|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thấy đó là một người đàn ông, mặc comple kiểu tây, cặp kính râmkhông che khuất những đường nét thanh tú.
Anh ta không có phản ứng gì, chỉ thấy hai người phíasau mở miệng trước. Một người vội hỏi anh ta: “Dịch, anh không sao chứ? Có bịva vào đâu không?”
Một người đặc giọng ái bước lên rồi tuôn một tràngtrách mắng cô: “Con ranh này làm sao ý nhỉ? Mù à, hay là đi đường mắt cứ hếchlên? Cô biết cô vừa va vào ai không? Cô là phóng viên của báo nào? Tôi nói chocô biết, đời này kiếp này cô đừng có mơ phỏng vấn Dịch nhà chúng tôi…” Nước bọtbắn hết cả vào mặt cô.
“Phóng viên bây giờ đúng là không có lỗ nào không chuivào được”. Một cô gái cao ráo, kiêu ngạo với cặp kính râm to nói giọng mỉa mai,sau đó khoác tay người đàn ông kia, thúc giục: “Dịch, không đi là sẽ muộn đấy”.
Người nói giọng ái khịt mũi một tiếng rồi quay ngườiđuổi theo sau.
Phong Bình biết mình đen đủi, cô bò dậy, phủi sạch bụibẩn rồi đi cầu thang lên tầng. Cửa thang máy vừa mở ra, nhân viên phục vụ riêngđã đứng sẵn chờ lệnh. Câu đầu tiên của cô là: “Đi kiểm tra xem trong số nhữngkhách vip có người đàn ông nào nói giọng ái không, lập tức cho anh ta cuốn xéokhỏi đây”.
Thế là tối hôm ấy làng giải trí xôn xao thông tin: Hômnay người quản lý nổi tiếng trong nước Nhiệm Nghiêu cùng ngôi sao nổi tiếng HànDịch tham gia hoạt động thương mại của thành phố, sau khi hoạt động kết thúc,trở về khách sạn Thời Quang thì biết tin mình đã bị đuổi ra khỏi khách sạn,đồng thời bị liệt vào danh sách đen, suốt đời không được đặt chân vào khách sạnnày. Người chịu trách nhiệm của khách sạn giải thích về chuyện đó như sau: NgàiNhiệm có vấn đề về nhân phẩm, thiếu hiểu biết.
Khách sạn Thời Quang là khách sạn năm sao nổi tiếngthế giới, Nhiêm Nghiêu vô cùng phẫn nộ, cho rằng đó là sự sỉ nhục rất lớn đốivới anh ta, tuyên bố nhất định sẽ làm cho ra vấn đề. Kết thúc chương trình,người dẫn chương trình nói một cách hài hước, xã hội phát triển, văn minh tiếnbộ, có lẽ một ngày nào đó nhân phẩm cũng giống như tiền bạc, thậm chí có thểthay thế tiền bạc trở thành tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá mức tiêu dùng củachúng ta.
Sau khi thông tin ấy được tung ra, dư luận xôn xao, ầmĩ cả lên, vậy mà Phong Bình không hề hay biết.
Cô ngủ một mạch từ tối hôm trước đến trưa hôm sau, đếntận khi nhân viên phục vụ đánh thức cô dậy ăn trưa. Ăn xong, cô đến phòng làmviệc của Dịch Nhĩ Dương thì trợ lý cho hay anh ta đang cùng cô Chu thử váydạ hội. Thế là cô tiến thẳng vào phòng thay đồ ở phía sau. Vừa đẩy cửa bước vàothì thấy một người đang ngồi trên chiếc sofa màu cam, đó chính là người đàn ôngmà tối qua cô va vào – ca sĩ Hàn Dịch, ca sĩ hot nhất hiện nay.
Lần này anh ta không đeo kính râm, đôi mắt xếch sexyngước nhìn cô ba giây, mặt không chút biểu lộ, sau đó lại dán mắt vào tờ tạpchí trên tay.
Phong Bình không biết anh ta có nhận ra mình hay khôngnên cũng không nói nhiều mà tiến thẳng vào trong. Chưa vào đến nơi đã nghe thấygiọng nói pha lẫn chút khó chịu và mệt mỏi của Dịch Nhĩ Dương: “Cô Chu, nếu nhưthế này mà vẫn không khiến cô hài lòng thì thực sự tôi…”
Lúc cô đẩy cửa bước vào, tất cả mọi ánh nhìn đều đổdồn về phía cô, Dịch Nhĩ Dương thở phào nhẹ nhõm, vội bước về phía cô, ghé sátvào tai cô thì thầm: “My god, cô chính là thượng đế của tôi”.
Phong Bình vừa nhìn nét mặt của Chu Tân Trúc, biếtrằng không phải như vậy nên mỉm cười thì thầm: “No, no, khách hàng mới làthượng đế”.
Cái cô Chu Tân Trúc ấy chính là cô gái kiêu ngạo tốiqua.
Ánh mắt của cô ta sắc hơn Hàn Dịch đang ngồi ở ngoài.Cô ta lạnh lùng nhìn cô, sau đó nhìn Dịch Nhĩ Dương, hỏi anh bằng một giọngđiệu hết sức kênh kiệu: “Cô ta là ai?”
Ngoài Dịch Nhĩ Dương và Phong Bình, trong phòng thayđồ còn có hai nữ trợ lý phụ trách thử trang phục, mọi người đều thấy rùng mình.Là một người đàn ông, Dịch Nhĩ Dương rất phản cảm với thái độ kiêu căng ngạomạn, không coi ai ra gì ấy nên anh coi như không nghe thấy. Nữ trợ lý phản ứngrất nhanh, vội vã đứng ra giới thiệu đúng sự thật: “Cô ấy là Phong Bình, nhânviên làm thêm của chúng tôi”.
Chu Tân Trúc nhếch mép cười lạnh lùng, đặt bộ váy dạhội trên tay xuống, tạm thời chuyển hết chú ý lên người Phong Bình, hỏi bằnggiọng điệu hết sức trầm bổng réo rắt: “Nói vậy thì cô không phải là phóngviên?”
Ngoại trừ Phong Bình, những người khác đều thấy ngạcnhiên. Cô trợ lý đứng ra giới thiệu không hiểu rõ tình hình, nụ cười cũng bắtđầu trở nên gượng gạo.
Dịch Nhĩ Dương nhìn Phong Bình với ánh mắt nghi ngờ:“Nghề chính của cô là phóng viên à?”
Phong Bình mỉm cười: “Không phải”.
Chu Tân Trúc lạnh lùng nói: “Nhĩ Dương, nhân viên làmthêm của anh thật có bản lĩnh”.
Dịch Nhĩ Dương đã ngờ ngợ nhận ra hai người có khúcmắc với nhau, nhưng một là anh không thích thái độ soi mói, hai là ức chế vớigiọng điệu kiêu căng ngạo mạn của Chu Tân Trúc. Tuy cảm nhận được sự mỉa maitrong lời nói của cô ta nhưng lại cố tình hùa vào: “Đúng, Phong Bình đúng làmột thiên tài, sau này sẽ gặt hái được rất nhiều thành công trong làng thờitrang”.
Vốn dĩ Chu Tân Trúc tức giận năm phần, nghe xong câunói này tăng lên đến bảy phần, nhưng không biểu lộ ra mặt. Cô ta chưa hiểu ýcủa Dịch Nhĩ Dương, thầm lục lọi trong đầu, không nghĩ ra có nhân vật tai tomặt lớn nào họ Phong. Nhưng người quản lý vô duyên vô cớ bị đuổi ra khỏi kháchsạn, rõ ràng là vì chuyện tối qua. Chỉ có điều, dù cho có người đứng sau conranh họ Phong thì sao chứ? Chu Tân Trúc ta sợ ai?
Nghĩ vậy, cô ta lại thấy hứng khởi, nhếch mép mỉmcười. Cô ta không cười đã khiến người ta chướng mắt lắm rồi, bây giờ cười lạicàng chướng mắt hơn. Răng trắng môi đỏ, cộng thêm đôi mắt lạnh lùng, đúng làkhiến người ta thấy mà không khỏi rùng mình.
“Dĩ Dương, anh đọc báo hôm nay chưa?”
“Vẫn chưa kịp đọc, sao cơ?”
“Anh biết người quản lý của Hàn Dịch chứ?”
“Biết”.
“Tối qua anh ta bị khách sạn Thời Quang liệt vào danhsách đen”.
“Sao? Thế là thế nào?” Dịch Nhĩ Dương thực sự ngạcnhiên.
“Điều này thì phải hỏi nhân viên làm thêm của anh”.Chu Tân Trúc đặc biệt nhấn mạnh đến hai chữ “làm thêm”, sau đó ném ánh mắt lạnhlùng về phía Phong Bình.
Phong Bình ghét nhất loại đàn ông không tôn trọng phụnữ. Tối qua người đó mắng té tát vào mặt cô. Cái miệng nồng nặc mùi thuốc látrộn lẫn với mùi rượu gần làm cô tắc thở. Cô muốn anh ta cuốn xéo chỉ vì khôngmuốn nhìn thấy anh ta trong khách sạn, không ngờ Phương Bá Thao giải quyếttriệt để như vậy, không những bắt anh ta cuốn xéo mà còn liệt vào danh sáchđen, ha ha… Bỗng nhiên nghe được thông tin ấy, cô vừa hả dạ vừa nực cười, khôngkiềm chế được cảm xúc, nhếch mép mỉm cười. Chu Tân Trúc tức nổ mắt, còn DịchNhĩ Dương thì hết sức tò mò.
Cô nhún vai, tỏ vẻ bối rối và nói: “Cũng chẳng còncách nào. Người ấy tố chất quá kém, lại bất lịch sự, đương nhiên sẽ nói năng vôlễ với những khách hàng khác trong khách sạn”.
“Khách hàng khác?” Chu Tân Trúc nheo mắt ngắm cô từđầu đến chân, trên người cô không có một thứ gì có thể gọi là hàng hiệu, vậy màcũng dám đặt chân vào khách sạn Thời Quang?
“Sao? Cô cũng ở khách sạn Thời Quang sao?”
Chu Tân Trúc khá cao, lại đi giày cao gót, điều đókhiến Phong Bình không thể không ngước mắt lên để mỉm cười với cô ta: “Thỉnhthoảng tôi cũng sống ở đó. Điều đó lạ lắm sao?”
Chu Tân Trúc nhíu mày, tuy không thích Phong Bìnhnhưng lại không thể phủ nhận sự xinh đẹp của cô, nhận thức được điều đó, bỗngnhiên mắt cô ta sáng lên: Lẽ nào cô ta là…
Nếu đúng là như vậy thì không có gì đáng ngạc nhiêncả.
Nghĩ vậy cô ta lại soi Phong Bình thêm lần nữa.
Phong Bình cảm nhận được sự khinh miệt trong ánh mắtcủa cô ta, vẫn chưa hiểu ra hàm ý ẩn chứa trong đó thì thấy cô ta lạnh lùngnói: “Chẳng có gì lạ cả. Chỉ có điều nếu đã ở trong làng thời trang thì khótránh khỏi chạm mặt nhau. Đừng có tuyệt tình quá”.
Câu nói ấy không thân thiện chút nào, ngược lại ẩnchứa vẻ thù địch.
Dịch Nhĩ Dương vội quay sang nói với Phong Bình: “Tôiđang đợi email từ Paris, cô đi xem đã nhậnđược chưa?”
Phong Bình lẽ nào không hiểu ý của anh ta, cô khẽ trảlời một tiếng rồi đi ra ngoài.
Chu Tân Trúc vẫn muốn nói tiếp nhưng đúng lúc ấy HànDịch bước vào và hỏi: “Vẫn chưa được sao?”
Thế là đành phải chấm dứt vấn đề ở đó.
Chu Tân Trúc cao một mét bảy tám, vào nghề từ năm mườisáu, mười bảy tuổi, giành được rất nhiều giải thưởng lớn trong các cuộc thingười mẫu, lại xuất thân giàu sang nên khá nổi tiếng ở khu vực châu Á. Tuy dángngười chuẩn nhưng vòng mông hơi to, đây là khuyết điểm nhỏ của cô ta. Bản thâncô ta cũng biết điều đó, vì vậy mà hết sức để ý đến nó. Lúc ấy cô ta đang chêbộ váy dạ hội khiến phần mông của cô ta trở nên to hơn, trên thực tế hoàn toànlà do ảnh hưởng của tâm lý.
Dịch Nhĩ Dương nói rát cổ bỏng họng suốt một hồi cũngkhông thể khiến cô ta chuyển hướng chú ý ra khỏi cái mông của mình, trong khiđó Hàn Dịch chỉ nói một hai câu là có thể làm được điều đó. Anh ta nói: “Bộ váydạ hội này quả thực rất sáng tạo. Tân Trúc, em mặc bộ váy này, ngôi vị nữ hoàngvũ hội chắc chắn sẽ thuộc về em”.
Chu Tân Trúc tỏ vẻ nghi ngờ: “Anh không thấy phía sau…có chút vấn đề sao?”
Anh ta nghiêm túc nhìn lại một vòng rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




