|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
niên của khối thị trường, ngoài việc thiếu một số kinh nghiệm làm việc ở nước ngoài, không còn chê được điểm gì. Kể từ khi cô về nước và giữ vị trí đồng cấp với anh ta, anh ta và cô đã đấu ngầm với nhau rất lâu rồi.
May mà hai người dẫn dắt các đội ngũ khác nhau, làm các dự án khác nhau, muốn so sánh cũng chỉ là dự án của ai làm tốt hơn, rất khó giở mấy trò tiểu xảo, chính vì thế nhìn bề ngoài hai người luôn tỏ ra khách khí với nhau, trời yên biển lặng.
Hai người ngồi ở hai đầu của chiếc bàn tròn, cách nhau khá xa. Mắt Đa Đa không tốt lắm, ánh đèn lại tối, chính vì thế không thể nhìn rõ ánh mắt của Elizabeth, cuối cùng đành phải thôi.
Thôi vậy, cho đến hôm nay, cô đã bước lên bậc thềm cuối cùng rồi. Từ vị trí thấp nhất phấn đấu lên được vị trí như ngày hôm nay, mấy nghìn ngày làm việc không biết đâu là ngày đâu là đêm cũng đã chịu đựng được rồi, mọi người nghĩ như thế nào, hiện tại Đa Đa hoàn toàn không quan tâm nữa.
Cuối cùng, bài phát biểu dài dòng của giám đốc điều hành đã kết thúc, tổng giám đốc Tây lại một lần nữa lên sân khấu, ánh đèn chiếu vào ông ta. Tổng giám đốc cầm trong tay một chiếc phong bì, nhạc nền có tiết tấu rõ ràng, tổng giám đốc với mái tóc hoa râm, nhìn hơi giống ông già Noel chớp chớp mắt với vẻ tinh nghịch.
“Thời điểm trao giải Oscar đã đến”.
Xung quanh có tiếng cười, nhưng bàn của khối thị trường rất yên tĩnh. Mọi người đều nhìn Đa Đa, còn Đa Đa thì nhìn lên phía sâu khấu.
Cô là người dễ xúc động, sau khi tốt nghiệp đại học cô liền vào công ty UVL. Mặc dù ngay từ đầu ở công ty con tại Trung Quốc, nhưng tại mảnh đất mà người nước ngoài luôn chiếm vị trí chủ đạo này, từng bước đi đến ngày hôm nay, bao nỗi vất vả, đắng cay không nỡ lòng nào kể ra cho mình nghe ngay cả trong giấc mơ.
Sau đó đi Singapore làm việc, cô là người Trung Quốc duy nhất có bằng đại học trong nước có được cơ hội này. Sau khi trở lại Thượng Hải lại đầu tắt mặt tối làm thêm hai, ba năm nữa, chỉ là để chứng minh rằng mình không tồi, chỉ là để mọi sự nỗ lực đều giành được sự khẳng định của mọi người. Vì mục tiêu này mà cô đã từ bỏ rất nhiều cái đẹp nhất trong cuộc đời.
Tổng giám đốc đang bóc phong bì, hội trường yên tĩnh trở lại. Trong lúc này Đa Đa không kìm được liền nhớ lại buổi tối trước khi rời Singapore. Trên giường rối tung như sóng biển, bàn tay nóng bỏng của người đàn ông túm chặt lấy cô, “Đa Đa, Đa Đa…”.
Đã giằng co nhau rồi, đã cãi nhau đến mức không còn gì để nói nữa rồi, cuối cùng không có năn nỉ, cầu xin, chỉ gọi tên cô “Đa Đa, Đa Đa”…
Cuối cùng ông già Noel trên sân khấu đã mở tờ giấy đó ra, đẩy kính lên, “Chúng ta hãy đón chào giám đốc điều hành khối thị trường mới ở Trung Quốc…”.
Cánh tay của tổng giám đốc đưa xuống dưới, Đa Đa vẫn đang thất thần, mọi người trên bàn đã bắt đầu vỗ tay. Tuy nhiên, bàn tay tròn trịa đó khua được nửa vòng lại quay về chỗ cũ, ánh đèn lập tức chiếu theo, giọng tổng giám đốc sang sảng, “Người vừa mới kết thúc thành công nhiệm kỳ ở Nhật Bản, đã có nhiều đóng góp lớn cho công ty, Kerry Hứa”.
Kerry Hứa? Chưa bao giờ nghe thấy cái tên này. Rất nhiều người có mặt trong hội trường đều tỏ ra sững sờ, bao gồm cả cựu giám đốc điều hành và mấy nhân vật cấp cao khác trên bàn chính. Đa Đa cảm thấy trước mắt có một cây búa giáng xuống, cảnh vật vốn đã mơ hồ lại càng trở nên mờ ảo.
Mấy đồng nghiệp thân thiết ngồi cùng bàn đã giơ tay lên chuẩn bị vỗ tay cho cô, lúc này người nào cũng tỏ ra ngượng ngùng, chỉ có hai đồng nghiệp Nhật Bản mới đến vẫn trấn tĩnh như thường. Và cả Elizabeth ngồi phía đối diện, cô ta cười rất rạng rỡ, dường như đang chờ đợi giây phút này. Còn Nhậm Chí Cường lại bình thản nâng cốc lên, giơ về phía Đa Đa.
Khóe mắt đã quan sát hết được những hành động của họ, dưới gầm bàn, ngón tay Đa Đa túm lấy chiếc túi xách đặt trên đầu gối và ấn sâu xuống lớp da dê mềm mại, nhưng bàn tay còn lại lại nhanh chóng chạm vào ly rượu, nâng ly về phía Nhậm Chí Cường, nhấp nhẹ một ngụm, sau đó lại quay đầu nhìn lên sân khấu, đã hoàn toàn trấn tĩnh trở lại.
Ánh mắt của những người khác đã quay về với khu vực được chiếu đèn từ lâu. Đa Đa biết giây phút mình thu hút sự chú ý của mọi người đã trôi qua, nhưng khuôn mặt cô không hề cảm thấy được thả lỏng chút nào.
Ngụm rượu trong miệng vẫn chưa nuốt xuống hết, dường như có lẫn cả mùi tanh của máu. Cô không còn là đứa trẻ con nữa, đến ngày hôm nay ít nhất cũng đã biết ra ngoài làm việc thua cái gì cũng không thể để thua thể diện, trừ phi sau này không muốn xuất đầu lộ diện nữa, nếu không chuyện dù lớn đến đâu cũng phải nghiến răng nuốt chửng, vết thương bên trong bên ngoài dù nặng đến đâu về nhà tính sau.
Nhạc lại nổi lên, cuối cùng đã có người đi đến phía ánh đèn thu hút sự chú ý của bao con mắt, Kerry Hứa lịch lãm trong bộ complet đĩnh đạc, bước đi rất nhanh nhẹn, trước khi phát biểu nhìn xuống dưới mỉm cười rất rạng rỡ.
Trong những bữa tiệc như thế này nhân viên trẻ không nhiều, nhưng vẫn loáng thoáng nghe thấy một vài tiếng xuýt xoa đầy kinh ngạc, đặc biệt là những người trong độ tuổi như Đa Đa, mắt như tóe lửa.
Đa Đa cũng hít một hơi thật sâu, anh chàng trên sân khấu bắt mắt quá, tầm nhìn dù mờ đến đâu cô cũng thấy rõ mồn một. Anh chàng họ Hứa từ trên trời rơi xuống này, tân giám đốc điều hành của khối thị trường lại là loài động vật họ mèo bị cô coi là biến thái dưới bến tàu điện ngầm ngày hôm đó!
Đa Đa ngồi dưới nhìn anh ta, đương nhiên Hứa Phi cũng đứng trên sân khấu nhìn cô.
Mắt anh rất tốt, chiếc bàn cô ngồi lại gần sân khấu, đương nhiên là đã thu trọn mọi nét mặt của cô vào đáy mắt.
Cảnh tượng dưới bến tàu điện ngầm tối hôm đó lại hiện ra trước mắt, nếu không vướng vào hoàn cảnh này, anh thực sự muốn bước đến trước mặt cô nâng ly lên, hỏi một câu: “Trưởng phòng Tiền Đa Đa, lần này chị thấy tôi rất quen rồi chứ?”.
Anh không nhàm chán như vậy, bắt chuyện tùy tiện với một cô gái không quen biết dưới bến tàu điện ngầm, mặc dù lúc đó anh vừa mới giúp cô một việc lớn.
Lúc đó anh hỏi như vậy là có nguyên nhân, đó không phải là lần gặp gỡ đầu tiên của anh và Tiền Đa Đa. Năm năm trước họ đã từng gặp nhau, nó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong anh.
Năm năm trước tại hội chợ tuyển dụng của trường, Đa Đa với vai trò là đại diện của UVL xuất hiện ở trường đại học của mình. Lúc đó anh mới chỉ là một sinh viên đại học năm thứ ba, vừa mới tiếp nhận chức chủ tịch hội sinh viên của trường.
Trương Thiên – cựu chủ tịch hội sinh viên vừa hết nhiệm kỳ đã yêu thầm Tiền Đa Đa mấy năm, mấy hôm đó nói chuyện khiến anh cũng cảm thấy tò mò, do đó mới chạy xuống hội trường để chiêm ngưỡng dung nhan thật của cô.
Lúc anh bước vào hội trường, bầu không khí đã lên đến cao trào. Tiền Đa Đa mặc một bộ quần áo trắng, lúc phát biểu người hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sáng ngời, rõ ràng là nhìn vào một điểm nào đó trong bóng tối
dưới sân khấu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy toàn hội trường đều đang bị cô nhìn chăm chú.
Thỉnh thoảng cô cũng hé miệng cười. Đôi môi của cô rất đẹp, khóe miệng hơi cong lên, trông rất vui tươi, lúc cười môi đỏ, hàm răng trắng muốt, tràn đầy sức sống.
Anh thề rằng, hôm đó anh nghe thấy rất rõ tiếng xuýt xoa của các đực rựa đứng bên cạnh, đến nỗi sau này mỗi lần nhớ lại cảnh tượng của ngày hôm đó, anh vẫn cảm thấy người người bị ngâm trong
dòng hormone nam tràn trề – trong đó bao gồm cả của anh.
Sau khi tan cuộc, Trương Thiên chen vào lấy hết can đảm mời cô đi ăn, cũng không biết là do bị kích thích quá mạnh khi tiếp xúc với mục tiêu ở cự ly gần hay là do tố chất tâm lý của anh ta có vấn đề, nói năng lắp bắp, cuối cùng nội dung được phát ngôn ra là, “Hội trưởng Tiền, hôm nay bọn em ăn, ăn bữa cơm chia tay, chị tham gia nhé ”.
Bữa cơm chia tay? Sức mạnh của tình yêu là như vậy ư? Anh đứng bên cạnh nghe mà thấy bực và thương thay cho anh chàng này.
Đương nhiên, Lão Trương đã bị từ chối ngay lập tức, chẳng mấy chốc liền biến mất.
Thậm chí Tiền Đa Đa còn không nhớ Lão Trương là ai. Người đẹp trên toàn thế giới đều được phép mất trí, Tiền Đa Đa lại càng có đủ tư cách để làm như vậy, chắc là cô chưa bao giờ để những con người và sự việc không có liên quan gì với mình chiếm chỗ trong bộ não của mình.
Lúc Tiền Đa Đa rời trường, một mình anh đã đuổi theo, không nghĩ gì nhiều, đó dường như là một bản năng.
Cô ăn mặc rất chỉnh tề, đi kèm với bộ quần áo đương nhiên là một đôi giày cao gót. Đôi giày khiến bóng cô yêu kiều thướt tha, khiến tốc độ của cô không thể nhanh hơn được, chính vì thế lúc đuổi theo cô anh không chạy, chỉ rảo bước nhanh hơn, thoáng một cái đã đến bên cạnh cô.
Lúc cô quay lại nhìn anh, nét mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, nghe anh nói xong liền cười. Đã bước sang mùa hè nóng nực, ánh nắng lọt qua kẽ lá hắt xuống, ve kêu ra rả. Nụ cười của cô còn rực rỡ hơn cả ánh nắng, câu hỏi của cô lại khiến anh cảm thấy ớn lạnh: “Em đang nói với chị à?”.
Em? Cho đến nay anh vẫn nhớ như in cảm giác rùng mình sau khi nghe thấy tiếng em đó. Một chàng trai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




