|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
gọi điện để cầu cứu cô. Điều đó chẳng khác nào tự tát vào mặt mình cả.Phong Bình vô cùng ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của anh ta: “Có phải làchú Phương muốn cầm đao chém cậu không? Quân Hạo đáng thương, tôi sẽ lập tứcđến cứu cậu, cậu hãy cố gắng gượng, Quân Hạo…”
Phương Quân Hạo thản nhiên nói ra ý định của mình:“Làm bạn gái của mình nhé!”
Phong Bình than thở: “Quân Hạo, cậu biết tôi…”
“Bốn trăm đô một giờ thôi mà”, Phương Quân Hạo ngắtlời, tỏ vẻ hào phóng, xua tay và nói tiếp: “No vấn đề, không thiếu một xu”.
Phong Bình tiếp tục thở dài: “Quân Hạo ơi Quân Hạo,sau khi nghe những lời giáo huấn rất đỗi đúng đắn của cậu, tôi cũng thấy việcnày là không thỏa đáng. Cậu nghĩ mà xem, với thân phận của tôi thì làm sao cóthể trả tiền như vậy được chứ?”
Phương Quân Hạo nghe thấy vậy cũng gật đầu lia lịa,không ngừng phụ họa theo: “Ừ ừ, cậu nghĩ được như vậy là tốt, vậy lát nữa mìnhđi đón…” Anh ta vẫn chưa nói hết câu, nào ngờ Phong Bình quay ngoắt 180 độ, cấtcao giọng nói: “Quá rẻ”.
“Cái gì? Rẻ?” Anh có cảm giác não của mình không phảnứng kịp.
“Đúng vậy, cái giá ấy quá rẻ, hoàn toàn không xứngđáng với thân phận của tôi, vì vậy tôi quyết định trên cơ sở giữ nguyên giá cũ,chỉ thay đổi một chữ, điều chỉnh thành bốn triệu đô, bắt đầu thực hiện từ ngàyhôm nay”.
Phương Quân Hạo không nói gì.
“Quân Hạo, vậy tý nữa cậu có đến đón mình không? QuânHạo… a lô a lô…”
Phương Quân Hạo tức đến nỗi dập máy luôn.
Vốn dĩ chuyện này đã được sắp xếp rất ổn thỏa, buổi vũhội từ thiện tối nay anh ta cùng em gái Phương Di đến dự, nhưng không ngờ emgái không những đã tự chuẩn bị váy
dạ hội mà còn chuẩn bị cả bạn trai, mangtheo một anh chàng đẹp trai về nước. Đến tận sáu giờ tối, cái thằng đẹp traitên là Richard ấy đến đón em gái mình thì Phương Quân Hạo mới biết mình bị emgái bỏ rơi một cách vô tình. Đến giờ này rồi, bảo anh đi tìm ai đi cùng cơ chứ?
Nếu không đi thì chắc chắn ông già sẽ nổi điên lên,ngay cả ông ta còn phải tham dự.
Không hiểu sao mấy năm gần đây ông già bỗng hứng thúvới những cuộc từ thiện, chẳng biết có phải là cao thượng thật không hay là giảbộ cao thượng, thật là giả tạo.
Phương Quân
Hạo tìm danh bạ điện thoại suốt một hồi màkhông tìm thấy người nào thích hợp, anh cuống đến toát mồ hôi. Anh hận cáithằng cha Richard đến thấu xương, sau đó lại trách em gái không chịu thông báotrước. Không còn cách nào khác, đành phải gọi điện lại cho Phong Bình.
Lần này anh ta chưa kịp mở miệng thì Phong Bình đã nóitrước: “Xin lỗi Quân Hạo, tôi không giúp được cậu rồi. Tôi đã nhận lời vớingười khác. A, chuông cửa reo rồi, chúc cậu may mắn”.
Phương Quân Hạo ức chế dập máy.
Anh du học nước ngoài từ khi còn nhỏ, sau khi trưởngthành liền ở châu Âu lo kinh doanh khách sạn, vì vậy bạn bè chủ yếu là ở bênấy. Tuy trong nước cũng có bạn nhưng những người thực sự thân quen thì chẳngđược mấy người. Chỉ có điều, dù gì thì anh cũng là Phương Quân Hạo, chuyện nàykhông gây khó dễ cho anh được. Chỉ có điều sợ ông già không vui mà thôi, nhưnganh cũng bị tình thế bắt buộc nên mới phải làm thế.
Sau một hồi tự an ủi mình, anh mở một trang web, lướtqua các tấm ảnh, sau đó gọi điện cho công ty môi giới, nói mình đang cần gấpmột người mẫu, bảo người đó nhanh chóng đến, tiền môi giới không vấn đề gì, cóthể trả trước, điều kiện là cô người mẫu đó phải đến khách sạn Thời Quang trướcbảy rưỡi.
Đối phương nhận lời ngày: “Không biết anh đã chọn đượcsố nào rồi?”
Phương Quân Hạo nháy chuột, lúc ấy trong trang webhiện ra bức ảnh có số 007. Anh nhìn thấy cũng được, xinh đẹp nên nói: “007”.
Vậy là vấn đề bạn gái đã giải quyết xong, lại có thêmmột mối nhân duyên mới, chuyện này sau này chúng ta sẽ nói kỹ càng hơn. Lại nóivề cô người mẫu số 007, sau khi đến khách sạn Thời Quang, lập tức được đưa vàophòng trang điểm, một lúc sau có người căn cứ vào dáng người của cô ta, lấy ramột bộ quần áo hàng hiệu, giày cao gót, trang sức, túi xách, sau đó lên chiếcxe Porsche sành điệu của cậu chủ Phương, phóng thẳng đến bữa tiệc từ thiện.
Một loạt những chuyện như sấm rền gió cuốn khiến “007”choáng váng, không biết chuyện gì đang diễn ra. Chỉ biết anh chàng đẹp traitrước mắt mình tên là Phương Quân Hạo, những cái khác hoàn toàn không biết. Chỉcó điều căn cứ vào tốc độ lái xe của anh ta, cô đoán có lẽ anh là một tay đuaxe nổi tiếng.
Phương Quân Hạo đỗ xe xong xuôi, nhìn đồng hồ, may màchỉ đến chậm có vài phút. Màn đua xe vừa rồi của anh khiến “007” sợ tái cả mặt.Anh không kìm được bật cười, dịu dàng hỏi: “Không sao chứ?” Nhưng không chờ câutrả lời mà lập tức xuống xe mở cửa cho “007”, rồi đưa cô ta vào phòng lớn.
“007” vừa vào đến phòng hai mắt đã sáng lên. Wa! Toànlà người nổi tiếng.
Thực ra, buổi tối hôm nay là buổi tối của những ngườigiàu có, những ngôi sao. Trong trường hợp này, dù là Phương Quân Hạo cũng cócha che chắn ở trên, nhưng anh ta đến muộn cũng không gây chú ý đặc biệt.
Phương Quân Hạo vừa bước vào liền nhìn lướt một lượttoàn bộ hội trường. Khi nhìn thấy Phong Bình trong bộ váy dạ hồi màu nâu, trangđiểm như già đi mười tuổi và người bạn trai đứng cạnh cô ta thì anh suýt ộcmáu.
Người đó chính là bố anh ta – Phương Bá Thao.
Không nhầm đấy chứ? Ông già quen biết bao minh tinhnổi tiếng, lại còn cướp bạn gái của anh, thật là chẳng ra làm sao cả. Anh khôngkìm được chửi rủa bằng một câu tiếng Ý, may mà cô bạn “007” đi bên cạnh đangsung sướng ngắm nhìn Hạ Dao, hoàn toàn không để ý đến anh ta.
Phương Quân Hạo dõi theo ánh mắt của cô, người mà anhchú ý đến trước tiên không phải là Hạ Dao mà là Đường Ca Nam.Nhìn ánh mắt của anh ta kìa, dù là đứng ở khoảng cách hơn chục mét thì vẫn đọcđược sự khinh bỉ và chế nhạo đến cực độ trong đó, điều này khiến Phương QuânHạo càng căm hận Phong Bình và ông già mình.
Theo thường lệ là chủ tịch đọc lời khai mạc, toàn lànhững lời lẽ khách sáo, bay bướm, nói trắng ra là đòi tiền. Khó khăn lắm mớinghe xong lời khai mạc dài dằng dặc, Phương Quân Hạo đến chỗ Phong Bình, khenngợi rằng: “Người đúng là thiên tài”.
“Cám ơn”. Phong Bình không chút đỏ mặt mà ngược lạicòn mỉm cười đón nhận lời chế nhạo của anh ta, sau đó quay sang khen ngợi bạngái của anh ta: “Cô gái này rất xinh đẹp, không biết phải xưng hô thế nào?”
Lúc ấy Phương Quân Hạo mới nhớ ra mình vẫn chưa biếttên cô ấy, may mà “007” tự giới thiệu về mình.
“Tôi tên là Khưu Thiên”.
“Tôi là Phong Bình, bạn của…” Cô vốn định nói là bạncủa Phương Quân Hạo nhưng lời đến miệng rồi bỗng nhiên lại thay đổi: “bố QuânHạo”.
Thế chẳng phải là cố tình để người khác hiểu lầm sao?
Phương Quân Hạo ức chế, biết mình không phải là đốithủ của cô ta, quay sang nhìn Khưu Thiên, thấy cô ta có vẻ ngượng ngùng, liềnvòng tay qua eo cô ta rồi lạnh lùng nói với Phong Bình: “Xin lỗi đi trước”.
Phong Bình cố nhịn cười, may mà không bị nội thương.Cô quay đầu lại thì nhìn thấy Đường Ca Nam,không biết anh ta đứng sau cô từ lúc nào, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng nhìn chằmchằm vào mặt cô: “Cô Phong, tôi thật khâm phục cô, cô đúng là một người thủđoạn”.
Phong Bình cười thầm trong bụng, cố tỏ ra thẹn thùng:“Chẳng có cách nào cả, việc làm ăn khá thuận lợi”.
Đường Ca Nam nghevậy, dường như muốn bóp vỡ ly rượu đang tròng chành trên tay: “Phương Bá Thaobiết tối qua cô hẹn hò với con trai ông ta không?”
Phong Bình nhẹ lắc ly rượu champagne trên tay, trả lờimột cách mập mờ: “Chắc là không biết”.
Đường Ca Nam tỏ vẻngắm nghía cô một hồi (thực ra là đã ngắm nghía rất lâu rồi), rồi chế nhạo:“Phong cách trang điểm của cô thật nhà nghề”.
“Thật sao?” Câu nói ấy khiến Phong Bình ngây người.
“U ám nặng nề, chẳng phải rất hợp với Phương Bá Thaosao?” Đường Ca Nam nhếchmép.
Phong Bình bật cười, để lộ hàm răng trắng bóng, thẳnghàng, dưới ánh đèn. Cô ngó nghiêng tìm bóng dáng của Hạ Dao, sau đó bước lêntrước một bước, ghé sát vào người Đường CaNam, cười rồi hạ thấp giọng: “Anh Nam,không phải là anh yêu tôi rồi đấy chứ?”
Đường Ca Nam ngạcnhiên: “Cái gì cơ?”
Phong Bình nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Nếu không thì…việc gì anh phải nói với giọng điệu chua chát như thế? Tôi qua lại với ngườiđàn ông nào thì có liên quan gì đến anh, chẳng phải sao?”
Đường Ca Nam câm nhưhến.
Phong Bình cố tình thở dài một tiếng rồi nói: “Haizzz,thực ra con người anh cũng rất tốt, chỉ có điều… cái kẹp áo lần trước anh tặngtôi, viên kim cương trên đó… hơi nhỏ”.
Mặt Đường Ca Nam tím đennhư Bao Công.
Nhưng Phong Bình vẫn chưa nói hết câu: “Đúng thế, tôicũng biết anh rất giàu có, nhưng giàu có thì có tác dụng gì cơ chứ? Anh khôngnỡ tiêu tiền vì phụ nữ…”
Đường Ca Nam khôngkiềm chế được bản thân, nắm chặt tay cô ta.
“Suỵt!” Một làn hơi khẽ tỏa ra, mang theo hương thơmnhè nhẹ: “Đừng kích động thế anhNam, đây không phải là quán rượu đâu đấy”.
Đường Ca Nam nắmchặt tay cô ta hơn, ánh mắt sáng một cách bí hiểm.
Phong Bình bị anh ta nắm chặt tay, thấy ánh mắt dầntiến lại gần của Hạ Dao, cô mỉm cười cất cao giọng: “Rất vui được làm quen vớianh, anh Đường. Oh, cô Hạ, tôi là fan của cô, tối nay cô thật lộng lẫy”.
Đường
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




