|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lưỡi sau lưng! Nghe thấy rồi, ta đã nghe thấy hết rồi! Tiền Đa Ða ngồi trên ghế sofa trợn mắt, Y Y buồn cười quá, tiếp tục tròn miệng, “Bị người ta nói xấu nhé!”.
“Không có người nói xấu mới là bất thường”. Tiền Đa Ða hạ giọng đáp một câu, sau đó bắt đầu quan sát quán bar này có cánh cửa nào có thể giúp họ rời chốn này mà không ai có thể biết hay không.
Cô cũng muốn làm cả thế giới phải hài lòng, nhưng tiếc rằng đó là điều không tưởng. Thực tế như vậy, Tiền Đa Đa không bắt ép.
Bên tai lại có tiếng nói vọng sang, Elizabeth tiếp tục phàn nàn: “Ai mà biết lần này Tiền Đa Đa lại tìm ai để giở trò! Anh bảo liệu cô ta và Kerry Hứa có quan hệ không? Tại sao anh ta vừa lên chức là lại đến lượt cô ta luôn nhỉ?”
“Kerry Hứa?”. Y Y cũng nghe thấy rất rõ, liền nhìn Tiền Ða Đa bằng ánh mắt dò hỏi, “Hứa Phi?”
Tiền Đa Đa còn chưa kịp trả lời, Nhậm Chí Cường đột nhiên mở miệng: “Giờ em mới biết hả? Tiền Ða Ða đã cặp với Hứa Phi từ lâu rồi, hiện giờ em mới nói ra câu này thì cũng đã muộn rồi”.
“Thật hả?”. Hai chữ đó và tiếng thở hắt ra cùng một lúc thốt ra khỏi miệng Elizabeth và Y Y.
May mà vị trí ngồi của họ kín đáo, từ trước đến nay Y Y lúc nào cũng yểu điệu thục nữ, dù nói to cũng không thể như sấm dậy bên tai, hơn nữa hai người ngồi sau đang ở trong trạng thải bất bình, không hề chú ý đến.
Elizabeth trợn mắt, giọng thay đổi hẳn, “Cô ta và Kerry Hứa? Anh chàng đó làm sao lại bị cô ra… Ấy, làm sao mà anh lại biết?”
“Có lần anh đã nhìn thấy”. Nhậm Chí Cường trả lời rât đơn giản, tỏ vẻ ta đây không buồn nói, sau đó liền vẫy tay gọi thanh toán, “về thôi, hôm nay anh phải về sớm”.
“Elizabeth, đi theo anh không có tương lai đâu. Em nên học Tiền Đa Đa, đã tìm thì phải tìm anh chàng nào được việc nhất ấy”. Lúc nói ra câu này giọng Nhậm Chí Cường rất lạnh lùng, sau đó bỏ đi không ngoái đầu nhìn lại.
Elizabeth không đi theo, một mình ngồi thêm một lát nữa, nét mặt rất phức tạp, sau đó đột nhiên đứng dậy, túm lấy túi xách vội vã bỏ đi.
Dường như vừa được xem một vở kịch rất hấp dẫn, đợi đến khi họ đã bỏ đi Y Y lập tức túm lấy Tiền Đa Ða hỏi: “Rốt cục là chuyện gì vậy? Cậu mau nói cho tớ nghe đi”.
Bị người ta nói xấu sau lưng như vậy, đương nhiên sắc mặt của Tiền Đa Đa rất khó coi, lúc này cô không trả lời mà vặn hỏi: “Y Y, cậu thấy tớ thăng chức được là vì dựa vào cái gì?”.
Nhận ra vẻ bực dọc của Tiền Đa Đa, Y Y tạm thời nén trí tò mò xuống, trả lời nghiêm túc: “Đương nhiên là do cậu có năng lực, lại cố gắng nữa”.
Tiền Đa Ða cười đau khổ một tiếng, “Y Y, cậu không nghe bọn họ nói đó sao? Hiện giờ cậu đã hiểu chưa? Làm sếp nữ bề ngoài thì oai phong, sau lưng không biết phải cố gắng hơn đàn ông bao nhiều lần. Sẽ đến một ngày phụ nữ phải lấy chồng sinh con, cho dù thành đạt đến đâu, công ty cũng sẽ xem xét đến đàn ông, nếu họ cố gắng thực sự và lên được chức, người ta lại nói vì cậu lên giường với người khác mới có được chức đó”.
“Mặc kệ bọn họ, đó là ghen ghét đố kỵ, những người hiểu cậu sẽ không bao giờ tin vào những lời nói nhăng cuội đó. Cậu và Hứa Phi có quan hệ gì vậy? Cậu ta ít hơn cậu mấy tuổi cơ mà”.
” Cám ơn sự ủng hộ của cậu”. Tiền Ða Da khum hai tay lại, sau đó cúi đầu nhận tội, thành khẩn khai báo: “Nhưng tớ và Hứa Phi, đúng là hiện tại đang có quan hệ”.
“Hả?”. Y Y sững người, thẫn thờ một hồi lâu mới hỏi thêm một câu: “Quan hệ gì cơ?”.
Một người tự tay phá vỡ nguyên tắc như Đa Ða hiếm khi tỏ ra ngượng nghịu như vậy, cô nghiêng đầu, nói với giọng không tự nhiên lắm: “Bọn tớ, bọn tớ đang yêu nhau”.
Phía đối diện không còn âm thanh nào nữa, Y Y trợn tròn mắt, ly rượu vẫn giơ lửng lơ trong không khí, rượu trong ly sóng sánh rất nguy hiểm. Biết ý, Tiền Đa Đa liền đón lấy ly rượu, lại rót thêm cho bạn một ít, sau đó hai tay đặt lên đầu gối, lặng lẽ đợi Y Y trở lại hình thường.
Phái đến một phút sau, Y Y mới mở miệng, trước tiên uống một ngụm rượu trấn tĩnh lại, sau đó túm lấy tay Tiền Đa Đa.
Không biết cô bạn thân sẽ phát biểu gì, Tiền Ða Ða chăm chú chuẩn bị tinh thần.
“Đa Đa, ảnh đâu?”.
“Hả?”. Đến lượt Tiền Đa Đa thắc mắc.
Thục nữY Y đột nhiên tỏ ra mơ mộng, hoàn toàn không hợp với vẻ quý phái của cô, đôi mắt long lanh nhìn Tiền Ða Ða một cách chăm chú, xòe tay ra nói rất hào hứng: “Anh chàng Hứa Phi đó, hiện giờ chắc phải đẹp trai hơn hồi trước đúng không? Đa Đa, tớ muốn xem ảnh”.
Bà chủ say sưa nói chuyện với bạn thân, lần này lái xe nhà Y Y phải đợi rất lâu ngoài quán bar, tờ báo xem đi xem lại mấy lần rồi, ngay cả quảng các cũng sắp thuộc lòng.
Nhưng đã làm nghề này, lại ở nhà cô bao nhiêu năm nay, từ trước đến nay anh ta rất kiên trì. Đặc biệt là sau khi đợi đến lúc bà chủ lên xe, qua gương chiếu hậu nhìn thấy nụ cười trên môi cô, càng cảm thấy việc đợi này là đáng giá.
Ông chủ rất bận rộn, anh ta và cô Trương là người thân cận nhất của Y Y. Mấy năm qua nhìn cô chủ nhỏ ngày một lớn lên, lúc mới đến còn như một cô bé, cả ngày cười nói rộn ràng, sau đó càng ngày càng ít nói, gần đây hoàn toàn tỏ ra không quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh.
Họ chỉ là những người bình thường, nhưng nhìn cũng biết làm vợ nhà giàu không đơn giản, may mà cô còn có người bạn thân cho đỡ buồn. Tiền Đa Đa có cuộc sống khác hẳn với Y Y, nhưng tình bạn giữa hai người rất gắn bó, mỗi lần ở bên cô ấy Y Y đều rất vui, chính vì thế đương nhiên là anh ta cam tâm tình nguyện với sự đưa đón, chờ đợi như thế này.
Nụ cười trong gương chiếu hậu vẫn giữ nguyên ở đó, hiếm khi nhìn thấy bà chủ vui vẻ. như vậy, lái xe cho xe chạy được một đoạn bèn ngoái đầu lại: “Cô chủ, có chuyện gì mà vui như vậy?”.
Cô còn có thể cười chuyện gì nữa? Dĩ nhiên là vì Tiền Đa Ða.
Vừa nãy Tiền Đa Đa bị tra hỏi dồn dập, không đỡ được, bèn thành thật khai hết mọi chuyện xảy ra giữa cô và Hứa Phi trong thời gian qua. Y Y nghe rất ngưỡng mộ, cuối cùng còn hỏi Đa Đa: “Nhưng không phải mẹ cậu muốn cậu mau cưới đó sao? Hứa Phi còn trẻ, yêu mà không đi được đến đâu thì thế nào?”.
Câu này hỏi trúng tim đen, Tiền Đa Đa im lặng hồi lâu mới trả lời: “Y Y, tớ cũng sợ lắm. Ðến độ tuổi này, nếu yêu mà không đi được đến đâu, đối với đàn ông chỉ là lãng phí một quãng thời gian, nhưng đối với tớ có thể là lãng phí cả tuổi trẻ.. Nhưng vì đã quyết định rồi thì phải bước tiếp thôi, dù là rừng gươm biển lửa cũng không hối hận”.
Cảm thấy khi nói ra câu đó, Tiền Ða Đa rất xinh đẹp, Y Y động lòng, nâng ly rượu lên chạm ly với cô ấy, sau đó nói như đinh đóng cột: “Đúng vậy, con đường tự mình lựa chọn, cho dù có quỳ cũng phải đi hết!”.
Nói xong cô và Tiền Ða Ða cùng cười khúc khích, mãi cho đến khi chia tay miệng vẫn mỉm cười. Lúc này nghe lái xe hỏi, có vẫn mỉm cười trả lời: “A, em và Ða Đa vừa nói chuyện!”.
“Chuyện gì vui vậy?”. Lái xe cũng cười, hỏi thêm một câu.
Qua gương chiếu hậu nhìn thấy Y Y cười cười lắc đầu, “Chuyện bí mật của con gái bọn em, không cho anh biết được”. Nói xong cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cửa sổ trời tối đen, dưới ánh đèn đường thỉnh thoảng có người đi xe đạp đang cúi đầu mải miết đạp xe lướt ngang qua, nhưng trong xe của cô lại toàn mùi của da thật, tiếng nhạc êm dịu, nội thất sang trọng. So với họ, đây dường như là một thể giới hoàn toàn khác.
Hai thế giới, Tiền Đa Đa vẫn đang lựa chọn, còn cô thì đã bụi trần lắng đọnng từ lâu.
Trên kính ô tô có bóng mình, cô nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đó nhắc lại câu nói đó. Y Y không còn cười nữa, bởi đó không phải là truyện cười. Cô thầm nói với mình: “Đúng vậy, con đường tự mình lựa chọn, cho dù có quỳ cũng phải đi hết!”.
Tiền Ða Đa một mình lái xe về nhà. Đã muộn lắm rồi, gió xuân đem lại cảm giác mềm mại, sau khi lái được một đoạn cô mỏ hết cửa sổ ra, cảm thấy càng dễ chịu hơn.
—————–
Sau lưng có tiếng con gái, cô quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt trang điểm xinh xắn của Yamada Keiko.
Đa Đa sững người, sau đó trấn tĩnh lại mỉm cười, “Cô Yamada? Sao cô lại đến Thượng Hải vậy?”.
Cuối cùng đã biết tại sao những người khác lại nhìn mình như vậy. Yamada Keiko đến Thượng Hải đột xuất, từ sáng sớm đã xuất hiện trong phòng làm việc của cô trước sự đưa đón của Lý Vệ Lập, vị trí giám đốc điều hành mới chưa kịp ủ nóng đã xuất hiện tình hình này, ai biết mọi người suy nghĩ gì!
“Chị Tiền, lâu lắm không gặp, xin lỗi vì sự mạo muội”. Yamada Keiko vẫn mặc bộ đồ công sở gọn gàng, tòa nhà tường làm hàng kính, bắt ánh sáng rất tốt, mái tóc đen mượt của cô ấy trở nên lấp lánh, cộng với cách trang điếm tinh tế, rất thu hút người khác.
Trên môi Tiền Đa Đa đã nở ra một nụ cười xã giao, “Đúng vậy, lâu lắm rồi không gặp. Gọi tôi là Dora nhé! Keiko đến đây họp à? Có cần tôi đưa đi tham quan khối thị trường một lát không?”.
“Cám ơn Chị”. Keiko khẽ cười, giọng lịch sự, “Vừa nãy Willie đã đưa em đi làm quen một chút rồi, không cần phải làm phiền chị nữa đâu. Trước đây em cũng đã từng đến Thượng Hải, gần đây khu này nhiều thay đổi quá”.
Đa Đa mỉm cười, “Vậy hả?”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




