|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
ta ở đây mà về trước, ha ha.
Giám đốc đã dự tính đâu ra đấy, dường như cô phục vụcũng là giun đũa trong bụng anh ta, cả hai phối hợp rất ăn ý, kẻ tung ngườihứng: “Hình như cô Phong không mặc áo khoác đến…”
Giám đốc lạnh lùng nói to: “Cái gì mà hình như? Rốtcuộc là có hay không?”
Cô gái lập tức nói dứt khoát: “Không ạ”.
Trời lạnh như thế này mà có người không mặc áo khoácra ngoài, trừ phi người đó bị điên. Vốn dĩ Phong Bình cũng không quan tâm đếnchiếc áo ấy lắm, nhưng thấy hai người họ kẻ tung người hứng như vậy, trong lòngcũng không kiềm chế được muốn nổi cáu. Nhưng nói thế nào thì đứng dưới nóc nhàngười ta không thể không cúi đầu, cô chỉ có thể nén giận trong lòng.
Cô cố gắng kiềm chế: “Vậy thì phiền anh gọi giúp tôichiếc xe, tôi phải về”.
Giám đốc mỉm cười nói: “Xin lỗi quý cô, cô không phảilà hội viên nên chúng tôi không phục vụ việc này”.
Một số phụ nữ cứ tưởng mình có nhiều tiền nên cao cấphơn người khác, bắt họ chạy đi chạy lại, tối mặt tối mũi, còn nhiều chuyện hơncả thiên kim tiểu thư thực sự. Cuối cùng thì hôm nay cũng được hả giận.
Thế là Phong Bình bước ra khỏi hội quán với tư thếhùng hồn, trong ánh mắt đắc chí của giám đốc. Hình ảnh ấy thật giống với “Gióđìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi… sẽ trở lại”*
0
Phong Bình run cầm cập bước ra khỏi hội quán như mộtchiếc lá rụng, cô nhìn xung quanh, đến một chiếc taxi cũng không có. Trong lòngtrào dâng niềm tuyệt vọng. Cũng đúng thôi, những người ra vào hội quán cao cấpnhư thế này, dù thế nào đi nữa thì cũng chuẩn bị cho mình một chiếc xe bốnbánh, chỉ có lái xe taxi nào đầu óc có vấn đề thì mới đến đây chờ khách.
Nhưng tục ngữ nói rất đúng: Đâu khác có đó, trời khôngbao giờ tuyệt đường sống của con người.
Đúng lúc cô lạnh đến co rúm người lại thì anh hùngZorro yêu quý, à không, là Đường CaNam điện hạxuất hiện. Anh mặc chiếc măng tô màu đen, sải bước lại gần dưới ánh đèn đường uám, chiếc áo khoác kêu sột soạt trong gió, trông thật phong độ, thật khí thế.
Thế mới nói đàn ông xấu đẹp không quá quan trọng, nhấtđịnh phải cao, hơn nữa không được quá béo. Đường Ca Nam mặt nàocũng chuẩn, khụ khụ… Sự xuất hiện của anh ta quả là rất đúng lúc. Phong Bìnhxúc động đến chảy nước mũi, nước mắt lưng tròng, không ngừng sụt sịt, ho khụkhụ. Thực ra là vì thời tiết lạnh giá.
Dáng vẻ ấy thật khiến người ta thấy mà xót xa.
Đường Ca Nam vội cởiáo khoác đưa cho cô, Phong Bình cũng vội thò cánh tay vào tay áo.
“Thế này là thế nào?” Đường Ca Nam hỏi.
“Tôi ngủ quên, tỉnh dậy thì thấy chẳng còn ai, đúng làlũ người không có nghĩa khí”.
Đường Ca Nam khôngdám tin: “Tôi thật không dám tin cô lại làm như vậy. Cô có biết rằng làm nhưvậy còn thất lễ hơn cả bỏ dở giữa chừng không?”
Phong Bình không hề thay đổi sắc mặt: “Thế thì saochứ, dù gì cũng chẳng ai chú ý đến tôi”.
“Tôi…” Đường Ca Nam vốnđịnh nói tôi tìm cô mãi nhưng lời đến miệng rồi lại trôi xuống họng.
May mà Phong Bình không chú ý đến hành vi ấy của anh,cô run rẩy hỏi: “Sao anh còn chưa về? Xe của anh đâu?”
Đường Ca Nam thảnnhiên nói: “Bị Đường Minh Tuyên đi rồi”. Nhưng anh không trả lời câu hỏi trước,dù sao thì không thể nói là tôi cố tình chờ đến tận cùng rồi mới về, sau đócuối cùng thì ông trời cũng có mắt, nhìn thấy cô từ trong hội quán đi ra.
Phong Bình cuốn chiếc áo khoác nặng trịch của Đường Ca Nam lênngười, gió lạnh vẫn luồn từ dưới vào. Cô run bần bật nhìn anh: “Vậy thì chúngta phải đi bộ về sao? Nửa đêm nửa hôm, e rằng không gọi được xe…”
Đường Ca Nam cho cômặc “áo giáp” của mình, bản thân mặc mỗi bộ comple cũng không chịu được nên đềnghị rằng: “Còn có thể chạy nữa…”
“Anh đang kể chuyện cười à?”
“Buồn cười lắm sao?”
“Không buồn cười”.
“Lúc nãy tôi gọi điện cho Dịch Nhĩ Dương rồi, chắc làmột lúc nữa anh ta đến”.
“Vậy thì chúng ta vào trong hội quán chờ đi?” Quả thựclà cô không có chút ý chí nào.
Đường Ca Nam nghĩbụng, nếu không để cho cô chịu khổ một chút thì e rằng cô sẽ không nhớ được anhhùng cứu mỹ nhân tối nay là ai, nhưng miệng lại nói: “Nhĩ Dương không có thẻhội viên, cậu ấy không vào trong được”.
Phong Bình không còn gì để nói. Nhĩ Dương không vàođược, lẽ nào không đứng ngoài đợi một lúc được sao?
Đường Ca Nam bắt đầulẩm bẩm: “Dự báo thời tiết nói đêm nay hạ xuống âm mấy độ”.
Một lúc nói: “Cô nhìn xem, mặt đất đóng băng rồi”.
Một lúc lại nói: “Trời ơi, chắc gió phải đến cấp sáumất”.
Vốn dĩ Phong Bình đã lạnh đến nỗi hai hàm răng đập vàonhau, chân run lập cập, nghe anh ta nói vậy lại càng run hơn, gió thổi đến lànước mũi của cô lại chảy ra. Không còn cách nào khác, cô đành phải lau bằng vạtáo, dù sao thì cũng là áo của người khác.
Đường Ca Nam thấy côlau nước mũi, cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề: “Thời tiết này mà cô khôngmặc áo khoác ra ngoài sao?”
Phong Bình run rẩy trả lời câu hỏi của anh ta: “Cómặc, bị người ta lấy đi rồi”.
“Có chuyện đó?” Đường Ca Nam ngạcnhiên hỏi.
“Đúng
vậy”.
“Thật độc ác, tôi đi kiện giúp cô”.
“Cám ơn”. Phong Bình lạnh đến nỗi không thể đứng vữngđược. Đường Ca Nam khôngnhẫn tâm, gợi ý: “Chi bằng cô ngồi xuống, lấy áo khoác che đầu gối, có lẽ sẽthấy ấm hơn một chút”.
Phong Bình lập tức làm theo, sau đó run rẩy trách anh:“Anh, sao anh không nói sớm…”
Đường Ca Nam cũng ômđầu gối rồi ngồi xuống, không hề tỏ ra ăn năn: “Tôi vừa mới nghĩ ra mà”.
Phong Bình quyết định im lặng.
Nhưng Đường Ca Nam thìkhông ngậm miệng, anh khẽ chạm vào vai cô và chậm rãi nói: “Bây giờ tôi cũngtính tiền theo giờ, tối hôm nay coi như là tôi ở cùng cô nhé!”
Phong Bình quay đầu sang, trợn mắt khịt mũi nhìn anhta.
Đường Ca Nam nghiêmtúc phân tích cho cô nghe: “Cô thấy đấy, tôi
xuất thân giàu có, lại trẻ trungtài giỏi, tướng mạo đường đường, muốn có mẫu người con gái nào cũng có thể cóđược”. Đây vốn là những lời mà hôm ấy Phong Bình nói với anh, cô không còn gìđể nói. “Phóng tầm mắt nhìn khắp thành phố Thánh Anh này, còn có người đàn ôngnào vượt qua được tôi không?”
Anh không đợi Phong Bình nói mà tự nói tự trả lời:“Không có, tuyệt đối không có! Nhưng…”, anh chuyển chủ đề, “Bây giờ, một ngườiđàn ông hoàn mỹ không thể chê vào đâu được, một người đã làm tổn thương tráitim của biết bao cô gái lại lựa chọn ở bên cô trong buổi tối lạnh giá, nhiệt độâm bảy, tám độ, cùng ngồi bên đường hứng gió bắc cấp sáu táp vào mặt, cô khôngthấy mình nên tỏ chút thành ý gì đó sao?”
“Tôi…”
“Cô mặc áo khoác của tôi, lại còn dùng nó lau mũi”.
“Tôi…”
“Tiêu chuẩn thu phí của tôi rất thấp, một tiếng bốnnghìn đô”.
Phong Bình cố gắng cười nhưng mặt lạnh cứng lại, xoamặt một lúc lâu mới nói: “Giá thấp như vậy không hợp với thân phận của anh”.
Đường Ca Nam thởdài: “Còn phải căn cứ vào mức thu nhập để định giá mà, cô nhìn cô mà xem, từtrên xuống dưới chỉ có mỗi bộ váy này, đáng vài đồng chứ? Tôi cần bộ váy dạ hộinày làm gì? Tặng bà nội tôi có khi bà còn chê già”.
Phong Bình gườm gườm nhìn anh, đang định nói thì bỗngnhiên nghe thấy tiếng còi và tiếng phanh xe ré lên bên tai. Theo bản năng côđịnh đứng lên nhưng vì ngồi quá lâu, lạnh cóng cả người, hai chân tê buốt, giàycao gót không vững lại ngã xuống, Đường Ca Nam vội đứng dậy đỡ cô, thế là haingười cùng ngã lăn ra đất.
Dịch Nhĩ Dương vội nhảy xuống xe, rút điện thoại ngắmthẳng họ, phấn khích hét lên: “wa wa wa, thì ra hai người nhiệt tình như vậy?Đặc biệt gọi tôi đến đây để xem kịch hay? Có cần tôi thông báo cho thợ săn ảnhkhông?”
Đường Ca Nam đỡPhong Bình dậy, giận dữ quát: “Đừng có nói láo”.
Dịch Nhĩ Dương chụp lấy chụp để: “Làm hai pose thôimà, Đường nhị thiếu gia cười một cái nào”.
Đường Ca Nam khôngcó thời gian quan tâm đến anh ta, vội kéo Phong Bình chui vào xe.
Dịch Nhĩ Dương nhìn điện thoại liếm nước bọt: “Sốt dẻođây, chắc chắn có thể bán được một khoản tiền lớn. Mình sớm biết là mình cótiềm năng làm phóng viên rồi mà, góc này thật hoàn hảo…”
Anh ta đang chìm đắm trong giấc mộng hão huyền thìbỗng nhiên trong không trung vang lên âm thanh khởi động động cơ.
“Này, này, này, tôi vẫn chưa lên xe mà! Hai người… ôi…xe của tôi, xe của tôi…” Dịch Nhĩ Dương co cẳng chạy bán sống bán chết, ngẩngmặt lên trời kêu than: “Đường Ca Nam, đồvong ơn bội nghĩa, đồ khốn kiếp qua cầu rút ván ván ván ván…”
May mà Đường Ca Nam khôngphải là đồ khốn kiếp qua cầu rút ván. Anh đi một vòng rồi lại quay xe lại, ấncửa xe xuống để lộ một phần mặt, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa điện thoại đây”.
Dịch Nhĩ Dương vừa thở hổn hển vừa mặc cả: “Thưởngthức một chút thì có sao đâu”.
Đường Ca Nam cườikhẩy: “Cậu thì không sao, chúng tôi hoan nghênh cậu thưởng thức, nhưng phải cẩnthận đề phòng lũ vịt giời ở phòng làm việc của cậu…”
Dịch Nhĩ Dương đành phải ngoan ngoãn dâng điện thoạilên. Đường Ca Nam xóaảnh, tiện tay vứt sang một bên, sau đó mới cho anh ta lên xe.
Nhĩ Dương vừa vào xe, lập tức nhảy bổ vào bóp cổ anh,“Đồ qua cầu rút ván, qua cầu rút ván”.
Anh ta phát ra tiếng gầm gừ của sư tử cái, cái miệnggần như cắn đứt chiếc mũi cao, đẹp của Đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




