|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
càng chắc chắn rằng cô ta đang được Dương tổng nổi tiếng là kín đáo bao nuôi.
Lại có một vị khách khác giục cô tới chuẩn bị hộ, Bella nhanh chóng dời khỏi phòng thay đồ của Phạm Ti Ti và Xuân Phàm.
Xuân Phàm không những không uống phải dấm chua mà còn lo lắng thay cho bạn, “Này, cậu diễn rất xuất sắc, nhưng không sợ tin đồn nhảm sẽ dìm chết cậu à?”
“Có người bảo “Còn trẻ thì phải nổi tiếng”, già rồi thì chẳng còn ham thú gì. Năm nay mình hai lăm, cũng không tính là muộn lắm!” Phạm Ti Ti không lo ngại chiếc ghế có bẩn hay không mà ngồi xuống, hai chân thon thả vắt chéo nhau, để lộ ra một bên bắp đùi tuyệt đẹp, sau đó cô lại thử tạo đủ các tư thế ngồi. “Xuân Phàm à, mình mặc như thế này có thừa gợi cảm nhưng lại không quá hở hang. Cậu không thấy mấy tạp chí hay đăng ảnh các cô nàng xấu như bò nhưng chịu khó để lộ ngực đẹp, đùi ngon, chẳng bao lâu sau đã kết hôn với đại gia, bây giờ đã làm mẹ của trẻ con, có người còn sắp lên chức bà rồi à? Thật chứ, nhìn cậu ăn mặc thế này ngoan hiền quá. Sorry, mấy tay săn ảnh sẽ không phung phí phim để chụp hình cậu đâu!”
Xuân Phàm cười như không, nói: “Đấy chỉ là số ít thôi, hơn nữa lại là hạng người hám tiền. Dạo này hay xuất hiện một đống cô nàng ra vẻ thiên kim tiểu thư trong khi tuổi đã sắp thành bà cô rồi, nhìn qua là thấy trong đầu chỉ toàn ý nghĩ trục lợi.”
“Mình chính là “thiên kim giả” đây, mình đang muốn đi áp đảo đống người là “thiên kim thật” đấy!”
Xuân Phàm giật mình.
“Đoán ra rồi hả? Bữa tiệc tối nay có thể nói là “quần ma ra hết”, ba người nhà mình và ba người nhà cậu đều tới dự, lần này đã có cơ hội mặt đối mặt rồi, cậu nên chuẩn bị tâm lí sẵn sàng đi.” Xuất thân của Phạm Ti Ti tạm gọi là từ một gia đình giàu có, nhưng cô luôn thầm hiểu rằng không thể chỉ dựa vào sức mình mới có thể vào được tầng lớp thượng lưu trong xã hội, vậy nên cô quyết tâm bắt đầu làm quen với những nhân vật tầm cỡ trong lúc còn đang làm việc ở công ty, trong đó việc tham dự tiệc tùng như thế này là điều tất yếu.
Giọng nói Xuân Phàm vẫn bình tĩnh: “Mình không có cha, sao có thể gọi là “người nhà” của mình?”
“Thoải mái một chút đi.” Phạm Ti Ti cười duyên, nói: “À, mình kể cho cậu chuyện này này. Trưa nay tổng giám đốc mời mình đi ăn, mình còn tưởng anh ta và chủ tịch cùng nói chuyện làm ăn, chuẩn bị vạch ra hướng quản cáo mới cho công ty bách hóa Empire nên đưa mình tới.”
“Cuối cùng là thế nào? Nghe cậu nói thì có vẻ như không phải thế.”
“Ôi, mình đúng là “đạn mù” chất lượng cao mà!” Phạm Ti Ti nháy mắt, ung dung cười, “Cậu biết là thật ra chủ tịch vẫn luôn bị Lâm Á Trúc sai bảo rồi đấy, năm xưa nhờ có bà ta bày kế nên ông ta mới có thể thuận lợi bước chân vào nhà giàu với cái mác con rể, thế nên so về tài trí thì chủ tịch sao có thể bằng được tổng giám đốc được, đúng không? Ma đầu đâu dễ bị dắt mũi như vậy!”
“Thế thì sao?”
“Bắt chủ tịch ra vẻ thân mật mời đi ăn cơm, hơn nữa còn là hẹn qua điện thoại, cậu nghĩ xem, ma đầu có phát hiện ra giọng nói gượng gao của ông ta không? Vì vậy anh ta chuẩn bị kế hoạch đề
phòng là dắt mình đi theo. Chủ tịch lúc nhìn thấy mình là thay đổi sắc mặt một chút, khoảng mười phút sau, Lâm Á Trúc dẫn thiên kim của công ty chứng khoán Bảo Thịnh, Hoa Chân Châu tới. Nói thật nhé, lúc đấy mình nhịn cười đến nỗi sắp thắt cả ruột lại ấy, mỗi lần Lâm Á Trúc có ngầm liếc mắt ra hiệu với mình, mình lại càng dán vào bên cạnh tổng giám đốc chứ quyêt không chịu rời đi, sắc mặt cô nàng Hoa Chân Châu kia so ra còn khó coi hơn cả Lâm Á Trúc!”
Phạm Ti Ti dương dương tự đắc kể lại.
Xuân Phàm sau khi nghe xong lại có chút bối rối, cảm giác như sắp có chuyện xấu xảy đến.
Cứ cho rằng bí mật giữa cô và Dương Lập Hân có rất ít người biết tới đi, người ngoài cũng sẽ không hiếu kỳ về chuyện này, bởi hai người vốn sống kín đáo và cũng ít nói chuyện.
Nhưng, một người đàn ông mới ba mươi tuổi mà đã có một sự nghiệp lớn, vô cùng thành đạt, con đường công danh phía trước còn đang thênh thang rộng mở chào đón anh. Một người đàn ông xuất chúng như vậy, cho dù anh chưa lo về việc lập gia đình nhưng xung quanh anh còn có nhiều người lo cho anh hơn, cái danh “Phu nhân tổng giám đốc” rất hấp dẫn.
Xử lý việc này thế nào đây? Cô nên hay không nên chuẩn bị tâm lý để “lui đi”?
Chương 9
Anh không thể chịu nổi thái độ xa cách, cố gắng né tránh của cô. Anh thích được ở cạnh cô, thầm trân trọng những giây phút quý giá mà họ ở bên nhau là bởi anh không biết được rốt cuộc anh và cô sẽ cùng chung một con đường trong bao lâu nữa, chẳng phải vì thế mà nên chung sống hòa thuận với nhau sao? Kết quả là cô hết lần này tới lần khác thách thức sự kiên nhẫn trong anh.
Tổng giám đốc và thư kí ngồi một xe riêng, trợ lý Sa Chấn lái một chiếc xe khác tới đón Phạm Ti Ti. Phân chia như thế nhưng có những kẻ tọc mạch nghĩ Dương Lập Hân và Phạm Ti Ti có gian tình sẽ tự nhủ rằng: Họ cố ý ngồi hai xe riêng để tránh bị lộ việc họ có gian tình, giấu đầu hở đuôi.
Xuân Phàm vốn định ngồi ở ghế trước, nhưng tài xế đã nhanh chân xuống xe, mở cửa ghế sau mời cô nên cô đành phải thuận theo ý tốt của sếp mà làm.
Dương Lập Hân đã thay trước một bộ Âu phục màu đen ở công ty, bữa tiệc tối nay mà anh phải tham dự là tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của một vị quan trọng trong trong giới thương nhân. Nghe đâu hơn một nửa những nhân vật có máu mặt trong giới thương nhân đều được mời tới dự tiệc.
Anh ngồi thẳng, đôi mắt sáng ngời đang ngắm nhìn cô trong bộ váy thanh lịch. “Rất hợp với em.” Lần trước cô trang điểm gợi cảm cũng đẹp, nhưng không thể phủ nhận rằng anh đã quen và còn thích dáng vẻ hòa nhã này của cô hơn.
“Cảm ơn. Ngày mai tôi sẽ mang đi giặt là rồi gửi lại cho Bella.”
Anh bật cười, “Váy của em có vấn đề gì mà phải gửi lại cho Bella, tôi thích nhìn em mặc trong những bộ đồ cao cấp, đắt tiền như thế này.”
Trong lòng Xuân Phàm bỗng dậy lên một gợn sóng phức tạp mà cô cũng không hiểu nổi, “Tổng giám đốc, anh bị nhầm lẫn rồi. Tôi phải nhắc nhở anh rằng tôi không phải người tình mà anh bao dưỡng, anh đừng can thiệp vào cách ăn mặc và trang điểm của tôi.”
Anh thu lại khuôn mặt tươi tắn, “Em cứ coi như đây là phí quần áo mà công ty cung cấp khi đi tiếp khách cùng tôi.”
“Vậy thì được!” Cô đoan trang mỉm cười.
Quả thật cô nàng này không đáng yêu một chút nào! Dương Lập Hân cẩn thận ngắm nhìn lại khuôn mặt được trang điểm tinh tế của cô, trên đó không có chút biểu cảm, anh hỏi: “Xuân Phàm, em có tâm sự gì à?”
“Tổng giám đốc, bữa tiệc hôm nay ắt hẳn rất quan trọng, nếu không anh sẽ không tham dự mà còn dẫn theo ba nhân viên. Anh đã làm việc cả ngày rồi, có muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút không?”
Cô lại dựng lên bức tường ngăn cản anh! Anh kêu Xuân Phàm, vậy mà cô lại trả lời anh bằng giọng điệu lễ phép đối với cấp trên. Anh bảo cô tới chỗ Bella để sắm sửa cùng Phạm Ti Ti, cô không những phá bỏ bức tường đó mà còn gia cố cho nó vững chắc hơn.
“Xuân Phàm, rốt cuộc là em…” Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô, vậy mà cô lại né tránh.
“Tổng giám đốc, tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, không phải Ảnh hậu Kim Mã, không thể cứ một tí là lại thay đổi vai diễn của mình. Tôi đang cùng anh đi làm việc công, thế nên anh hãy gọi tôi là “Thư kí Nhạc”! Như vậy sẽ phòng tránh việc tôi quên mất thân phận của mình mà ở trước mặt mọi người gọi tên không hay của anh.”
Tên không hay của anh là gì? Người ngoài hành tinh ư?
Thấy cô đang đánh trống lảng, khuôn mặt lại lộ ra vẻ cười như không khiến Dương Lập Hân đột nhiên nổi giận.
“Tài xế Vương, đỗ xe lại ven đường.” Anh ra lệnh rành mạch, đợi tài xế dừng xe lại, “Anh xuống xe chờ một chút.”
Tài xế Vương lập tức xuống xe, đóng cửa lại, đi ra chỗ khác đứng chờ. Sa Chấn cùng Phạm Ti Ti đi phía sau cũng dừng xe lại, tài xế Vương thấy vậy liền
đi tới, ngăn không cho bọn họ tới xe của tổng giám đốc để hỏi thăm.
Cũng may là đang đi trên con đường qua khu biệt thự cao cấp chứ không phải là khu trung tâm thành phố.
Xuân Phàm bị anh dọa cũng hơi sợ, “Anh đang làm gì thế? Anh rất ghét phải đến muộn mà.”
Sắc mặt Dương Lâp Hân tối lại, lạnh như bang: “Rốt cuộc là tôi đã là gì khiến em giận dỗi? Em không nói rõ ràng cho tôi thì cả tối nay, thậm chí đến đêm cũng ở đây.”
“Tôi không giận dỗi gì cả. Để tôi đi gọi tài xế Vương… A! Đau đấy!”
Anh dùng lực nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô lại gần anh. Cô đang ngồi sát cửa, vậy mà loáng một cái mặt cô đã kề cận khuôn mặt anh tuấn của anh, trong mắt anh còn lóe lên tia lửa giận dữ khiến lưỡi cô cứng đơ lại.
“Anh… Anh…” Anh ta bị ai chọc giận thế?
“Nói, em đang nghĩ gì?”
“Anh buông tay ra đi! Tôi sẽ bị đau đấy!” Cô đáng thương giơ lên cánh tay trái hằn rõ năm ngón tay của anh.
“Sợ đau thì nói nhanh!” Tuy vẫn hung dữ với cô nhưng anh đã giảm lực nắm lấy tay cô. Đây là lần đầu người con gái mà anh đang cặp kè khiến anh nổi giận như vậy. Mỗi khi ở gần cô, mọi thứ xung quanh anh như đảo lộn, không thể đoán trước được.
“Anh muốn tôi nói gì đây? Anh là ma đầu, là người tàn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




