|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
này, vốn dĩ hyvọng cô ta có thể nói những lời như không có vốn hay gì đó, như vậy anh mới dễtriển khai chủ đề, ví dụ như anh có thể đầu tư, nếu cô có hứng thú thì có thểđi sâu hơn, dù gì thì anh có rất nhiều tiền. Hơn nữa, nếu Nhĩ Dương không đánhgiá sai về cô ta thì vụ đầu tư này nhất định có lãi.
Kết quả là cô ta chê phiền phức. Cái cớ này thật làsáng tạo đến đáng ghét!
Chỉ có điều anh vẫn không nhụt chí, cười khì khì vànói: “Lãng phí tài năng là vô đạo đức”.
Phong Bình không quan tâm đến lời anh, cô dựa đầu vàoghế, nhắm mắt và khẽ nói: “Đối với tôi không lãng phí mới là vô đạo đức”.
Câu nói ấy khiến Đường Ca Nam ngâyngười một lúc lâu, không biết nên nói gì tiếp theo. Nghĩ kỹ một chút thì câunói ấy rất sâu sắc.
Hai người không nói gì, không khí trong xe chìm trongtĩnh lặng. Không gian tĩnh lặng khiến người ta có cảm giác kỳ quặc. Dường nhưPhong Bình rất mệt, dựa đầu vào ghế không nhúc nhích. Đường Ca Nam khôngbiết làm gì, liền bật đài nghe tin tức.
Thánh Anh là thành phố thương mại, trung tâm tài chínhkhá nổi tiếng ở châu Á, nơi đây tụ hội rất nhiều người nổi tiếng, trong bảngxếp hạng top 10 của Forbes vềnhững người giàu có ở châu Á thì đã có ba người ở thành phố Thánh Anh. Điều đóđủ để chứng tỏ cho tầm ảnh hưởng của nó. Những nơi càng có nhiều người giàu cóthì lại càng nhiều tin lá cải, quả thực là đâu đâu cũng có, ví dụ nhân vậtchính trong chương trình thời sự hôm nay là Đường Trạm, bố của Đường Ca Nam.
Người dẫn chương trình nói là có phóng viên phát hiệnông ta cùng nữ trợ lý ăn cơm, hai người hết sức thân mật, sau đó lại phát lạichuyện của họ ở Nhật hồi năm ngoái, cuối cùng còn dự đoán khả năng nữ trợ lýđược bước chân vào cửa nhà giàu, như thường lệ là nhắc đến thói trăng gió củaĐường Trạm, nữ trợ lý cần phải nỗ lực thật nhiều.
Dĩ nhiên, không biết chừng những lời nói đó xuất pháttừ lòng đố kỵ của người dẫn chương trình, dù gì thì sức hút của Đường Trạmkhông ai có thể cưỡng lại được, ba mươi năm nay ông không hề già đi chút nào.Mười tám năm trước, một công chúa của hoàng gia Anh khi được phóng viên hỏi vềngười tình lý tưởng đã nói rằng: Đó chính là Đường Trạm của châu Á.
Năm nay Đường Trạm năm mươi tuổi, nghe nói gia sản đãlên tới hàng trăm nghìn tỷ đô la. Nếu tính một cách chặt chẽ thì ông ta là thếhệ thứ hai, vì cha mất sớm, mười chín tuổi đã kế thừa gia sản, thời ấy được coilà chủ tịch hội đồng quản trị trẻ tuổi nhất. Hồi ấy trong nội bộ của Bắc Thầncó tranh chấp, một số cổ đông nhiều tuổi có ý đồ đen tối đều bị ông thu phục,đúng là tuổi trẻ tài cao.
Cuộc hôn nhân của ông là kết quả của “liên hôn thươngnghiệp”, người ông lấy là Tống Tử Kỳ, con gái của Tống Triết kẻ đứng đầu tậpđoàn sản xuất điện tử. Tống Tử Kỳ gầy yếu, nhiều bệnh, sau tám năm chung sốngthì qua đời, sinh được hai người con trai, con trai lớn là Hạo Vân, con traithứ hai là Ca Nam. Hồi ấy Đường Trạmhai chín tuổi, đến nay vẫn chưa tái hôn, nhưng hai mươi năm nay, có không biếtbao nhiêu scandal tình ái về ông, có scandal nói ông có ba người con riêng ởAnh, về sau thông tin này đã được chính ông chứng thực. Mẹ ông công khai bày tỏmuốn nhận cháu nội nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì.
Sau khi nghe xong tin này, nét mặt của Đường Ca Nam khôngchút biến đổi nhưng đôi mắt sáng đã trở nên u ám.
Phong Bình nhận ra sự bất thường nên rất thận trọng,giữ im lặng.
Đường Ca Nam chuyểnsang kênh khác, nhưng vẫn là tin lá cải, lần này nhân vật chính lại chính làanh. Đối tượng của scandal là Hạ Dao, lại nói về bộ phim mới của cô ta.
Anh vừa nghe thấy vậy liền vặn sang kênh khác, PhongBình không kìm được cười phá lên.
Từ trước tới nay Đường Ca Nam chưabao giờ né tránh điều này, nhưng lúc này lại thấy ngượng ngùng. Anh và Hạ Daochỉ cùng nhau ăn vài bữa cơm, vậy mà báo chí đã đồn thổi loạn cả lên. Khi đượchỏi về mối quan hệ của hai người, người quản lý của cô ta trả lời rất mập mờ,cố ý gây hiểu lầm, khiến dư luận bàn tán xôn xao, chuyện bộ váy dạ hội cũng lôira để nói. Từ trước tới nay anh có “bủn xỉn” với cô gái nào đâu? Chỉ có điều,nếu có thể thêm một nét vào lịch sử huy hoàng của một người nào đó thì cũng làviệc đáng tự hào. Thế nên anh cũng vui vẻ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên.
Nhưng tình hình trước mắt thì khác, đang ngồi cùngngười đẹp trong xe của mình mà lại nghe scandal tình ái của mình với một ngườiđẹp khác, trong trường hợp này tránh là tốt nhất.
Thế là anh cố tình nghiêm mặt nói: “Những phóng viên nàycàng ngày càng chẳng ra làm sao cả, chỉ sợ thiên hạ không đại loạn thôi, chuyệnnhỏ như con kiến cũng đao to búa lớn thành con voi, suốt ngày nói năng xằngbậy…”
Phong Bình cười và nói: “Anh cũng biết những phóngviên này nói năng xằng bậy à?”
Đường Ca Nam khôngnói gì.
Phong Bình chỉ hỏi vậy, cô cũng không có tâm trạngquan tâm đến chuyện gia đình người khác.
Không khí trong xe lại chìm vào yên tĩnh.
Một lúc sau, Đường Ca Nam lạihoạt bát hẳn lên, anh cười và nói: “Cô Bình là người ở đâu?”
“Vũ Minh”.
“Đến Thánh Anh bao lâurồi?”
“Hơn nửa năm”.
“Đã quen chưa?”
“Ha ha, cho dù đến trạitị nạn thì tôi cũng sống được”. Cô cười, ngừng một lát rồi nói tiếp: “Bốn nămtrước tôi đã từng đến đây, bây giờ coi như là thăm lại nơi xưa…”
Đường Ca Nam tỏ rangạc nhiên: “Vậy à? Vì sao cô lại rời đi?”
Phong Bình cười: “Ở đâycó rất nhiều kịch bản, có kịch bản về tuổi thanh xuân, có kịch bản về hànhtrình đi tìm tình yêu, anh thích nghe cái nào?
Đường Ca Nam cười haha: “Cô Phong thật hài hước”.
Phong Bình lạnh lùng nói:“Anh chẳng sáng tạo chút nào, khi khen ngợi người khác tôi không bao giờ dùngmột từ hai lần”.
Đường Ca Nam cười tohơn: “Câu này nghe rất quen, cô tôi không bao giờ mặc một bộ quần áo dạ hội hailần”.
Phong Bình mỉm cười:“Thật sao, trước đây tôi cũng thế, nhưng sau này thấy rất lãng phí, quần áo đẹpmặc vài lần cũng chẳng sao”.
Đường Ca Nam khôngnói gì, nhưng không nhịn được anh nghiêng đầu liếc cô một cái.
Cô ngả đầu vào ghế, đầuhơi nghiêng về phía cửa sổ, những đường nét trên khuôn mặt đẹp như tranh vẽ.Những lời như vậy mà cô cũng dám nói ra, hơn nữa không hề đỏ mặt, giọng nói tựnhiên như không, dường như anh đã bị chinh phục bởi phong thái của cô. Nếu côsống trong những khu biệt thự lớn thì chắc chắn anh sẽ nghĩ rằng cô xuất thâncao quý.
Anh nghĩ một lúc rồithẳng thắn nói: “Cô Phong, cô là một người khó hiểu”.
Phong Bình quay sang nhìnanh: “Sao anh lại nói vậy?”
Đường Ca Nam lắcđầu: “Cũng không biết tại sao, chỉ là trực giác”.
Phong Bình cười thầmnhưng cố ý kéo dài giọng: “Vậy thì anh phải đề cao cảnh giác rồi. Đây khôngphải là hiện tượng bình thường”.
Đường Ca Nam hiểu ýcô, vội lắc đầu và nói: “Không không, trước đây khi nhìn thấy các cô gái xinhđẹp, tôi rất muốn ngắm họ nhiều hơn, thân mật với họ hơn. Nhưng tôi có thể hiểuđược họ, chỉ có mỗi cô là tôi không hiểu được. Cô hoàn toàn không có hứng thúvới tôi, đúng vậy không?”
Câu nói cuối cùng của anhkhông hàm súc chút nào, dường như muốn nói: Quả thực cô không muốn chăn tôisao?
Phương Bình muốn cười phálên, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được, cô nghiêm túc nói: “Những người đàn ôngnhư anh là người tình trong mộng của biết bao cô gái, nhưng họ cũng chỉ có thểnghĩ như kiểu nằm mơ giữa ban ngày, nếu thực sự nói là có hứng thú với anh thìchỉ là số ít những người có thể tiếp xúc với anh, sự tiếp cận này khiến họ dámvượt qua ranh giới của ảo tưởng…”
“Vậy thì cô thuộc loạinào?” Nhân lúc cô ngừng lại, Đường Ca Nam vội kéochủ đề câu chuyện lại, không để cô nói lan man quá xa.
“Tôi á? Ha ha…” PhongBình bật cười: “Tôi thuộc kiểu người không cần ảo tưởng, thậm chí những thứ màtôi muốn đều có thể đạt được, trừ tình yêu”.
Đường Ca Nam đã quenvới cách nói của cô. Anh nghi ngờ quan điểm về giá trị của cô có đôi chút khácvới người bình thường. Chỉ có điều anh đã dày mặt nêu ra vấn đề rồi, nếu khôngnhận được câu trả lời rõ ràng thì sẽ cảm thấy rất ức chế. Nhưng lại nghe thấycô nói: “Một số người nhìn thì có vẻ có rất nhiều lựa chọn nhưng thực chất lạirất ít”.
“Cô ám chỉ tôi…” Đường Ca Nam phảnkháng một cách rất trẻ con.
“Nói thế này nhé anh Nam”,lần đầu tiên cô gọi tên anh, thấy không quen lắm, khẽ ho một tiếng rồi nóitiếp: “Gia đình anh giàu có, anh lại trẻ trung tài giỏi, tướng mạo đường đường,muốn mẫu người phụ nữ nào cũng đều có thể có được. Nhưng nếu chọn một người đểkết hôn thì anh có chọn được không?”
“Tôi chưa từng nghĩ đếnđiều này, chắc là sẽ khó khăn lắm. Chỉ có điều… lẽ nào cô quan hệ với ngườikhác vì mục đích kết hôn?”
Phong Bình thấy anh ta cốtình hiểu sai ý của mình, vừa tức lại vừa buồn cười: “Đúng vậy, đúng vậy, tôiăn bữa cơm này với anh vì mục đích kết hôn, anh phải cẩn thận đấy…”
Cô chưa nói hết câu,Đường Ca Nam đã cườiphá lên: “Lạ thật, vì sao chúng ta lại lan man sang vấn đề này nhỉ?”
Phong Bình quay sang lườmanh, rõ ràng là anh ra công ra sức xoay quanh vấn đề này, lại còn dám hỏi lại,xem ra chứng đãng trí của anh khá nghiêm trọng.
Sau một hồi buôn chuyện,tấm biển rực rỡ của Bắc Thần Resort đã xuất hiện trước
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




