|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vi vừa tắt, mọi âm thanh đều không còn nữa, căn phòng trở nên yên tĩnh. Tiền Đa Đa linh cảm thấy có điều gì chẳng lành, ánh mắt cầu cứu nhìn bố. Bố cô đã bước đến chỗ mẹ cô, lúc này đây ông đỡ gọng kính lên an ủi: “Đa Đa, con ngồi xuống đi đã. À, sao hôm nay con làm thêm giờ muộn thế? Có mệt không con?”.
“Cũng bình thường bố ạ…”. Tiền Đa Đa ngồi xuống cạnh ghế sofa, lại thấy hơi khát nước, đứng dậy định đi rót cốc nước.
“Ngồi xuống đi!”. Giọng mẹ cô rất kiên quyết, suýt nữa làm Tiền Đa Đa ngã xuống ghế sofa.
Bất chấp vẻ sợ hãi trong mắt con gái, mẹ Tiền Đa Đa gằn từng chữ một: “Hôm nay cô Vương của con đã gọi điện thoại cho mẹ rồi”.
Cô Vương là phó phòng tuyên truyền của công ty mẹ Đa Đa trước đây, cũng là người giới thiệu anh chàng IT thật thà, đôn hậu. Nghe xong câu này, Đa Đa đã biết tiếp theo đây mẹ sẽ nói gì, cô lập tức giơ tay đầu hàng: “Con đã nói lời xin lỗi với anh ấy rồi, nói rồi mẹ ạ”.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô con gái, tự nhiên mẹ Đa Đa nổi máu nóng, đứng phắt dậy, “Người ta ưng con như thế, hỏi liên hồi rốt cục thế nào rồi. Mẹ hỏi con, có phải con muốn nghiêm túc tìm một người để ổn định cuộc sống rồi kết hôn đúng không? Nói thật đi! Hôm nay không nói cho rõ thì đừng có đi ngủ”.
Không cho ngủ? Tàn nhẫn quá, vẻ mặt Đa Đa rất khổ sở.
Bố Đa Đa liền đứng dậy khuyên mẹ cô: “Con gái về muộn như vậy, bà để cho nó nghỉ đi đã! Có chuyện gì mai hãy nói!”.
Mẹ Đa Đa trợn mắt, “Ông cũng nói nó cho tôi đi, đừng có ngồi yên mãi như vậy”.
Tranh thủ lúc mỗi người một câu, Đa Đa vội đứng dậy vào bếp rót một cốc nước, uống một ngụm lớn rồi tính sau.
Lúc quay ra phòng khách, mẹ cô vẫn đang trợn mắt nhìn cô. Đa Đa làm nũng, “Bố mẹ, con nói năm nay sẽ giải quyết, chắc chắc con sẽ không nuốt lời đâu. Bố mẹ cứ yên tâm đi”.
Bố Đa Đa lại bắt đầu dàn hòa, thấy cũng đã thực sự muộn rồi, dù sao cũng là con gái mình, thấy cũng tội nghiệp. Cuối cùng mẹ Đa Đa chỉ tay vào đầu con gái với vẻ bất lực, “Chỉ biết mỗi công việc thôi, công việc đi cùng được với con suốt đời à? Công việc giúp được con đến già có được người bạn đời hả? Công việc…”.
“Công việc sẽ nấu được cháo cho con mỗi khi ốm đau à? Thôi thôi thôi, con đã thuộc lòng rồi, bố mẹ mau đi ngủ đi”. Đa Đa đã làm nũng thành công, ra sức đẩy bố mẹ vào phòng ngủ.
Nhanh tay nhanh chân tắm rửa xong xuôi rồi chui vào phòng mình, cô nằm trên giường cầm tấm ảnh đó xem lần nữa. Diệp Minh Thân đúng không nhỉ? Đọc thầm lại lần nữa cái tên đó, Đa Đa đặt tấm ảnh xuống nhắm mắt lại.
Y Y, tất cả đều phụ thuộc vào cậu. Lần này không thành công thì cũng thành nhân.
Ngày hôm sau, giữa bao án
Chương 2: Không chỉ chuyện của riêng mình mới khiến trời rung đất chuyển
Thế gian này có rất nhiều chàng trai cô gái, có rất nhiều cuộc tương ngộ, có rất nhiều sự trùng hợp lạ lùng, luôn tưởng rằng sự việc này giữa chúng ta mới là trời rung đất chuyển. Có ai biết rằng mỗi giây phút đều có những sự việc tương tự xảy ra tại một góc nhỏ nào đó trên thế giới.
******************
Tối thứ sáu, Đa Đa và giám đốc điều hành đi cùng xe đến khách sạn. UVL sắp xếp rất chu đáo đối với các sếp của công ty, thông thường những người làm giám đốc đều có xe riêng và lái xe. Đa Đa gặp giám đốc điều hành ở bãi đỗ xe, giám đốc điều hành vui vẻ gọi cô: “Đa Đa, đừng lái xe nữa, hôm nay đi cùng chị nhé”.
Đa Đa nhìn sang xung quanh, không phải là giờ tan sở, trong nhà xe không có người nào, chỉ cảm thấy trong thời điểm nhạy cảm này, tốt nhất nên tránh thị phi thì hơn. Cô vội vàng từ chối: “Không cần đâu chị, em tự lái xe cũng được”.
Giám đốc cười, “Lát nữa đông người chúc rượu, em có uống được không? Kể cả uống được, có lái xe về được đến nhà không? Thà cứ đỗ ở đây còn hơn”.
Câu nói này thực sự đã quá rõ ràng, Đa Đa cũng ngại từ chối. Làm việc với nhau bao nhiêu năm, giám đốc điều hành rất coi trọng năng lực của cô, tranh thủ cơ hội cuối cùng tâm sự vài câu cũng tốt.
Đó là một chiếc xe của Đức rất rộng rãi. Lái xe làm việc rất chuyên nghiệp, chỉ chăm chú lái xe, không quay đầu lại. Hôm nay giám đốc điều hành trông rất rạng rỡ và tràn đầy cảm xúc, chị nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ thở dài, “Thoáng một cái mà đã phải xa đất nước này rồi, sau này không biết có còn cơ hội quay trở lại nữa không?”.
“Hiện nay bay khắp thế giới cũng chỉ mất một ngày, đi công tác hay đi du lịch cũng thế, lúc nào thích quay trở lại là quay trở lại thôi”.
“Cũng phải, có thời gian em cũng sang Paris nhé”.
“Paris? Lần trước em sang đó họp, mu bàn tay của em suýt bị tróc một lớp da, chị thường trú ở đó phải cẩn thận đấy”. Đa Đa hít một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói.
Thông thường người đi thì trà nguội, nhưng Đa Đa lại ngược lại, không còn mối quan hệ cấp trên cấp dưới nữa, nói chuyện lại thấy thoải mái hơn.
Giám đốc điều hành cười vui vẻ, cảm xúc chuẩn bị phải chia ly cũng không còn nữa.
Lúc gần đến khách sạn, Đa Đa đòi xuống xe trước, sau đó một mình đi vào khách sạn.
Bữa tiệc tổ chức ở phòng tiệc trên tầng ba. Lúc cô bước vào, mọi người gần như đã đến đủ, bàn tiệc đặt tấm biển ghi tên cô vẫn dành riêng một chỗ cho cô.
Lúc bước đến, Đa Đa có cảm giác sau lưng không biết có bao nhiêu con mắt đang nhìn mình. Nếu ánh mắt có hình, cô nghĩ không biết mình đã bị cắt thành bao nhiêu mảnh rồi.
Chỉ có điều tất cả chỉ là cảm giác, mắt Đa Đa vừa cận thị lại vừa loạn thị, cứ đến tối là không nhìn rõ được gì. Chỉ lúc lái xe cô mới đeo kính, những lúc khác cô không thử áp dụng bất cứ biện pháp gì để cải thiện thị lực, mà theo thói quen chỉ chú ý đến phạm vi trong vòng ba thước trước mặt, không quan tâm gì đến mọi người và cảnh vật xung quanh.
Những con người và sự việc thực sự cần cô phải chú ý đều nằm trong phạm vi ba thước này, còn những người khác, chỉ đơn thuần là lãng phí công sức mà thôi. Người đi đường đi ngang qua chỗ cô mặc mốt mới gì, hoặc chiếc xe SUV mới xuất hiện trên thị trường là của hãng nào có liên quan gì đến cô? Nếu có cái nào cần nhìn cho thật rõ, thì đó là trường hợp điển hình trên đời không có nhiều chuyện như vậy, mà chỉ do những người tầm thường tự gây rắc rối mà thôi.
Do có thói quen sống như vậy, nên sau khi ngồi xuống, Đa Đa mới phát hiện ra bên trái và bên phải mình đều là gương mặt mới, một nam một nữ. Họ lịch sự gật đầu với cô, sau đó tự giới thiệu mình.
Cách đó một ghế mới là người của khối thị trường mà cô quen. Trợ lý của cô Tiểu Lãm đang nói chuyện hào hứng, mặt mày đỏ bừng, lúc này đây mới thò đầu sang nói thêm: “Chị ơi, các anh chị ấy từ Nhật Bản sang, đồng nghiệp mới nhé”.
Các đồng nghiệp mới đều là người Nhật Bản, nhưng nói tiếng Anh rất tốt, mới đến Thượng Hải hai ngày, tuần sau bắt đầu chính thức vào làm việc trong công ty. Đa Đa nói chuyện với họ vài câu, lòng thầm thắc mắc, tại sao có người mới đến mà một trưởng phòng trong khối thị trường như cô không nhận được thông báo từ trước nhỉ?
“Lần này chỉ có hai người từ công ty bên Nhật Bản sang ư?”.
“Không”, cô gái được hỏi gật đầu rất lịch sự sau đó mới trả lời, “Chúng tôi là trợ lý của anh Hứa, chúng tôi sang cùng với anh ấy”.
Anh Hứa? Tại sao lại mọc thêm một người nữa nhỉ? Khuôn mặt Đa Đa lộ rõ vẻ thắc mắc, nhưng ánh đèn trong phòng đã tối lại, sếp Tây và giám đốc điều hành cùng bước lên sân khấu, tiếng vỗ tay nổi lên. Cô ngại không muốn hỏi tiếp nữa, cũng bắt đầu vỗ tay theo.
Theo thông lệ, phần đầu tiên của bữa tiệc chia tay là những lời tán dương. Trụ sở chính của công ty ở Trung Quốc được đặt tại Thượng Hải, thay thế giám đốc điều hành là một sự kiện lớn, chính vì thế các phòng ban đều tham gia bữa tiệc này. Phía dưới mọi người ngồi kín chỗ, phụ nữ, nam giới mặc quần áo chỉnh tề, gương mặt của quốc gia nào cũng có.
Nghe nói ứng cử viên của chức giám đốc điều hành lần này cuối cùng đã phá vỡ thông lệ người Trung Quốc khó được đảm nhiệm các vị trí quản lý then chốt, nghe nói giám đốc điều hành lần này được chọn từ nội bộ công ty, nghe nói…
Rất nhiều điều nghe nói, chính vì thế khi giám đốc điều hành còn đang ngân ngấn nước mắt kể về những cái được và mất của mình trong thời gian ở Thượng Hải mấy năm qua, các nhân vật lớn nhỏ ở các phòng ban đã bắt đầu đưa mắt tìm kiếm những ứng cử viên cho vị trí giám đốc điều hành mới. Bàn của khối thị trường vốn được đặt ở giữa, lúc này lại càng là tâm điểm thu hút ánh mắt của mọi người.
Và Tiền Đa Đa lại càng là tâm điểm trong số các tâm điểm đó, nhưng cô không có thời gian đếm xỉa đến những ánh mắt đó. Ngoài chuyện hai vị đồng nghiệp Nhật Bản mới đến gây bất ngờ cho cô, Đa Đa lại phát hiện ra rằng, trong bữa tiệc quan trọng như thế này, Elizabeth ngồi bên cạnh Nhậm Chí Cường lại tỏ ra khác thường, liên tục mỉm cười với cô.
Thấy hơi lạ. Nhưng nét mặt của Nhậm Chí Cường lại rất bình thường, khách khí hỏi cô một câu, sau đó không chuyện trò gì nữa.
Nhậm Chí Cường vào công ty sớm hơn cô mấy năm, chỉ làm việc ở trong nước, là người có thâm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




