watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9877 Lượt

màlàm phiền người hết lần này đến lần khác, nhưng…”
Phong Bình ngắt lời anh ta: “Phương Quân Hạo, cậu uốngnhầm thuốc à?”
Giọng nói của Phương Quân Hạo ngày càng trang trọnghơn: “Thưa nữ hoàng, thần muốn bẩm báo một chuyện rất hệ trọng”.
Phong Bình lấy ra ngón đòn sở trường của mình, uể oảinói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, năm ấy người đưa chúng tôi đến Thúy Minh Hồ bắtcá, hại tôi suýt nữa thì chết đuối là cậu, đúng không?”
Cứ nhắc đến chuyện này là Phương Quân Hạo lại khôngkiềm chế được tức giận, không thể diễn tiếp được nữa, nghiến răng nghiến lợinói: “Tôi làm sao mà biết được cậu ngu ngốc như thế, có phao cứu hộ rồi mà vẫnchết đuối. Nếu không phải vì cậu thì tôi sẽ không bị ông già lôi đi, học cáingành quản lý khách sạn đáng ghét. Haizz, Thúy Minh Hồ, giấc mơ hồi nhỏ củatôi…”
“Chua quá”.
“Tôi muốn làm nghệ thuật”.
“Xin hỏi đã được phụ huynh cho phép chưa?” Phong Bìnhxỏ xiên.
Phương Quân Hạo bỗng thấy nhụt chí. Nói ra thì thậtxấu hổ, dù gì thì anh cũng gần ba mươi tuổi rồi, đường đường là một đấng namnhi, vậy mà lại rất sợ bố. Thật là chua xót, chua xót.
“Đại tiểu thư của tôi, giúp tôi chuyện này đi, ông giànhất định sẽ nghe lời cậu”.
“Dĩ nhiên là ông ấy sẽ nghe nhưng sẽ thấy buồn. Vì saotôi lại phải làm chuyện khiến ông ấy buồn?”
“Thế cậu nhẫn tâm để tôi buồn sao?”
“Cậu buồn?” Phong Bình cười phá lên, “Cậu ở châu Âuvui vẻ biết bao, ảnh bìa của những tạp chí hàng đầu đều là do cậu cung cấp hả?”
“Đó gọi là nghệ thuật”. Phương Quân Hạo hét lên: “Tôinhận được giải thưởng nhiếp ảnh chuyên nghiệp rồi đấy…”
“Cậu lèo nhèo với tôi thì có ích gì, có gan thì đi nóichuyện với chú Phương đi”. Phong Bình nằm trên giường, xoay người chuyển vịtrí, bỗng nhiên thấy bụng reo ọc ọc nên nói: “Này, nếu không có việc gì thì lạiđây cùng tôi đi ăn tối”.
“Ăn tối?” Phương Quân Hạo lại hét lên: “Nữ hoàng củatôi, bây giờ là mười một rưỡi đêm rồi đấy ạ, người vẫn chưa dùng bữa tối?”
“Không bột đố gột nên hồ”. Phong Bình tỏ vẻ khóc lóckêu than.
“Cho cậu mười lăm phút”.
Phong Bình chưa kịp nói gì, chỉ nghe thấy tiếng cạchmột cái, cô đành phải lồm ngồm bò dậy, đánh răng rửa mặt, thay quần áo.
Xe của Phương Quân Hạo chưa đến thì cô đã đến trướcmột bước, đứng chờ sẵn ở dưới. Biết chắc là anh ta sẽ lái chiếc xe Porsche quáư hào nhoáng, phô trương đến. Quả nhiên không sai.
Cô ngồi vào xe và nói: “Tôi định xuống dưới ăn tạm cơmbụi…”
Phương Quân Hạo trợn mắt và nói: “Cơm bụi? Chẳng maytruyền ra ngoài, cậu chết đói là chuyện nhỏ, mất mặt là chuyện lớn”.
Phong Bình im lặng, không thèm đấu khẩu với anh ta.
“Muốn ăn gì nào?”
“Tùy”. Ngừng một lát cô nói tiếp: “À đúng rồi, Quân Divề chưa?”
“Chuyến bay chiều mai, vừa kịp buổi vũ hội từ thiệnđáng chết kia”.
“Phải có tấm lòng yêu thương, bạn Phương Quân Hạo ạ”.Phong Bình nói nghiêm túc còn Phương Quân Hạo lại khịt mũi. Cô ngừng một látrồi nói tiếp: “Năm nay Quân Di mười bảy hay mười tám nhỉ?”
“Mười bảy”. Nhắc đến cô em gái này, Phương Quân Hạolại bắt đầu than vãn: “Thực ra nó mới là người phải quản thúc. Học phí mộttháng của nó còn nhiều hơn cả một kỳ học của mình, vậy mà ông già không nói nómột câu nào, thật là thiên vị”.
Phong Bình cười: “Chẳng phải tiền dùng để tiêu sao?”
Phương Quân Hạo lập tức vòng xe, sau đó gườm gườm nhìncô: “Đợi khi nào nhìn thấy nó thì cậu sẽ biết, cậu hồi ấy vẫn chưa là gì”.
Phong Bình trợn tròn mắt: “Thế cơ á?”
Phương Quân Hạo cười phụ họa: “Ý của mình là bây giờcậu chín chắn, người lớn hơn nhiều rồi nên làm việc cũng cẩn trọng hơn. Ha ha.Lần trước Bính Thần còn khen cậu đấy…”
Đêm tối đường vắng, Phương Quân Hạo lại thể hiện taylái xe siêu hạng nên chỉ quay vài vòng là đã đến bãi đỗ xe của nhà hàng ThụyKim, lập tức có nhân viên ra tiếp đón. Hai người đi thang máy, chọn bàn gần cửasổ. Phong Bình gọi vài món giàu dinh dưỡng. Phương Quân Hạo nghe mà lắc đầunguồi nguội, vừa uống trà vừa nghe cô nói về phương pháp dưỡng sinh.
Cô tỏ vẻ khó chịu nói: “Mọi chuyện đều tuân theo nhữngđiều đó thì sống còn có ý nghĩa gì?”
Phương Quân Hạo than thở: “Sống trên đời này vốn rấtvô vị và tẻ nhạt mà”.
Phong Bình đang uống trà, suýt nữa thì sặc: “Đừng cómà nói như thế. Bây giờ tôi đang thấy cuộc sống tràn ngập niềm vui”.
Phương Quân Hạo quay một góc 45 độ về phía cửa sổ, tỏvẻ rất bi thương: “Thế giới náo nhiệt, chỉ một mình tôi cô đơn”.
Nhân viên phục vụ mang thức ăn đến, nghe câu nói ấythấy rùng cả mình, hai tay run run, suýt thì rơi đĩa thức ăn. Phong Bình cốnhịn cười, chờ anh ta xếp thức ăn xong mới phá lên cười, cười ha hả đúng mộtphút mới dừng lại để ăn cơm. Sau một hồi chăm chú vào chuyên môn cuối cùng côcũng ngẩng đầu lên và nói: “Chuyện của cậu để tôi về thử nói với chú Phương xemsao…”
Phương Quân Hạo nghe thấy câu ấy như muốn phát điên vìsung sướng, xúc động đến rớt nước mắt: “Thần tạ ơn nữ hoàng, nữ hoàng vạn tuếvạn tuế vạn vạn tuế”.
“Miễn lễ bình thân”.
Phong Bình cúi đầu uống canh, dùng mũi phát ra bốn từấy, bỗng nhiên có cảm giác Phương Quân Hạo đá vào chân mình. Cô cứ tưởng là anhta cố ý, rụt hai chân lại, nào ngờ bị đá một cái mạnh hơn, không kiềm chế đượcquát lên: “Cậu làm cái trò gì thế?”
Phương Quân Hạo thấy cô có vẻ “máu lên não chậm”, hoàntoàn không có ý ngẩng đầu lên, đành phải ho khan hai tiếng rồi nói: “Thật trùnghợp, anh Đường”.
Nghe thấy vậy, Phong Bình dừng động tác.
Đường Ca Nam mỉmcười bước lại gần: “Đúng vậy, thật trùng hợp. Đúng là hữu duyên thiên lý năngtương ngộ, cô Phong, cô thấy đúng không?”
Phong Bình đặt bát canh xuống, lấy khăn lau mồm, khôngngẩng đầu nhìn anh ta.
Phương Quân Hạo không kìm được chế nhạo anh ta: “Câutiếp theo có phải là ‘vô duyên đối diện bất tương phùng’ không?”
Đường Ca Nam khôngtức giận, nhìn anh ta chằm chằm rồi mỉm cười và hỏi: “Anh Phương, không biếtanh và cô Phong đây ăn bữa cơm này mấy tiếng?”
Phương Quân Hạo hơi nhíu mày, không hiểu vì sao độtnhiên anh ta lại hỏi như vậy.
Nhưng Phong Bình thì biết lý do, cô cười với anh ta vànói: “Anh Nam, anh đi một mình à?”
Đường Ca Nam thấy họ đi với nhau, trong lòng khôngthoải mái chút nào, nhưng thấy cô ấy cười như vậy, lại gọi “Anh Nam” nên nỗitức giận trong lòng không thể phát tiết ra ngoài được.
Phong Bình nói tiếp: “Nếu anh đi một mình thì chi bằngcùng ngồi xuống đây?”
Cơn giận của Đường Ca Nam khôngthể tiêu tan, anh lạnh lùng nói: “Vậy thì phải tính tiền theo giờ thế nào đây?”
“Tính tiền theo giờ? Hai người đang nói gì vậy?”Phương Quân Hạo tròn mắt nhìn Đường Ca Nam rồi lạinhìn Phong Bình.
Đường Ca Nam thayđổi sắc mặt, nhìn chằm chằm vào người Phong Bình và lạnh lùng hỏi: “Sao? Anhta…”
“Anh ta cũng thế”. Phong Bình vội ngắt lời anh, dõngdạc tuyên bố: “Bốn trăm đô một giờ”.
Phương Quân Hạo “sốc” nặng, đang định mở miệng thì bịPhong Bình đá vào chân, chỉ thấy cô mỉm cười và nói: “Tất cả những người đànông hẹn hò với tôi đều phải trả theo giá bốn trăm đô một giờ. Đã là làm ăn thìphải rõ ràng. Anh Nam, thôi anh đừng ngồicùng chúng tôi, lúc nãy tôi không nhớ ra, thật là ngại quá”.
Đường Ca Nam tức đỏmặt tía tai nhưng không thể làm gì cô. Nét mặt và lời nói gãy gọn, trắng trợn,thẳng thẳn như thế, không hiểu cô ta đã tu luyện bằng cách nào, thật đúng làthánh nhân.
Phương Quân Hạo nghe thấy cô nói vậy, ngồi im nhưtượng.
Đúng là quá choáng.
Phong Bình nhìn đồng hồ rồi mỉm cười nói với Quân Hạo:“Quân Hạo, thời gian cũng tương đối rồi đấy”.
Phương Quân Hạo và Đường Ca Namkhôngbiết nói gì, Phong Bình vốn muốn nhắc khéo anh ta đứng dậy ra về, nhưng thấyanh ta ngồi như khúc gỗ, có vẻ không hiểu ý cô, rồi lấy ví ra đếm bốn trăm đôđưa cho cô.
Động tác này khiến Phong Bình sốc nặng, ngồi ngây rahai giây rồi mới nhận tiền.
Hai người họ… rõ ràng là xx, Đường CaNam thấyrùng cả mình. Anh ta như chợt tỉnh giấc mộng, lùi xa một bước rồi nói: “Xinlỗi, có mấy người bạn đang chờ tôi, tôi xin phép đi trước”. Nói xong vội vàngbước đi.
Một lúc sau, Phương Quân Hạo đưa Phong Bình về nhà,trên đường về anh ta hết lời khen ngợi Phong Bình, tỏ vẻ hết sức khâm phục: “Nữhoàng đáng kính của tôi ơi, người đúng là thiên tài, chuyện như thế mà ngườicũng làm được? Người không sợ mất mặt nhưng tôi sợ. Người…”
“Im mồm”.
Phương Quân Hạo im lặng một giây, chuyển từ ngưỡng mộsang ca thán: “Trời ơi, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, nói Phương Quân Hạo tôibỏ tiền ra để hẹn hò với phụ nữ thì tôi còn mặt mũi nào nữa, sức hấp dẫn củatôi còn đâu nữa? Trời ơi, sao số tôi lại khổ thế này, thời tiết mùa đông lạnhgiá, nửa đêm nửa hôm tốt bụng mời người ta đi ăn, kết quả là phải đền bốn trămđô, tôi thật là…”
Phong Bình đành phải uy hiếp anh ta: “Nếu cậu còn nóithêm một câu nào nữa thì chuyện tối nay khỏi phải nói nữa”.
Thế là Phương Quân Hạo ngậm chặt miệng, nỗi tức giậnđể lại cho lục phủ ngũ tạng gặm nhấm.
Tối hôm ấy Phương Quân Hạo nguyền rủa, thề rằng sẽkhông bao giờ muốn gặp lại Phong Bình nữa, kết quả là tối hôm sau không thểkhông

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT