watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10090 Lượt

ánh nắng hoàng hôn. Tôi chậm rãi đến đứng bên cạnh nàng, ngắm nhìn bờ biển đang về chiều.

- Cảnh đẹp thật An nhỉ, mình cũng vẫn thường đến đây mỗi khi có tâm trạng! – Trang ngập ngừng lên tiếng.

- Ừ… bạn không chia sẻ với ai à? – Tôi quay sang hỏi.

- Mình cũng muốn lắm nhưng…không có ai để mình có thể làm điều đó! – Nàng nhắm mắt lại và nói.

- Vậy…Trang không có bạn thân? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

- Ừa đúng vậy đó, ngoài An ra thì mình chưa nhận ai là bạn thân cả! – Mai Trang gật đầu.

- Mình có gì mà đặc biệt với bạn thế? – Tôi lại một lần nữa thắc mắc về điều này.

- Hì, điều này…An phải tự biết chứ! – Nàng bẽn lẽn cười.

- Không, mình sao biết được? Trang làm mình thấy khó hiểu thật!– Tôi nhìn ra xa nghĩ ngợi.

- Ngốc, sau này An… – Nàng mỉm cười định nói gì đó, nhưng thấy Ngọc chạy đến gần tôi, nàng im lặng không nói nữa.

- An làm gì vậy? Sao không xuống chơi với bọn mình? Ở trên đây với bạn ấy làm gì? – Ngọc nhìn tôi nghi ngờ.

- Mình không thích nghịch nước lắm, chán rồi! – Tôi lắc đầu.

- Thật không, hay là An lại thích đứng đây nói chuyện với Trang? – Ngọc cười, nhưng tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng.

- Không, thực sự…mình không thích nghịch mà! – Tôi cố gắng chống chế.

- Ừm thế thôi, ra đây chơi cùng bọn mình đi! – Em Ngọc kéo tay tôi đi.

- Ừ, được! – Tôi đồng ý, quay lại gật đầu chào Mai Trang rồi đi theo em ấy ra ngoài biển.

Hai đứa chúng tôi lững thững dạo bộ cùng nhau quanh bờ biển.Tiếng nói cười của bọn bạn trong lớp hòa với gió biển lộng thổi mạnh về chiều,Ngọc đi phía trước, còn tôi thơ thẩn đi đằng sau, suy nghĩ lan man. Bất chợt Ngọc lên tiếng, không nhìn tôi:

- Ban nãy An nói gì với Trang vậy? – Em Ngọc nhìn tôi dò hỏi.

- Không có gì đâu, chỉ là mình hỏi bạn ấy vài điều thôi! – Tôi vẫn đang mải suy nghĩ nên đáp bừa.

- Mình trông…mà thôi, giờ hai đứa có đi đâu thì đi chung luôn nha! – Ngọc định nói gì đó, nhưng chợt em ấy hạ giọng thì thầm và đến gần tôi.

- Ừ, mình hứa! – Tôi gật đầu hứa.

- Ừ, hì, vậy được rồi, hai đứa mình đi về đi, trời cũng sắp tối rồi! – Ngọc mỉm cười vui vẻ nói, khiến tôi thấy ngạc nhiên vì cứ tưởng em sẽ giận tôi chứ khi tôi đứng nói chuyện với Trang.

- Nhưng…bọn lớp mình chưa về mà? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Ôi kệ đi An, bọn mình về trước có sao đâu! – Em ấy lắc đầu.

- Ừ…thì về! – Tôi đành đồng ý, chạy vội ra bãi gửi xe.

Đúng lúc đó, tôi chợt thấy Mai Trang đã lấy xe ra từ bao giờ và nàng đang chạy xe chầm chậm dọc bờ biển. Tôi nhảy ra xe và phóng ra chỗ em Ngọc đang đứng:

- Helo, về luôn chứ! – Tôi nói với Ngọc.

- À…không, bọn mình chạy xe gần biển một chút đi! – Em ấy chỉ tay ra xa.

- Hở, để làm gì? Ngắm cảnh à? – Tôi ngạc nhiên.

- Ừa! – Em Ngọc gật đầu.

- Thôi tối muộn đến nơi rồi, về nhanh không kịp! – Tôi lắc đầu nói.

- Đi mà An, mình muốn ra ngắm một chút thôi! – Em ấy dậm chân phụng phịu nói, trông xinh lắm.

- Ừ thôi được rồi! – Tôi không còn cách nào khác đành đồng ý.

- OK, vậy ta ra luôn! – Em ấy cười rồi nhảy phóc lên sau xe tôi.

Tôi đạp xe chầm chậm ra biển, rồi lại dạo một vòng quanh biển giống như Mai Trang đang làm phía trước. Chúng tôi đi khá sát mép nước, nếu chẳng may tôi mà mất lái thì cả hai đứa có mà lao xuống biển.

Chợt thấy em Ngọc lên tiếng:

- Nhanh hơn đi An! – Em ấy đập vai tôi nói.

- Được rồi! – Tôi vội vàng chạy xe nhanh hơn, sắp sửa bắt kịp Trang thì…

Xe bỗng lảo đảo rất dữ dội, tôi không thể giữ nổi tay lái nữa, và thế là xe của hai đứa ngã xuống, không may xe đang đi nhanh nên va khá mạnh vào xe của Trang, khiến nàng cũng không thể giữ nổi tay lái, và thế là cả hai xe đều bị đổ.

Mặt tôi đập mạnh vào xe của Trang, đau đến choáng váng luôn đầu óc. Ngọc thì hình như không bị va vào đâu, thấy em ấy thu người nằm lăn trên cát. Tôi nhìn ra chỉ kịp thở phào được vài giây, đang định nhìn xem Trang có sao không thì chợt ngớ người ra…

Xe chúng tôi đi đã khá sát mép nước nên nếu đổ là chúng tôi bay xuống nước luôn. Nhưng giờ chúng tôi đang nằm trên cát, sóng tràn qua đầu,vậy thì…

Tôi không chậm trễ thêm giây nào, vội bật ngay dậy, mặc kệ những cơn đau khắp người do tai nạn vừa rồi, chạy và nhảy ngay xuống biển,không kịp bỏ cả giày dép hay quần áo. Nước biển mát lạnh thấm vào người tôi qua bộ quần áo ướt sũng nước, khiến tôi trở nên chậm chạp và khó cử động hẳn. Nhưng tôi vẫn cố gắng bơi ra xa một chút, dáo dác tìm nàng.

Mãi không thấy nàng đâu,tôi bắt đầu lo sợ rằng chuyện xấu đã xảy ra thì có những sóng nước tung tóe lênở ngay phía trước. Tôi hét lớn:

- Trang bình tĩnh, mình tới ngay đây! – Rồi tôi lặn một mạch ra chỗ đó, thấy nàng đang vùng vẫy, nhưng đang yếu dần, và nàng cũng đang chìm dần…

Tôi túm ngay áo nàng và kéo lên thật mạnh để nàng được nổi hẳn lên mặt nước. Nhưng tôi lại bị chuột rút, nên bắt đầu không nổi được nữa. Tôi bắt đầu hơi hoảng thì Mai Trang đã giữ chặt lấy tay tôi để tôi không bị chìm. Hai
chúng tôi sau một lúc vật lộn cũng đã vào được bờ.

Trang nằm vật xuống cát, ho sặc sụa. Tôi cũng thê thảm không kém. Chợt thấy em Ngọc chạy đến:

- An có làm sao không? – Em ấy run run nhìn tôi hỏi.

- Vừa nãy…là sao…? – Tôi ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt em ấy.

- Mình…mình không biết! Tự nhiên xe đạp bị sao ấy! – Em ấy cũng nhìn lại tôi bằng ánh mắt lo lắng.

- Thật à? – Tôi đứng lên, dò hỏi.

- Thật mà…! – Ngọc nhìn tôi như sắp khóc, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước.

Tôi nhìn em ấy thêm, vẫn chưa hết nghi ngờ. Nhưng thấy em ấy sắp phát khóc đến nơi, tôi chợt thấy hết nghi ngờ em ấy, mà đành lắc đầu nói:

- Haiz, thôi được rồi, mình về đi, tối rồi! – Thật vậy,trong lúc xảy ra tai nạn này thì trời đã tối khá nhanh.

Khắp thành phố đã rực rỡ trong ánh đèn, chỉ còn mỗi ba đứa chúng tôi. Không hiểu bọn cùng lớp về lúc nào mà tôi nhìn ra bãi gửi xe chẳng còn bóng dáng chiếc xe nào.

Nhưng trước khi về, tôi còn ra chỗ Mai Trang hỏi thăm:

- Trang ổn không?

- Mình ổn! – Nàng gật đầu rồi đứng dậy, cả hai đứa tôi đều ướt mem nước.

- Ừm…thế mình về đây…chào nha! – Tôi bối rối nói rồi quay đi.

- Ừm…cảm ơn An nhiều lắm! – Nàng khẽ nói vào tai tôi, rồi ngồi lên xe và chạy đi.

Tôi bước đến chỗ em Ngọc đang lo lắng nhìn tôi, rồi cả hai đứa về mà không ai nói với ai một lời nào…

- Mình…về đây, chào An nhé! – Em Ngọc đứng trước cửa nhà, nhìn tôi lo lắng nói.

- Ừ Ngọc vào nhà đi, mình về! – Tôi gật đầu rồi quay xe thẳng về nhà, không quay lại nhìn xem em ấy có đứng nhìn mình như mọi khi nữa.

Một chút ánh sáng còn sót lại của buổi chiều, tôi dừng hẳn xe lại, nhìn xa xăm đâu đó trong khoảng không vô tận kia, rồi thở dài…
Chương 20

Ngày tổng duyệt tiết mục văn nghệ cũng đã đến. Điều khiến không khí sôi động là tiết mục của lớp tôi. Khỏi phải nói, mấy người trong ban giám khảo cứ tấm tắc khen lấy khen để mấy nàng vì có giọng ca trong trẻo, có thể làm được ca sĩ. Vì thế mà tiết mục văn nghệ của chúng tôi vào khá sâu, có thể được diễn tối 20/11. Bọn nó háo hức lắm, nhất là mấy ông con trai, dù đã ngắm hai nàng đến cả chục lần rồi mà vẫn chen lấn nhau để tìm chỗ ngồi gần sân khấu.

Tôi thì không thấy thích lắm khi Ngọc được bọn con trai tặng biết bao nhiêu là hoa và quà nên một hôm, tôi kéo em ấy xuống catin tâm sự:

- Ngọc này, mình thấy…bạn đừng nhận thêm quà nữa, được không?

- Hở, sao vậy? – Ngọc ngạc nhiên hỏi lại.

- Mình thấy cứ sao sao ấy, hơi khó chịu khi Ngọc nhận quà của đứa khác! – Tôi nói thẳng ra luôn, tuy hơi ngại một chút.

- Ừm, cái này…chắc An đang ghen, đúng không? – Ngọc mỉm cười trêu tôi.

- Bậy, không có! – Tôi lắc đầu chối, nhưng mặt đã đỏ ửng vì ngượng.

- Lêu, nhìn mặt An kìa, hì! – Ngọc cười khúc khích.

- Thôi, nhưng bạn đừng nhận nữa được không? – Tôi vội lấy lại vẻ trang nghiêm như lúc đầu.

- Hì, được rồi để xem thế nào đã, ông tướng! – Em ấy nhăn mặt nhìn tôi.

Nhưng với Trang thì lại ngược lại…

- Trang dạo này nhận được nhiều quà nhỉ? – Tôi trò chuyện với nàng khi hai đứa đang ngồi dưới sân giờ thể dục. Dạo này lớp thể dục thầy toàn cho ngồi chơi không, nhưng em Ngọc lần nào cũng có việc bận nên đều xin nghỉ tiết thể dục để đi đâu đó mất hút. Thế là tôi lại ngồi nói chuyện với Trang.

- Ừa, mình cũng chẳng ham gì, lúc nào cũng vậy à! – Mai Trang thở dài nói.

- Ủa, mình thấy nhận nhiều quà thì vui chứ sao buồn vậy? – Tôi ngạc nhiên.

- Đấy là An đứng ngoài nên nói thế, chứ cứ thử là mình xem, mệt lắm! – Nàng lắc đầu.

Tức thì, Trang quay sang nhìn tôi ngạc nhiên:

- Khác gì?

- Khác…nhiều lắm…kể cả chuyện này nữa…! – Tôi ngập ngừng.

Nàng ngồi yên lặng nhìn tôi mà không nói gì, ánh mắt có vẻ buồn xa xăm…Tôi cũng không nói gì thêm, chỉ ngồi đó nhìn vu vơ.

Thấy mấy đứa bạn chạy đến gần nàng, rồi cả bọn con gái kéo nhau đi đâu đó. Tôi cũng đứng dậy và đi lên lớp.
Ở đâu đó phía bên kia, giọt lệ rơi vào tim…

*****

Hôm

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT