watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3632 Lượt

nhẫn, tự nhiên đánh tôi.” Cô nổi giận, giơ nắm tay phải lên trước mặt anh, không phát hiện ra cô còn bạo lực hơn cả anh lúc này. “Tôi đã làm gì nên tội mà anh lại dám hành hung tôi? Tôi chẳng qua chỉ là nhắc nhở anh rằng anh là “tổng giám đốc”, đừng để cho người ngoài phát hiện ra chuyện anh có một tình nhân lén lút trong bóng tối, tránh làm ảnh hưởng đến việc liên hôn trọng đại của anh.”

“Cái gì mà liên hôn trọng đại?” Anh bắt lấy cái tay phải đang muốn gây sự của cô. Xem ra đúng là cô đang dồn muốn đánh anh thật!

“Tổng giám đốc thông minh cơ trí à, chắc hẳn anh chưa biết đến một trường hợp đặc biệt trong những buổi tiệc trọng đại như thế này rồi. Những gia đình giàu sang có con gái đạt tiêu chuẩn là thục nữ, tam tòng tứ đức chỉ cần nhìn trúng anh là sẽ tự động mai mối, giới thiệu người đẹp cho anh, anh không cần phải làm cao quá đâu, mau mau chọn rồi giữ lấy một cô đi!” Xuân Phàm tốt bụng nhắc nhở anh, cô cũng tự nhắc nhở chính bản thân mình rằng cô không nên dây dưa lâu dài với anh để nảy sinh tình cảm, bằng không đến lúc anh trở thành chú rể tươi cười vui vẻ bên cô dâu, người sẽ chịu đau khổ cuối cùng chỉ là cô.

Qua những chuyện mà mẹ đã từng trải, cô hiểu một điều rằng không đáng để đau khổ vì đàn ông.

Dương Lập Hân gầm nhẹ. “Em lấy đâu ra cái tin tôi muốn liên hôn hả? Em sợ chuyện giữa tôi và em mập mập mờ mờ, đến lúc đó sẽ là rắc rối sao? Yên tâm, so với em tôi càng ghét những chuyện không rõ ràng, nhất là kiểu mối quan hệ mập mờ kéo bùn dắt nước!” Nói rồi anh dứt khoát buông tay, lạnh lùng quay đầu nhìn ra phía khác, hoàn toàn không để ý đến cô nữa.

Bỗng nhiên bầu không khí trong xe trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.

Anh không thể chịu nổi thái độ xa cách, cố gắng né tránh của cô. Anh thích được ở cạnh cô, thầm trân trọng những giây phút quý giá mà họ ở bên nhau là bởi anh không biết được rốt cuộc anh và cô sẽ cùng chung một con đường trong bao lâu nữa, chẳng phải vì thế mà nên chung sống hòa thuận với nhau sao? Kết quả là cô hết lần này tới lần khác thách thức sự kiên nhẫn trong anh.

Nhạc Xuân Phàm không tin được là ma đầu vừa vô cớ nổi cáu với mình?! Anh ta đang nghĩ rằng anh ta là người bình thường đi ngoài đường, thừa thời gian để tỏ ra cáu kỉnh giữa đường giữa phố sao? Thật là trẻ con, không biết tốt xấu phải trái!

Phải chăng lúc trước cô đã nhìn nhầm anh ta?

Bất kể thế nào, thân là một thư kí, cô có trách nhiệm phải nhắc nhở để sếp không tới muộn, nghĩ cách cùng anh tới bữa tiệc đúng giờ, nếu không cô sẽ không làm tròn bổn phận của một thư kí hoàn hảo.

Kiên nhẫn nào, Nhạc Xuân Phàm.

Đối với cái tính trẻ con hơi tí là cáu kỉnh, tuy rằng cô rất muốn đập cho anh ta một phát, nhưng cô là một người được giáo dục tử tế, không thể bạo lực được… Cô đã quên mất việc vừa rồi cô ra tay với người ta không nhẹ một chút nào.

“Tổng giám đốc.”

Không có động tĩnh.

“Lập Hân.”

Vẫn không để ý đến cô.

Rất tốt, rất lạnh lùng, con bà nó lạnh lùng.

Xuân Phàm nhìn nửa khuôn mặt lạnh lùng đang hướng ra phía ngoài cửa sổ, sau đó lại hướng tầm mắt ngắm nghía đôi bàn tay đang đặt trên đùi. Mười ngón tay thon dài, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, quả là con người vô cùng nghiêm túc. Haizz, ít nhất anh ta cũng thích sạch sẽ, coi như đây là một điểm cộng, cô sẽ thử giảng hòa trước. Bàn tay của Xuân Phàm lặng lẽ di chuyển tới gần tay anh, một đầu ngón tay xoa thành vòng tròn trên mu bàn tay anh, tiếp đó là hai ngón, rồi ba ngón…

Anh nhanh chóng bắt lấy bàn tay hư của ai đó, cô đang làm nũng với anh sao? Đột nhiên tâm trạng của anh thay đổi, trong mắt gợn lên một chút ý cười khó nhận thấy.

“Tay của anh ấm thật.” Tinh thần cô cũng tốt lên nhiều nên cô nở một nụ cười tươi. Cái tên ma đầu này, không còn thời gian cho anh thay đổi tâm trạng xoành xoạch đâu, mau trở lại bình thường đi!

“Em lạnh à?” Cảm giác thấy tay cô man mát, anh nhìn lên bộ váy không tay mà cô đang mặc, sau đó tự cởi áo vest ra, choàng lên vai cô. “Tôi đã dặn là cẩn thận kẻo bị cảm mà.”

“Không sao cả, vẫn đang mùa hè mà.” Hai gò má của Xuân Phàm ửng hồng, cô nhìn anh, “May là tôi không mặc bộ váy “siêu gợi cảm” theo ý Bella, bộ đó còn hở hơn thế này nhiều. Còn phải tốn không ít thời gian để trang điểm cho hợp, nhất định phải là người không sợ bị lạnh mới mặc được chiếc váy đó.”

“Em có thể thử mặc mà.”

Cô cười một cái. “Xin anh, loại váy gợi cảm như thế phải thì ngực phải rất to mới mặc được đẹp, cho dù anh có khích tôi cũng không mắc lừa mà mặc cái đó đâu.” Người thông minh là người biết mình biết ta.

Người nào đó đen tối nghe cô nói vậy lập tức nhìn xuống ngực cô, ngắm nghía một hồi lâu. Ừm, cũng chỉ là cỡ vừa, không phải loại to đặc biệt.

“Anh nhìn cái gì đấy?” Anh ta còn dám nhìn chằm chằm!

“Không có gì.” Hồi ở bên Mỹ anh từng có mấy người bạn gái ngực khá to, nhưng anh không mặn mà lắm đối với họ.

“Để tôi nhắc anh lại lần nữa, anh sẽ đến muộn đấy.”

Dương Lập Hân nghe vậy liền lôi di động ra gọi tài xế quay về xe. Tài xế Vương lập tức ngồi vào ghế lái, anh còn tò mò liếc gương chiếu hậu nhìn xem hai người phía sau thế nào. À, thư kí Nhạc đang khoác chiếc áo vest của tổng giám đốc, coi như anh chưa thấy gì.

Trong mười phút tiếp theo, anh vô tư nghịch ngón tay của cô nhưng cô ngoan ngoãn để cho anh chơi tùy ý kẻo lại dở chứng rồi bắt “dừng lại ven đường” một lần nữa. Nếu chuyện đó thật sự xảy ra chắc cô không kiềm chế được mà “xả” ra những từ ngữ thô tục mất.

Chẳng mấy chốc mà họ đã tới hội trường tổ chức bữa tiệc, cô nhẹ nhàng bỏ chiếc áo khoác của anh trên vai mình ra rồi giúp anh mặc lại, còn cẩn thận cài khuya cho anh nữa. Anh tỏ ra vô cùng hài lòng và trở về với bộ dáng bình thường.

“Chuẩn bị vào trận địa nào, thư kí Nhạc.” Anh biết rõ lai lịch của cô nên hiểu rằng bữa tiệc hôm nay có thể sẽ chạm mặt vài người mà cô không thích, vì vậy mới nhắc nhở cô chuẩn bị tâm lý trước.

“Vâng, thưa tổng giám đốc.”

Không hổ danh là nữ thư kí có khí chất nhất công ty, cô bình thản nở một nụ cười vân đạm phong khinh.

***

Yêu nữ! Đồ đê tiện! Con hồ ly tinh!

Đúng là trong bữa tiệc có không ít quý cô, quý bà thầm mắng chửi Phạm Ti Ti, cô vô cùng vui vẻ đón nhận những ánh mắt ghen ghét của họ.

Vừa lúc Dương Lập Hân bước vào bữa tiệc, bà mẹ kế Lâm Á Trúc liền ôm tay Dương Ngạn Phủ đi tới, ra vẻ quan tâm hỏi thăm: “Sao con đến muộn thế? Mặc dù con lo chuyện công việc nhưng thế cũng là thất lễ đối với ông Lâm rồi.”

Phạm Ti Ti nhanh chóng đứng ra đỡ lời, trước khi nói còn không quên nở một nụ cười quyến rũ, “Đều là do cháu ạ, vì không muốn làm mất mặt tổng giám đốc nên cháu đã khiến anh ấy chờ hơi lâu để lựa chọn trang phục thích hợp cho bữa tiệc ngày hôm nay.”

Trang phục thích hợp ư? Chỗ nào hở được thì hở, bộ váy mà cô ta đang mặc có khi còn chưa may đến một tấc vải, vậy mà dám bảo là trang phục thích hợp sao? Những người xung quanh đang căng tai ra nghe họ trò chuyện, đàn ông thì mắt sáng như đèn pha, phụ nữ thì chia làm hai loại: số ít tự nhận thấy mình có ngực bự nên càng ưỡn ngực ngẩng cao đầu “khoe hàng”; số còn lại vội vàng dùng ánh mắt cảnh cáo với chồng hoặc bạn trai, trong đó có cả Lâm Á Trúc đang gườm gườm chồng.

Dương Lập Hân nhân lúc ấy tránh đi, tới chỗ ông Lâm chúc thọ.

Xuân Phàm đứng sau Phạm Ti Ti nói thầm: “Mình đã bảo là sẽ có nhiều người tức nổ mắt mà!”

Phạm Ti Ti không ngần ngại. “Mình kiêu sa thế đó, đừng ghen tị nha.”

Xuân Phàm cười nhạt, nói: “Tin mình đi, mình không gia nhập đội ngũ đó đâu.”

“Mình biết mà! Cậu là kiểu người “Ăn ba bát làm nửa chén” (1), đâu có để ý đến mấy chuyện vặt này.” Phạm Ti Ti vừa cười vừa trưng ra dáng vẻ đáng yêu, dễ thương. Ban đầu khi biết chuyện Dương Lập Hân đã leo được lên giường Xuân Phàm, cô suýt chút nữa ngất lịm. Xuân Phàm không kết hôn, OK cô ủng hộ; cô ấy muốn giữ mình đến già, OK; nhưng câu phải con cá ăn thịt người ma đầu rồi cho lên giường, chuyện này sốc khỏi bàn!

(1) “Ăn ba bát làm nửa chén: Đài ngữ, ý nói ăn hại nhiều hơn làm việc.

Người có thể khiến Phạm Ti Ti chịu cúi mình bái phục, chỉ có thể là Nhạc Xuân Phàm.

Xuân Phàm chỉ cười rồi tiến về bàn ăn, cô tự ý thức mình hôm nay tới đây chỉ là phụ kiện đi kèm của sếp, đóng vai trò làm bình hoa (2) thôi.

(2) Bình hoa: Chỉ những cô gái xinh đẹp nhưng ngốc, lười biếng, ăn bám các đại gia.

Lão doanh nhân này quả thật là người có tiếng tăm lừng lẫy, đến cả Dương Lập Hân cũng phải nể trọng ông Lâm mấy phần. Bữa tiệc mừng thọ đã được tổ chức long trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố từ trưa, buổi tối lại mở tiệc rượu thiết đãi khách quý tại biệt thự tư gia. Việc phục vụ cũng rất chuyên nghiệp, mỗi bàn ăn đều có người phục vụ giúp khách khứa lấy đồ ăn, trong hội trường còn có bảy, tám nhân viên luân phiên đi lại mời khách đồ uống hoặc điểm tâm.

Xuân Phàm coi như mình là người tàng hình, tốt nhất là không ai chú ý đến cô. Còn gì thú vị hơn khi thoải mái hưởng thụ thú vui nhấm nháp đồ ăn ngon của nhà giàu, xem cảnh người ngoài sau khi đấu khẩu với nhau còn

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT