watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:01 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10126 Lượt

mặt, đưa tay không bị thương lên tát yêu tôi một cái:

- Đáng ghét…An toàn tranh thủ thôi!

- Ừ…! – Tôi mỉm cười.

- Cơ mà mình cũng thấy…khỏe hơn nhiều! – Em Ngọc thì thầm.

- Thật vậy à?

- Ừ…để mình thử ngồi dậy xem…! – Em ấy chống tay ngồi lên, còn tôi thì vội vàng đỡ lấy em.

Vừa ngồi được thẳng dậy, em Ngọc quàng tay qua cổ tôi rồi nhanh chóng đặt môi của em ấy vào môi tôi, hai chúng tôi hôn nhau, nụ hôn của em ấy thực sự rất khác so với Trang, nhưng cũng có thể chính vì điều đó mà tôi lại yêu Ngọc. Nụ hôn đó đầy quyến rũ, ngọt ngào hơn…thực sự rất khác…Cuối cùng, em ấy mỉm cười thẹn thùng::

- An…mình thấy tuyệt lắm!

- Ừm…mình cũng vậy…lần đầu tiên của Ngọc à?

- Đương nhiên rùi, An nghĩ mình dễ dãi lắm à? – Ngọc mỉm cười.

- Không…mình thấy Ngọc cũng khá khó gần…nhưng khi đã gần rồi…thì rất khó buông ra! – Tôi véo nhẹ má em ấy.

- ……! – Em Ngọc phụng phịu cúi mặt.

- Giờ đi được chưa cô nương? – Tôi trêu.

- Mình…thấy mệt lắm…An…bế mình được không? – Cô nàng nhõng nhẽo.

- Uầy nhưng…! – Tôi ngượng ngùng nghĩ đến cảnh bọn nó mà thấy chắc tôi bỏ xứ mà đi mất.

- Không sao đâu…Linh nó quay hết cả rồi! – Ngọc biết tôi nghĩ gì nên mỉm cười nói.

- Hả…! – Thiếu điều tôi muốn lăn ra đất vì sốc.

- Hì…vậy nên thôi nha, bế mình xem nào! – Ngọc giật giật áo tôi.

- Ừ…! – Tôi vòng tay và bế em Ngọc lên tay.

- Hì…thích quá! – Ngọc cười cười rồi vòng tay qua cổ tôi và giữ chặt lấy.

- Chịu Ngọc đấy! – Tôi cười khổ.

- Oài…thu dọn giúp mình nào! – Ngọc đưa một tay chỉ về phía đống đồ.

- Tay đâu mà dọn? – Tôi ngơ ngác.

- Vừa bế mình vừa dọn không được à? – Ngọc vờ nhăn mặt.

- Nhưng…!

- Đùa đấy, lát nữa có đứa bạn lên giúp mình…giờ xuống nhà thôi! – Ngọc mỉm cười tựa đầu vào vai tôi.

- Mình thấy ngại ngại thế nào ấy…! – Tôi bối rối.

- Mình không ngại thì An ngại gì chứ? – Em ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.

- Nhưng mà…!

- Thôi mệt quá, An đi xuống xem nào! – Ngọc bĩu môi rồi lại tựa vào vai tôi.

- Ừ…! – Tôi từ từ bế em ấy xuống nhà

Đúng như tôi nghĩ, những đứa lớp tôi với những đứa lớp khác cứ nhìn chúng tôi như vật thể lạ ngoài hành tinh.

Mất một lát, thằng Hưng mới lắp bắp:

- Ngọc…Ngọc khỏe rồi à?

- Minh đang mệt…phải nhờ An mà! – Ngọc nhắm mắt lại.

- Có cần tao giúp không mày? – Thằng này vội vã lại gần.

- Không cần đâu…! – Tôi lắc đầu, còn Ngọc mỉm cười.

- An nói đúng đấy Hưng…để bọn mình riêng tư đi! – Em ấy thì thầm.

- Ừ ừ! – Thằng Hưng gãi đầu rồi quay vội đi.

Tôi nhìn ra bên ngoài, trời vẫn khá âm u, gió vẫn thổi lạnh mang theo hơi lạnh của biển. Tôi cúi xuống nhìn em Ngọc đang tựa đầu vào vai tôi rồi bình thản nói:

- Ngọc…hôm nay còn nhiều việc với cậu lắm!

- Là sao? – Em ấy nhướn mày thắc mắc.

- Lát nữa về mình còn đưa Ngọc vào viện nữa, Ngọc bị thiếu máu nên mệt đấy mà! – Tôi nhớ lại lời của bà bác sĩ hôm qua.

- Oài…nhưng mình không muốn vào viện đâu! – Ngọc phụng phịu.

- Không vào cũng phải vào, mình còn kiểm tra sức khỏe cho cậu nữa! – Tôi nhún vai.

- Đừng…mình…khỏe mà! – Ngọc bỗng nhiên lắp bắp.

- Vào viện rồi mới biết, cấm cãi! – Tôi trừng mắt nhìn em ấy.

- …..! – Ngọc xụ mặt xuống.

- Đến là lạ với cậu, sức khỏe của mình mà lại không muốn kiểm tra! – Tôi thở dài.

- An không biết được đâu…! – Ngọc thì thầm, nhưng đủ để tôi nghe được.

Điều đó nghĩa là sao ta?
CHƯƠNG 40

Trong lúc tôi đang đứng ôm Ngọc trên tay thì Mai Trang cũng đang vui vẻ bước xuống cùng với thằng Minh. Công nhận là hai người đó hợp đôi thật, nói chuyện mãi không biết chán. Tôi đứng lơ ngơ ở ngoài cũng nghe lõm bõm được vài câu:

- Trang…sinh nhật mình cậu đi không? – Thằng Minh hỏi.

- Tất nhiên là mình đi rồi! – Nàng nhướn mày nhìn nó.

- Trang định mời thêm ai nữa? – Nó đưa mắt cảnh giác về phía tôi nhưng tôi không nhìn nó mà đang nhìn em Ngọc.

- Bạn ấy, và bạn của mình, vậy thôi! – Trang nói, tôi biết là nàng lại nhắc đến mình.

- Tưởng…? – Hắn có vẻ bực.

- Kết thúc rồi, là bạn bình thường! – Nàng nhanh chóng nói ngay.

- Ừ…thôi ra tàu nào Trang, mình xin ngồi cạnh cậu trong chuyến đi này! – Nó kéo tay nàng đi ra ngoài cửa.

Tôi thờ ơ với họ, nhìn xuống Ngọc hỏi:

- Ngọc…xuống được chưa? Mình muốn gãy tay đây!

- Ứ…An đưa mình ra tận tàu đi! – Em ấy nũng nịu.

- Vậy lên mình cõng! – Tôi khom người xuống.

- Ừ…ngoài kia cũng lạnh thật đấy! – Em Ngọc nhìn mấy đứa vừa ra khỏi khách sạn là ngay lập tức phải lôi áo khoác ra mặc ngay.

- Thế lên mình cõng, ấm hơn nhiều! – Tôi cười.

- Ừ…để mình ngồi xuống đất đi! – Ngọc ra lệnh.

- Đây…được chưa cô? – Tôi đặt em ấy xuống rồi đỡ cho Ngọc ngồi dậy.

- Ù…đưa mình cái balô! – Em ấy gọi nhỏ Linh bạn nó lại.

- Đây…bà già, hành hạ bạn trai thế! – Nó nhăn mặt nhìn chúng tôi.

- Có gì đâu! – Tôi gãi đầu.

- Ôi…An cầm giúp mình cái áo này! – Ngọc đưa cho tôi cái khoác đen khá dày.

Xong xuôi, em Ngọc định tự đứng lên nhưng không sao đủ sức đứng được dậy, cứ gượng dậy là lại khụy xuống. Ngọc lắc đầu thở dài:

- Mình yếu quá…An…! – Em ấy nhìn tôi.

- Sao Ngọc làm vậy? – Tôi ngồi xuống cạnh em rồi hỏi.

- Làm gì cơ? – Ngọc ngơ ngác.

-

Lục tung phòng mình lên, rồi đập vỡ ly mà không chịu băng tay lại!

- Ừ thì…không hiểu được nữa…lúc đó không thấy An…mình gần như phát điên lên được! – Ngọc lí nhí nói.

- Ngọc tìm mình làm gì?

- Không hiểu nữa, tự dưng lúc đó vào phòng rồi, mình bỗng cảm thấy nhớ An nhiều lắm, thế là định chạy sang nhìn An thêm một lần thì không thấy đâu…nên…! – Ngọc càng nói nhỏ hơn.

Tôi xúc động vòng tay qua vai Ngọc rồi kéo sát em ấy vào người tôi. Đến khi không thể nhích thêm nữa, tôi mới bắt đầu:

- Lạ nhỉ…mọi khi Ngọc có vậy đâu!

- An…không hiểu cảm giác lúc đó của mình đâu! – Em ấy khẽ nói.

- Cảm giác như thế nào vậy?

- Mình thực sự rất nhớ…khi không thấy An…mình gần như đã hoảng lên…mình sợ mất An! – Ngọc thì thầm kể lại.

- Uầy…cô lậm phim Hàn Quốc rồi đấy! – Tôi véo nhẹ má em ấy.

- Đâu…cảm xúc của mình thôi! – Ngọc bĩu môi trông mới đáng yêu làm sao.

- Ừ hì, nhưng mà ra tàu thôi, cả lớp đang đợi kìa! – Tôi quay sang nhìn bên ngoài, rất nhiều đứa đang ngó vào nhìn hai chúng tôi tâm sự.

- Mình quên mất, tưởng đang ở trong phòng riêng! – Ngọc ngượng ngập nói, em ấy đã đỏ mặt từ lúc nào.

- Thôi ra ngoài nào! – Tôi đỡ em ấy trèo lên lưng rồi dùng một tay giữ lấy em ấy, một tay choàng chiếc áo khoác lên người Ngọc.

- Hì…mình nóng quá…An mau ra ngoài đi! – Ngọc cười, hai tay vòng ra giữ chặt lấy cổ tôi.

- Ừ rồi! – Tôi không để ý đến mấy lời bàn tán của những đứa lớp khác, mỉm cười rồi đi chậm rãi ra khỏi khách sạn, không quên cầm theo cái balô của cả hai đứa.

Gió lạnh táp ngay vào mặt tôi ngay khi hai đứa vừa bước ra khỏi khách sạn. Ngọc run run, chắc em ấy bị lạnh. Tôi đưa vội cả hai đứa ra tàu, tránh ánh nhìn của mấy thằng khác, cũng để cho bớt gió để em không bị cảm lạnh, giờ người em ấy rất yếu, nhỡ bị cảm lạnh thì không ổn.

- Ngọc ngồi tạm ở đây nha, mình ra ngoài xem thế nào! – Tôi đặt em ấy xuống băng ghế rồi nói.

- Ừ…An nhớ vào ngay nha! – Em ấy nhìn tôi.

- Yên tâm, từ giờ mình không đi mất đâu! – Tôi gật đầu rồi chạy ra ngoài.

- Ngọc đâu rồi em? – Cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi ngay khi tôi vừa vào xếp hàng.

- Em đưa bạn ấy ra ngoài tàu rồi ạ! – Tôi thành thật trả lời.

- Bạn ấy đang mệt lắm à?

- Dạ…vâng!

- Rồi, em về hàng đi! – Cô gật đầu.

- Vâng! – Tôi ngó nghiêng rồi bước vào hàng, đứng ngay sau Mai Trang.

Trang nhìn thấy tôi, nàng chỉ gật đầu chào chứ không còn như mọi khi nữa, và tôi cũng đáp lại như vậy, cảm thấy lòng mình đã thanh thản hơn rất nhiều sau buổi tối hôm qua. Thằng Thắng hỏi vọng từ trên xuống:

- An…em Ngọc của mày đâu rồi?

- Tao đưa em ấy ra ngoài tàu nghỉ ngơi rồi! – Tôi nói với lên trên.

- Mày ngu quá, nhỡ ông lái tàu làm gì em nó thì sao? – Thằng Hưng chen vào.

- Ừ nhỉ? – Tôi ngớ người ra, quên mất chi tiết này, trên tàu giờ chỉ có mỗi ông lái tàu và em Ngọc.

- Cái thằng này đúng là…nhỡ ông ấy làm gì em nó thì mày phải chịu đấy! – Nó hừ mũi rồi quay lên.

- Chắc không có đâu! – Thằng Huy đi xuống nghe được liền nói luôn.

- Mày biết sao được chứ! – Thằng Hưng vẫn cố cãi.

- Mày đừng có mà như vậy, thích em nó thì nói hẳn ra! – Thằng Huy cà khịa.

- Mày…! – Nó cứng họng không nói được gì nữa.

- Mày thích người yêu tao phải không? – Tôi gằn giọng.

- Không tao…tao…! – Nó lắp bắp.

- Có phải mày thông đồng với lão lái tàu sẽ làm hại em Ngọc không? – Tôi bắt đầu có sự liên hệ giữa các sự việc.

- Mày điên rồi hay sao, tao mà thích nhỏ đó

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT