tiền Đa Đa vẫn thực hiện lời hứa, theo nếp cũ mời tất cả thành viên của khối thị trường ăn tối chúc mừng cô thăng chức. Tất cả nhân viên trong khối thị trường đều tụ tập ở nhà hàng Nhật Bản thường đến, ngay cả Nhậm Chí Cường và Elizabeth cũng không vắng mặt, mặc dù nét mặt Elizabeth không được dễ chịu cho lắm, từ đầu đến cuối Nhậm Chí Cường đều không nói gì, nhưng ít nhất là nhìn từ bề ngoài, cả khối thị trường vẫn tỏ ra đoàn kết.
Tự cho mình là người đã thành công, từ đầu đến cuối Tiền Đa Đa đều mỉm cười đón nhận những lời chúc mừng, lúc gần chín giờ cô liền đứng dậy cáo từ, nói mình còn có hẹn với người khác, khuyến khích mọi người ăn uống thoải mái sau đó tiếp tục chương trình, tất cả cô sẽ thanh toán, sau đó liền vui vẻ thanh toán và về trước.
Vị trí càng ngày càng có sự khác biệt lớn, bề ngoài cho dù vui vẻ đến đâu, nếu có mặt cô ở đó, có rất nhiều điều mọi người không tiện nói, Tiền Đa Đa cũng là người đi từ dưới đi lên nên từ trước đến nay cô rất thoải mái trong chuyện này.
Hơn nữa đúng là cô cũng có hẹn thật, gần đây xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, làm sao có thể không chia sẻ với bạn thân của mình chứ ?
Không còn là giờ uống cà phê nữa, lần này Tiền Ða Ða và Y Y hẹn nhau ở quán bar. Tiền Đa Đa không biết nhiều quán bar lắm, Y Y lại càng biết ít hơn, chính vì thê lần nào cũng là địa điếm cũ, khi bước vào trước mặt vẫn là quả địa cầu phóng cố đó.
Y Y được lái xe đưa đến, không phải là nơi ồn ào như trung tâm thành phô, đường phố bên ngoài quán bar rât yên tĩnh, lái xe liền cho xe đỗ ở ven đường, sau đó ngồi trong xe giở một tờ báo ra, kiên trì chờ đợi.
Ða Đa đến từ sớm, tay cầm ly rượu ngồi trong góc, bên cạnh là một chiếc gương nghệ thuật khung bảng gỗ nâu, qua gương cô nhìn thấy Y Y xuống xe. Đã sang đầu hè, Y Y ăn mặc nhẹ nhàng, búi tóc đằng sau, dưới chiếc áo gió thắt eo là chiếc váy màu tím nhạt, chỉ đi mấy bước vẫn khiến người khác phải nhìn theo.
Quán bar này nằm gần công ty, không nổi tiếng, chính vì thể rất yên tỉnh. Khách trong quán không đông, Tiền Ða Đa ngồi ở trong góc, sau ghế sofa có bồn cây, lúc này cô đứng dậy vòng qua đám cây xanh đó gọi Y Y đang dừng ở cửa, mỉm cười.
Y Y cũng cười, bước đến cởi áo gió ra ngồi xuống, ghế sofa rộng rãi, tựa lưng lại cao, hai người ngồi lọt thỏm. Vừa ngồi xuống, Ða Ða nghe thấy có tiếng xuýt xoa sau lưng, không nhịn được lại cười.
“Gì mà vui vậy? ” Y Y nâng ly rượu lên chạm ly với cô, ly rượu vang rất sánh, rượu màu đỏ thẫm nghiêng ngả trong ly, hai chiếc ly chạm vào nhau phát ra tiếng keng giòn tan.
“Cũng được, lên chức là chuyện vui mà, nhưng sau khi hoàn thành dự án này có thể tớ sẽ rời UVL, đến lúc đó mới thực sự được thoái mái”, Tiền Đa Ða chỉnh lại tư thể ngồi cho mình lún xuống sâu hơn.
Không hiếu lời của Cô, Y Y trợn tròn mắt với vẻ ngạc nhiên, “UVL không tốt hay sao? Lần trước cậu thăng chức bất thành nên nói sẽ chuyển đi nơi khác, lần này được lên làm giám đốc điều hành rồi mà vẫn còn muốn chuyển. Chuyển đi thích hơn hay sao?”.
Tiền Đa Ða thè lưỡi, “Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi”.
Ánh mắt Y Y lộ rõ vẻ kinh ngạc, Tiền Đa Đa chỉ cười. Tội nghiệp Y Y chưa bao giờ đi làm, lại không nắm được tình hình, chỉ dựa vào lời giải thích “Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi”, cô không thể hiểu nên vẫn tỏ ra ngơ ngác.
Nhưng từ trước đến nay Y Y có một thói quen tốt là nếu không hiểu những chuyện mà mình không cảm thấy quan trọng lắm liền bỏ qua, và cô ấy cũng không có hứng thú lắm với chủ đề này, chính vì thế lúc này lập tức gạt bỏ chuyện công việc của Tiền Ða Đa, chuyển ngay sang chủ đề khác, “Ừ, không nói chuyện này nữa. Trông sắc mặt cậu hồng hào lắm, vưaf yêu đương lại vừa thăng chức, gần đây chuyện với Diệp Minh Thân phát triển đến giai đoạn nào rồi? Thông báo tình hình đi”.
Tiền Đa Ða lắc đầu, khai thật: “Đúng là có yêu, nhưng không phải là Diệp Minh Thân, trước khi đi Hồng Kông tớ đã xin lỗi anh ấy rồi”.
Lần này thì sửng sốt thật, ly rượu của Y Y vẫn đang đặt bên môi, suýt thì bị sặc, cô ấy đặt ly xuống mới nói: “Hai người sao vậy? Không phải vẫn hẹn hò với nhau đó sau? Hôm đó tớ gọi điện thoại đến nhà cậu, mẹ cậu còn khen một hồi cậu Diệp, cậu Diệp mà”.
Nhác đến mẹ mình là thấy đau đầu, Tiền Ða Ða ngồi thẳng người định giải thích, đột nhiên ngoài cửa vang lên một giọng nói nghe quen quen, Cô quay ra ngó rồi quay đầu lại ngay.
Hóa ra là Nhậm Chí Cường và Elizabeth, hiếm khi ra ngoài uống rượu lại gặp bọn họ. Tiền Đa Đa than thầm trong lòng, không buồn nhìn thêm, nhưng lại không thể kẻo Y Y ra chỗ khác ngay bây giờ. Phiền quá!
Không hiểu hành động của Tiền Da Đa, Y Y thò đầu ra với vẻ tò mò nhìn theo hướng nhìn của cô bạn này, nhưng lại bị Tiền Đa Ða kéo lại.
Chỉ liếc thấy một trai một gái ngồi xuống một chỗ cách họ không xa, cô gái đó chưa kịp đợi rượu đưa đến đã bắt đầu trách móc, giọng rất bất bình, “Em thực sự không thể hiểu, tại sao vòng vo một hồi vẫn để Tiền Đa Ða lên làm giám đốc điều hành? Nếu tính về thâm niên công tác, kinh nghiệm, cô ta không thể so được với anh”.
Nghẹ thấy ba chữ ” Tiền Đa Đa”, Y Y liền im bặt, đưa mắt hỏi: “Đồng nghiệp của cậu à?”.
Tiền Đa Ða gật đầu, nhún vai với vẻ bất lực, tiếp tục uống rượu.
Elizabeth liên mồm kêu ca sự thiếu công bằng ở công ty, Nhậm Chí Cường lại im lặng, uống một lát mới mớ miệng: “Thôi, cô ta không giống chúng ta”.
“Có gì mà không giống? Lần trước là do cô ta có quan hệ tốt với giám đốc điều hành cũ, toàn lấy lòng sau lưng, chính vì thể mới nói sẽ được thăng chức. Sau đó đột nhiên Kerry Hứa hạ cánh, cho cô ta một bài học, thật đã đời”.
Uốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




