watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10060 Lượt

tôi không có chép bài, trong giờ mải nghĩ linh tinh. Thế này hôm sau lên bảng thì chắc xong đời.

Bỗng nhiên lúc đấy tôi chợt bắt gặp ánh mắt rất lạ khi em ấy nhìn tôi, dù nó chỉ thoáng qua thôi…

Trong vòng chưa đầy nửa giây sau, Ngọc mỉm cười rồi lấy trong cặp mình ra một quyển vở, đưa cho tôi:

- Đây, An về nhà chép đi rồi học nhé, hôm sau lên mình kiểm tra đấy!
– Ừ…cảm ơn bạn nhiều – Tôi hơi bất ngờ trước hành động của em ấy.
– Vậy mình…về trước nhé!
– Ừ….!

Nói rồi em Ngọc dắt xe về. Tôi đứng ngẩn người, cảm giác khó tả vì được em ấy quan tâm. Trước đây tôi cũng có thích Ngọc, nhưng về sau thái độ của của cô nàng khiến tôi mất dần “cảm giác” đó. Chắc đó chỉ là rung động nhất thời thôi…

Chợt nhớ ra điều mình định làm, tôi vội chạy xe đến lại con đường ngày hôm qua. Vừa đến đó, tôi đã thấy nàng ấy đang khá gay gắt với một đứa con trai đi đằng sau. Lại gần một chút, tôi liền nghe được cuộc tranh cãi của họ:

- Sao mà bạn cứ đi theo mình vậy nhỉ? – Nàng khó chịu hỏi.
– Mình chỉ đi sau thôi, có theo ai đâu? – Thằng con trai cười đểu.
– Không đi theo mà hôm nào mình vô nhà bạn cũng đứng nhìn là sao?
– Thôi mà Trang, mình chỉ muốn xem nhà bạn thôi mà!
– Bạn đừng làm phiền mình nữa, được chứ? – Cô nàng nhíu mày nhìn nó.
– Đương nhiên là…không được rồi!
– Hay nhỉ, mình không muốn bạn đi theo làm phiền như vậy, nếu bạn còn tiếp tục thì mình có thể nói với mẹ bạn đấy! – Nàng nói dứt khoát.
– Nếu bạn còn thái độ với mình như thế thì…đừng trách mình không nói trước! – Thằng kia xẵng giọng.
– Tôi chả quan tâm đến điều đó! Nói sao với anh là việc của tôi, anh không có quyền nói tôi được hay không được làm gì hết! – Cô nàng đột nhiên thay đổi cách xưng hô, rồi lạnh lùng bước nhanh qua mặt nó đi, bỏ lại đằng sau thằng con trai đang giận tím mặt.

Nó khẽ lườm nàng rồi quay đi. Tôi gửi xe gần đó, rồi chạy theo nàng ra bờ biển. Đến nơi, nàng đứng lặng đi, nhìn về phía xa xăm trong khi màn đêm đang dần buông xuống…

Tôi từ từ lại gần, khẽ hỏi nàng một câu:

- Bạn…gặp chuyện gì à?
– ….. – Nàng im lặng.
– Sao vậy? – Lúc này tôi đáng lẽ không nên hỏi gì.

Và kết quả là…

- Chả có chuyện gì hết, giờ lại đến anh nữa, tôi chán phải gặp bọn con trai các anh lắm rồi, để tôi yên đi! – Nàng gắt lên, không nhìn tôi.
– Bạn….! – Tôi ngạc nhiên trước thái độ của nàng.
– Đừng bao giờ đến đây nữa! – Cô nàng nói rồi bước đi thật nhanh khỏi đây.

Tôi thẫn thờ đứng nhìn theo bóng người con gái đang

chạy đi, trong lòng buồn vô cùng vì nàng hầu như không còn như ngày đầu tôi gặp nữa. Có lẽ kết thúc ở đây thôi, tôi thầm nghĩ.

Nhìn thêm lần nữa cảnh biển hoàng hôn, tôi lặng lẽ quay người bước đi…

Chạy xe về nhà, buồn nhưng không còn như hôm trước. Và khi mở cặp ra, nhìn thấy quyển vở của em Ngọc ở đó, tôi mỉm cười, cầm quyển vở lên mà chép và học thuộc lòng bài trong đó để hôm sau có thể trả bài cho em ấy, trong lòng cảm thấy một niềm vui đang nhen nhóm lúc này…
Chương 3

Ngày hôm sau, tôi đi học khá sớm. Định bụng sẽ trả lại quyển vở cho Như Ngọc và để em ấy kiểm tra bài luôn. Hôm qua tôi đã nghĩ : hình như Ngọc có cảm tình với mình thì phải. Và hôm nay nhớ lại, tôi chợt phì cười trước cái suy nghĩ tưởng bở như thế.

Trưa nay trời nắng ghê gớm, tôi vất vả đạp xe đến trường…

Lúc dắt xe vào trong, tôi nhìn thấy Ngọc đang đi phía trước . Có vẻ em ấy rất khó khăn để cất xe. Thấy vậy, tôi liền dựng xe mình lại và chạy qua giúp em một tay:

- Ngọc để mình dắt xe giúp cho nhé!

Cô nàng không quay lại, có vẻ em Ngọc nghĩ lời vừa xong là của một thằng nào định cưa cẩm mình. Nói thật thì Ngọc thường xuyên gặp phải những sự trợ giúp “một công đôi việc” này nên hầu như Ngọc không để ai dắt hộ để tránh bị bọn nó làm phiền.

- Ngọc…không nhận ra mình à? – Tôi cười.

Em ấy quay đầu

lại, chợt tôi lại có cảm giác như ánh nhìn của em ấy y như hôm qua, thoáng chốc trong nửa giây…

Khi nhìn thấy tôi, Ngọc hơi mỉm cười nói:

- À chào An, mình…dắt được mà!
– Thôi để đó mình giúp cho! – Tôi gạt qua, đồng thời xắn tay áo lên, vì trời nóng mà tôi vẫn thường mặc áo dài tay.
– Hi, vậy…cảm ơn bạn nhé! – Em ấy cười thật tươi.
– Mình phải cảm ơn bạn mới đúng chứ! – Tôi dắt xe đi trước.
– Về điều gì vậy An? – Ngọc ngạc nhiên.
– Về quyển vở hôm qua bạn cho mình mượn ấy!
– À, không có gì đâu, bạn học thuộc chưa?
– Mình thuộc rồi! – Tôi gật đầu.
– Thế chút nữa mình…kiểm tra bài nhé!
– Ừ vô tư đi!

Em ấy đợi tôi cất xong xe của cả hai rồi đi cùng tôi lên lớp luôn. Khi tôi đi cạnh em ấy, thấy Ngọc cứ có vẻ ngại ngùng, nhất là khi có mấy thằng hâm mộ em ấy xì xào:

- Em Ngọc hôm nay trông xinh quá bọn mày, thằng đi cạnh chắc là bạn trai rồi!
– Chắc thế rồi, mọi khi em ấy có cho ai dắt hộ xe đâu!
– Haiz chán thật đó, mình kết em này lâu rồi mà!
– Ặc xui thật, mình còn chưa kịp tán em ấy!

Khi bọn nó nói đến đây thì Ngọc ngượng đỏ mặt, còn tôi cảm thấy khá vui. Thấy cô nàng cứ ngại như vậy trông cũng tội, tôi đành nói:

- Ngọc lên lớp trước đi, An lên sau cũng được!
– Thôi…mình cùng lên đi! – Nhưng Ngọc lắc đầu từ chối.

Tôi không còn cách nào khác là đành tiếp tục đi cạnh em ấy. Khi đi qua mấy thằng trông khá to con, thấy bọn nó lườm mình, rồi ra dấu gọi tôi lại, tôi hơi sợ khi nghĩ sắp có chuyện chẳng lành, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh mà quay sang bảo với Ngọc:

- Ngọc lên lớp trước đi, mình ra đây gặp mấy anh có chút việc!
– Việc gì? – Em ấy hỏi.
– Thì…công việc ấy mà!
– Thế…để Ngọc đi cùng ra luôn được không?
– Ngọc ra làm gì? Chuyện con trai mà! – Tôi thắc mắc.
– Thì mình…- Em ấy ấp úng đáp.

Tôi thực sự không muốn để Ngọc mắc vào chuyện này nên từ chối:

- Không được đâu, thôi Ngọc cứ lên lớp đi, mình lên ngay thôi mà! – Tôi quả quyết.
– Ừm thôi được, bạn lên ngay nhé! – Nói rồi Ngọc đi lên lớp trước.

Sau khi đã chắc là em ấy vào lớp, tôi đi về phía bọn nó. Cái thằng trông lớn nhất nói ngay với tôi:

- Mày đừng có mà cướp người yêu của tao!
– Ai là người yêu anh? – Tôi hơi ngạc nhiên, mình có cướp cái gì của ai đâu.
– Bé Ngọc là người yêu tao, mày động vào là ăn đòn đấy!
– Mấy người xem lại tư cách của mình đi! Mấy người nghĩ mấy người là ai chứ! – Tôi hừ mũi rồi bỏ lên lớp.
– Tí giờ học về mày không xong với bọn tao đâu! – Một thằng khác gằn giọng nói với theo tôi.

Tôi bước vào lớp với tâm trạng rối bời. Thấy em Ngọc nhìn mình, tôi cũng chỉ biết lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh. Ngọc nhìn tôi lấy làm lạ, em ấy quay sang hỏi:

- An có chuyện gì thế? – Em Ngọc thắc mắc
– Không có chuyện gì đâu! – Tôi đáp vội rồi cúi xuống học bài, bỏ lại ánh nhìn khá bất ngờ của em ấy trước câu nói của tôi.
– Thế bạn có…? – Ngọc ngập ngừng hỏi.
– Có gì? – Tôi không nhìn em ấy mà hỏi lại.
– Mình kiểm tra bài….nhớ không?
– Thôi để lúc khác, giờ mình bận rồi! – Tôi trả lời cộc lốc rồi quay lại học bài.

Tuy làm như không để ý đến em ấy nhưng tôi thực sự cảm thấy mình có lỗi. Trong giờ em ấy không hề để ý đến tôi một chút nào nữa mà lạnh lùng ngồi nghe giảng, dường như cô nàng Như Ngọc ngày xưa đã quay trở lại. Ngọc không nghe tôi nói bất cứ điều gì nữa, cũng chả hề để tâm đến những trò tôi bày ra với bọn bạn. Tôi chợt cảm thấy chút buồn nhẹ trong lòng…

Cuối cùng, sau khi hết tiết năm, cả lớp chuẩn bị ra về, em ấy cũng lẳng lặng cất sách và bước ra khỏi lớp. Tôi vội bước nhanh theo em ấy, khẽ nói:

- Ngọc à, mình xin lỗi bạn!

Nói rồi tôi chạy vội ra khỏi lớp, đi lẫn vào lớp học đang tan ra để đi về. Khẽ liếc nhìn lại, tôi thấy em ấy thoáng nhìn theo tôi một cách khó hiểu, rồi lạnh lùng bước tiếp ra ngoài. Tôi chỉ biết thở dài rồi bước đi thật nhanh. Biết sắp có chuyện xảy ra với mình. Cái này tôi không giải thích được, nó thuộc về cảm tính của mỗi người. Phải nói là cảm tính của tôi từ trước đến nay khá chính xác. Tôi không nói với em Ngọc vì tôi không muốn em ấy sẽ liên lụy đến chuyện này. Và đúng thật, lúc tôi vào chỗ gửi xe, một thằng trông to con bước ra chắn ngang mặt. Thằng ấy gằn giọng nói với tôi:

- Mày được lắm, nãy dám lên giọng với bọn tao à!
– …… – Tôi không nói gì, lẳng lặng tránh sang bên.
– Mày nghe tao nói không hả? – Thằng này gằn giọng đe dọa.
– ……. – Tôi vẫn im lặng kéo xe ra, không nói câu gì vì biết mình có nói gì đi chăng nữa thì cũng vô ích, đằng nào cũng có đánh nhau thôi.
– Bọn mày vào đây đánh nó một trận đi! – Cuối cùng nó ra lệnh luôn.

Thằng này vừa nói xong, tức thì có mấy đứa từ trong lao ra, ngáng chân tôi…

Tôi né được và vẫn tiếp tục dắt xe ra ngoài cổng…

Bên tai tôi nghe thấy tiếng một thằng lớn giọng:

- A được, để xem trình mày đến đâu!

Nói rồi thằng to con kia đấm mạnh vào mặt

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT