watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9887 Lượt

củagia đình cô ta là ai có tiền thì nghe người đó, người nào tài lực hùng hậu nhấtlà chủ. Vì vậy, người đứng cạnh Chu Tân Trúc tối nay không phải là Hàn Dịch màlà em trai cô ta Chu Trí Trạch.
Chu Trí Trạch bị bắt ép đi cùng chị đến buổi tiệc vôvị này nên dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội săn tìm người đẹp. Sau khi nghiêncứu rất nhiều ngôi sao nổi tiếng có mặt trong hội trường, anh ta đặt mục tiêuvề phía Phương Quân Di. Phương Quân Di trẻ đẹp, tràn đầy sức sống, hơn nữanhững người trẻ tuổi ít kinh nghiệm dễ đối phó hơn.
Ý đồ của anh ta Chu Tân Trúc hiểu rõ hơn ai hết. Nhưngchọn ai không chọn lại nhằm đúng vào con ranh nhà họ Phương. Cô ta đang ức chếthì bỗng nhiên nhìn thấy Phong Bình rời Phương Bá Thao, đi về phía căn phòng ởphía sau tấm bình phong.
Cô ta do dự một lúc rồi vội theo sau.
Phong Bình không hứng thú với những người trong giớikinh doanh đến bắt chuyện với Phương Bá Thao, hơn nữa đi giày cao gót đứng suốtmột buổi tối, quả thực rất mệt, muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi. Nào ngờ vừa đặtmình xuống sofa thì Chu Tân Trúc xuất hiện, bộ váy dạ hồi màu bạc cùng với dángngười của cô ta, quả là đồ sộ, khí thế.
Chu Tân Trúc cười khẩy: “Thì ra Phương Bá Thao là chỗdựa vững chắc của cô. Tôi thấy lạ là vì sao cô lại hung hăng như vậy?”
Phong Bình dựa đầu vào sofa, mắt nhắm hờ, không thèmđể ý đến cô ta.
Chu Tân Trúc cao giọng: “Này, tôi đang nói chuyện vớicô…”
Phong Bình uể oải đáp: “Xin lỗi cô Trúc, tôi không nóichuyện với những người vô lễ”.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng Chu Tân Trúc như được đổthêm dầu: “Cô là cái thá gì mà dám chỉ trích tôi vô lễ. Chẳng qua cô chỉ là đồ ký sinh trùng dính chặt trên người đàn ông mà thôi”.
Phong Bình cười phá lên: “Cô Chu, muốn làm ký sinh trùng cũng phải có bản lĩnh đấy”.
Chu Tân Trúc tức sôi lên: “Cô thật vô liêm sỉ”.
Phong Bình cười toe toét và nói: “Vậy thì cô Chu còn ở lại đây làm gì?”
Chu Tân Trúc bắt đầu run run: “Cô, cô thật hung hăng…”
Phong Bình thở dài ngao ngán: “Cô Chu, lượng từ vựng của cô thật nghèo nàn, xin hỏi cô đã tốt nghiệp cấp hai chưa?”
Vừa nghe thấy câu nói ấy, sắc mặt Chu Tân Trúc tái nhợt: “Cô…”
Phong Bình không hiểu rõ nội tình, vốn dĩ đó chỉ là một câu nói vô tình. Nhưng không ngờ lại đánh đúng chỗ hiểm, chọc đúng nỗi đau của Chu Tân Trúc. Cô ta không có tài học hành, mười sáu tuổi vào nghề, quả thực là chưa tốt nghiệp cấp hai. Vốn dĩ điều này cũng chẳng có gì, nói đúng ra thì chẳng qua Phong Bình cũng mới tốt nghiệp cấp hai, nhưng ít ra thì các thiên kim con nhà đại gia giàu có đều có một tấm bằng danh giá, so với họ thì rõ ràng Chu Tân Trúc trở thành người không có trình độ văn hóa, vì thế cô ta luôn tự dày vò mình.
Bây giờ Phong Bình hỏi như vậy cũng đồng nghĩa với việc đặt cột mốc cho mối thù hằn giữa hai người.

Chương 4 : Lễ đính hôn hoang đường

Lại nói về Đường Ca Nam,sau khi nghe lén quay lại hội trường, nhìn khắp một lượt mà không thấy bóngdáng Phong Bình đâu. Phương Bá Thao đang uống rượu trò chuyện, cười nói vui vẻvới chủ tịch Lưu của quỹ từ thiện, về sau có thêm một đôi vợ chồng nhập hội.
Anh tìm trong đám đông một lúc, không thấy Phong Bìnhmà lại chạm mặt Dư Man Văn và Ngô Niệm Chân, bỗng chốc bị quấn chặt lấy khôngrời ra được. Tiếp theo là phần quyên góp, các minh tinh, đại gia đều lũ lượtchỉnh sửa quần áo cho thật rạng rỡ trước ống kính nhưng anh vẫn không nhìn thấybóng dáng của Phong Bình. Đến tận khi bữa tiệc kết thúc, cô ta cũng không lộdiện.
Anh nghi ngờ không biết liệu có phải cô ta đã về trướcrồi không. Tuy làm như vậy rất thất lễ nhưng loại người như cô ta thì có chuyệngì không thể làm được?
Phương Bá Thao cũng thấy kỳ lạ, kéo con trai ra mộtgóc rồi hỏi: “Quân Hạo, con có nhìn thấy tiểu thư không?”
Phương Quân Hạo ấm ức trong lòng, cố tình dùng ánh mắtchớp chớp của Châu Tinh Trì, trả lời câu hỏi của bố một cách hết sức khoatrương: “Không phải chứ? Sao bố lại làm mất bạn của mình?”
Phương Bá Thao trợn mắt, tỏ thái độ không hài lòng.
Phương Quân Hạo vội thay đổi thái độ, mỉm cười và nói:“Chắc là về trước rồi”.
Phương Bá Thao tỏ vẻ bối rối: “Sao không nói một tiếngnhỉ? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”
“Bố lại lo bò trắng răng rồi, ở Thánh Anh thì xảy rachuyện gì được chứ? Cô ta không đi hại người là tạ ơn trời đất lắm rồi. À, đúngrồi, lúc nãy còn nhìn thấy khoản tiền trên tấm ngân phiếu…”, bỗng nhiên anh tahạ thấp giọng, “Khoản tiền lớn như thế là lấy trong tài khoản của cô ta, đúngkhông ạ?”
Mặt Phương Bá Thao biến sắc, giận dữ quát: “Mày dámcoi thường bố mày?”
Phương Quân Hạo ngậm mồm, gục mặt xuống và nói: “Khôngdám”.
Phương Bá Thao sờ cái cằm nhẵn bóng, chuyển từ giọngđiệu giận dữ sang trầm lắng: “Tuy ta có tiền, nhưng khoản tiền lớn như vậy, quảthực là kinh thiên động địa, không phải là tác phong của bố con”.
Phương Quân Hạo ngẩng đầu cười ha ha hai tiếng, nghĩthầm: Con biết ngay mà. Sau đó hai cha con quay người đi tìm bạn gái, à không,Phương Bá Thao tìm con gái.
Phương Quân Di vừa nhìn thấy ông ta liền hỏi: “Bố, bạncủa bố đâu? Giới thiệu cho con làm quen với?”
Phương Bá Thao cố tỏ vẻ nghiêm nghị liếc nhìn Richard,sau đó nói với giọng điệu chẳng vui vẻ gì: “Trong mắt con còn có ông bố già nàysao?”
Phương Quân Di lắc lắc cánh tay của bố rồi làm nũng:“Dĩ nhiên rồi, con muốn lại gần hỏi bố từ lâu rồi, nhưng con thấy bố nói chuyệnvới chú Lưu suốt, con sợ làm phiền hai người mà…”
Phương Bá Thao lại liếc Richard một lần nữa, thấy lòngchua chát: Rõ ràng là mày dính chặt vào cái thằng này không rời nửa bước. Nhưngvì có Richard ở đó nên ông đành phải nói úp mở: “Một người bạn, lát nữa con sẽgặp”.
“Cô ấy đâu ạ?”
“Đi rồi”.
“Sao cơ?”
“Sao cái gì, mau lên xe. À, còn cậu…” Phương Bá Thaochỉ Richard: “Cậu không cần đưa Quân Di về, cậu tự về đi”.
Richard: “???!…”
Sau khi mọi người ra về hết, nhân viên phục vụ đếnquét dọn thì thấy một quý cô đang nằm dựa trên sofa ngủ ngon lành, thế là vộivàng tiến lên đánh thức cô ta dậy. Phong Bình tỉnh giấc, mơ mơ màng màng đứngdậy đi ra ngoài, đến tủ để đồ thì thấy chiếc áo khoác da báo sang trọng quý giávà túi trang điểm không cánh mà bay.
Cô gọi nhân viên phục vụ đến hỏi.
Nhân viên phục vụ cũng biến sắc: “Là côChu cầm đirồi ạ. Cô ấy nói là bạn của cô nên giúp cô cầm hộ quần áo”.
Phong Bình nghe vậy lập tức hiểu ra mọi chuyện, côcười gượng: “Tuy tôi có quen cô ta nhưng quyết không phải là bạn”.
Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, tuy sắc mặt cóbiến đổi nhưng vẫn rất bình tĩnh. Cô ta mời cô đợi một chút, sau đó nhanh chóngđi hỏi giám đốc. Sau khi biết chuyện giám đốc cũng thấy đau đầu. Cô Chu là emgái của ông chủ lớn, làm sao có thể lấy đồ của khách được? Trò đùa quái đản,hay là ai đó đắc tội với cô tiểu thư này? Dù thế nào đi nữa thì chuyện này sẽcó ảnh hưởng rất nghiêm trọng. Mất quần áo của khách là chuyện nhỏ, không cẩnthận để tiểu thư Chu mangtội danh ăn cắp thì đó mới là vết nhơ lớn, vô cùng lớn, không thể đùa được.
Anh ta vội vã đến xem xét tình hình, quý cô này cũngxinh đẹp thật nhưng mặt rất lạ. Điều này khiến anh ta thấy nhẹ cả người. Điềuđó chứng tỏ cô ta không phải là người nổi tiếng, cũng không phải là minh tinh,chí ít thì anh không quen cô ta. Vậy thì chắc chắn cô ta không phải là hội viêncủa hội quán, có lẽ là bạn gái của một đại gia nào đó? Nếu vậy thì việc nàycũng dễ giải quyết. Về nguyên tắc thì không phải là hội viên không được vào hộiquán, nhưng nhờ có các đại gia, thỉnh thoảng cũng có một số cô gái xinh đẹpđược xuất hiện ở đây.
“Xin hỏi quý danh của quý cô?” Anh ta mỉm cười hỏi.
“Tôi họ Phong”.
“Cô Phong, xin hỏi thẻ hội viên của cô?”
“Tôi không phải là hội viên”.
Đúng như dự đoán, anh ta mỉm cười nói: “Vậy thì bạncủa cô Phong là?”
“Phương Bá Thao”.
Điều này khiến anh ta có chút ngạc nhiên, thì ra làchủ tịch hội đồng của khách sạn Thời Quang. Nhưng vì sao chủ tịch Phương khôngđưa cô ta về? Trừ phi cô ta chọc giận chủ tịch Phương?
“Ông Phương bây giờ…”
Phong Bình không muốn lằng nhằng với anh ta, thẳngthắn nói: “Ông ấy về rồi, tôi cũng chuẩn bị về, nhưng áo khoác của tôi bị cô Chulấymất rồi”.
Giám đốc vẫn mỉm cười: “Cô Phong, xin hỏi cô có nhìnthấy tận mắt không?”
Phong Bình hơi nhíu mày: “Là nhân viên phục vụ của cácanh nói”.
Giám đốc quay đầu lại nhìn cô gái trẻ lúc nãy, mắt híplại, hạ thấp giọng hỏi: “Cô có nhìn rõ không? Áo khoác của quý cô đây có đúnglà do cô Chu lấy đikhông?”
Cô gái ấy cũng khá thông minh, nhìn thấy sắc mặt củagiám đốc không đúng nên bỗng chốc mập mờ hẳn lên: “Dạ… tôi không nhớ rõ lắm…hình như cô Chu chỉ lấyáo của mình”.
Giám đốc lập tức hỏi lại: “Vậy thì cô có nhớ là rốtcục cô Phong đây có mặc áo khoác đến hay không?”
Muốn lấp liếm thì phải lấp liếm đến cùng, dù gì thì họcũng là hội quán cao cấp, quyết không thể xảy ra những chuyện như để mất đồ củakhách được. Muốn trách thì trách cô ta không phải là hội viên, đành phải chịuấm ức thôi. Kể cả sau chuyện này cô ta có đến tìm chủ tịch Phương khóc lócnhưng nể mặt ông chủChu, Phương Bá Thao cũng chẳng làm gì được. Hơn nữa chủtịch Phương lại bỏ rơi cô

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT