|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
mắt. Đường Ca Nam lái xevào vị trí đỗ xe riêng, lập tức có nhân viên ra đón, dẫn đường. Hai người cùngăn cơm, nói chuyện phiếm, sau khi ăn xong đi dạo ngắm khung cảnh rồi ra về.
Dĩ nhiên, Đường Ca Nam khôngtrả tiền. Dù thế nào thì anh cũng không thể làm chuyện ấy được. Về sau anh saingười mang đến cho cô một chiếc kẹp áo giá trị. Phong Bình chỉ mỉm cười.
Sau đó họ nói chuyện vớinhau qua điện thoại vài lần, sau nữa nếu muốn gặp Đường CaNam, Phong Bình chỉcó thể thông qua tạp chí lá cải. Trong gần hai tháng, anh ta xảy ra rất nhiềuchuyện, dường như cứ dăm bữa nửa tháng là lại lên báo, nội dung rất hoangđường, dường như muốn làm người đọc nổi điên lên. Có người chỉ trích Đường Trạmquá dung túng con trai.
Ban đầu Phong Bình khôngbiết vì thực sự cô không quan tâm đến làng giải trí, nhưng quả thực số lần xuấthiện trên mặt báo của anh quá nhiều, kích thích trí tò mò của cô, thế là côquyết định thu thập tất cả những tin tức lá cải.
Một hôm, Dịch Nhĩ Dươngđến nhà mời Phong Bình đến giúp thì phát hiện một đống báo trong phòng kháchnhà cô.
“Không phải chứ PhongBình, cô có cảm tình thật với Ca Nam à?” Anhta thốt lên một cách thái quá.
Phong Bình đang rót nướcsôi vào ấm trà, nghe vậy liền bật cười và nói: “Nếu ngày nào anh cũng được lênbáo thì tôi cũng có cảm tình với anh”.
Dịch Nhĩ Dương cười:“Chắc chắn CaNam không được lợi gì khi đếnchỗ cô”.
Phong Bình cười, chăm chúpha trà.
Dịch Nhĩ Dương ngắm nghíacăn nhà, có ba phòng nhưng không rộng lắm. Phòng ăn và phòng khách nhỏ nhưngrất sạch sẽ, bày biện gọn gàng, nho nhã, đồ dùng ít nhưng trông rất lịch sự,sang trọng, chứng tỏ chủ nhân là một người rất chú trọng phẩm chất. Lại còn cótrà nóng màu sắc hấp dẫn, tỏa hương ngào ngạt. Dịch Nhĩ Dương ngửi mùi trà,cười và nói: “Lạ thật, ban đầu tôi thấy cô rất thần bí…”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ thì càng thần bíhơn, không giống người bình thường”.
Phong Bình bật cười: “Cảmgiác của anh không sai chút nào, thực ra tôi xuất thân cao quý, tổ tiên của tôicó quan hệ mật thiết với hoàng gia Anh”.
Dịch Nhĩ Dương không kiềmchế được cười phá lên: “Cô thật hài hước”.
Nói xong anh uống cạn cốctrà, sau đó đứng dậy chuẩn bị ra về: “Tôi phải về rồi, vẫn còn một đống việcphải làm, ngày mai…”
“Ngày mai tôi nhất địnhsẽ đến đúng giờ”. Phong Bình mỉm cười gật đầu.
Dịch Nhĩ Dương cảm ơn rồichào tạm biệt.
Chiều hôm sau, Phong Bình đến gặp Dịch Nhĩ Dương nhưđã hẹn. Lý do là một quỹ từ thiện nào đó đề xướng bảo vệ môi trường, phát độnghoạt động quyên góp công ích, mời rất nhiều ngôi sao điện ảnh và những cô đàonổi tiếng tham gia. Vì lần trước triển lãm thời trang với chủ đề bảo vệ môitrường của Dịch Nhĩ Dương ở Paris thành công, được đánh giá rất cao, vì vậy lầnnày đã trở thành nhà thiết kế được những cô đào nổi tiếng lựa chọn đầu tiên.Nhưng thời gian gấp gáp, anh không thể không mời trợ thủ.
Phong Bình đến phòng làm việc, nhìn thấy tài liệutuyên truyền trên bàn Dịch Nhĩ Dương nên giở ra xem, trong dãy danh sách dàicác minh tinh cô chỉ nhận ra được vài cái tên quen thuộc, đó là Hạ Dao và ba casĩ. Trong danh sách các cô đào nổi tiếng thì thấy có Đường Minh Tuyên, PhongBình không khỏi ngạc nhiên: Chưa từng nghe nói Đường Trạm còn có con gái?
Dịch Nhĩ Dương bật cười: “Cô ấy là em họ của Đường Ca Nam,con gái của cô anh ta”.
“Cũng mang họ Đường?”
“Cô ấy theo họ mẹ. Đại tiểu thư nhà họ Đường mồ côicha từ nhỏ, trẻ người non dạ nên làm việc khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, khụkhụ… Mấy năm trước bà ta di cư sang nước ngoài, sống kín đáo hơn trước rấtnhiều. Nhà họ Đường không muốn nhắc đến chuyện này, hồi đại tiểu thư nhà họĐường còn trẻ, rất nhiều tạp chí đều viết về bà ta, bây giờ thì ít rồi. Chỉ cóđiều…” Bỗng nhiên Dịch Nhĩ Dương chuyển sang giọng điệu khoa trương thái quá:“Cô không biết Đường Minh Tuyên, nhất định cô là người ngoài hành tinh, hơn nữalà nam giới ngoài hành tinh”.
Câu nói ấy khiến Phong Bình phì cười: “Nam giớingoài hành tinh?”
Dịch Nhĩ Dương than thở: “Những người chỉ cần quan tâmmột chút đến tin lá cải thì đều biết chuyện này, nữ giới thì càng không thểkhông biết”.
Phong Bình cười: “Tôi là người nơi khác mà, mới đếnđây không lâu…”
Dịch Nhĩ Dương đáp: “Lạy hồn, bây giờ thông tin pháttriển nhanh như vậy”.
Phong Bình phản bác: “Xin người, lẽ nào không đọc tinlá cải là tội lỗi?”
Dịch Nhĩ Dương cười: “Không nói đến tội lỗi, chỉ cóđiều thấy hơi kỳ lạ. Tôi tin rằng buôn chuyện là sở trường của phụ nữ”.
Phong Bình gật đầu tỏ vẻ tán đồng: “Thực ra trước đâytôi cũng rất thích buôn chuyện, hai năm gần đây mới chuyển hứng thú sang lĩnhvực khác”.
“Tôi rất tò mò về những thứ mà trước đây cô hứng thúbuôn dưa lê”.
“Thời trang, món ăn, đàn ông, những phụ nữ bình thườngthích buôn chuyện gì thì tôi buôn chuyện ấy…” Cô buột miệng nói, lật nhanh lướtqua album tuyên truyền rồi quay trở lại xem bản danh sách. Trong số các cô đàonổi tiếng, Chu Tân Trúc đứng đầu, ngoài ra còn có Ngô Niệm Chân, Dư Man Văn,Phương Quân Di… Nhờ Đường Ca Nam mà côcũng biết Dư Man Văn và Ngô Niệm Chân. Nhà họ Dư kinh doanh lĩnh vực giải trí,nhà họ Ngô kinh doanh hàng ăn, đều là những nhân vật số một của thành phố.
“Cái cô Chu Tân Trúc này…”
Dịch Nhĩ Dương vừa nghe thấy cái tên ấy liền than thở:“Là một người đặc biệt phiền phức, quần áo cần phải sáng tạo, model, độc đáo,đặc sắc, chỉ có điều khá hào phóng”. Anh ta cười chuyển chủ đề nói chuyện:“Thiên kim tiểu thư giàu có, không thể đắc tội được”.
“Vậy à?”
Dịch Nhĩ Dương giơ ngón tay cái: “Con gái của ngườigiàu nhất thành phố”.
Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Người giàu nhất không phảilà Đường Trạm sao?”
Dịch Nhĩ Dương cười ha hả: “Cô tin vào bảng xếp hạngcủa Forbes sao? Sốtài sản công bố trên đó không đáng tin, trên thực tế có không ít tỷ phú không ởtrong danh sách ấy, họ đều rút về ở ẩn…” Nói xong khẽ búng tay vào cuốn albumtrong tay cô và nói: “Hội từ thiện”.
Phong Bình mỉm cười, gật đầu và nói: “Cũng đúng”.
Dịch Nhĩ Dương ca thán: “Dù gì thì họ cũng là ngườigiàu có, số tài sản ấy đủ để tôi kiếm mấy đời…”
Phong Bình bật cười: “Anh thiếu tiền lắm sao?”
Dịch Nhĩ Dương trợn mắt: “Có ai chê tiền nhiều bao giờkhông?”
Phong Bình đặt cuốn album tuyên truyền xuống, cười vànói: “Không nói chuyện này nữa, làm việc thôi”.
Dịch Nhĩ Dương lập tức đưa cô vào căn phòng lớn chấtđầy rác, trong đó có rất nhiều vỏ lon, hộp nhựa, giấy báo cũ. Phong Bình nhìnmà không khỏi thảng thốt.
“Tôi định dùng rác thải có thể tái sử dụng để thiết kếváy dạ hội”.
“Ý tưởng rất sáng tạo”.
“Tận dụng rác thải, tuyên truyền bảo vệ môi trường”.
“E rằng không kịp thời gian”.
“Quả thực là không kịp, vì vậy chỉ làm một chiếc. Côcũng cho rằng ý tưởng này rất sáng tạo? Chắc là có thể thỏa mãn yêu cầu của ChuTân Trúc…”
“Nhất định sẽ nổi bật giữa đám đông”.
Dịch Nhĩ Dương không giấu nổi niềm tự hào.
Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Tôi thấy lạ là vì sao HạDao không tìm anh, dù gì thì cũng là Đường Ca Nam trảtiền, không phải sao?”
Dịch Nhĩ Dương cười: “Từ
trước đến nay cô ta chỉ tìmJennifer”.
Phong Bình bĩu môi: “Thật đáng tiếc, Jennifer vẫn coicô ta là ngôi sao điện ảnh hạng ba”.
Dịch Nhĩ Dương tỏ vẻ ngạc nhiên: “Nhắc đến chuyện này,lần trước ở trên máy bay tôi đã định hỏi cô rồi. Tôi thấy bộ váy ấy củaJennifer vô cùng hoàn hảo, vì sao cô lại nói là thiết kế loại ba?”
Phong Bình cười và nói: “Bởi vì Jennifer có thói quenkỳ
lạ, nếu là thiết kế hạng nhất thì sẽ không bao giờ đem bán. Hơn nữa bà ta tựđánh giá mình rất cao, cho rằng trên thế giới này không thiếu người giàu có,nhưng những người xứng đáng mặc quần áo do bà ta thiết kế thì lại rất ít. Nếuanh là bạn tri kỷ của bà ta thì có lẽ sẽ có được một hai bộ, nhưng sẽ không cómác”.
Dịch Nhĩ Dương trố mắt ngạc nhiên: “Đúng là chưa từngnghe nói bao giờ, cô biết thông tin ấy ở đâu vậy?”
Phong Bình cười khì khì: “Chẳng phải lúc nãy vừa nóirồi sao, trước đây tôi rất thích buôn dưa lê”.
“Tôi nghi ngờ tính chân thực của nó”.
“Tin đồn thôi mà, không nên coi là thật. À đúng rồi,cho tôi xem bản thiết kế của anh…”
“Được”. Dịch Nhĩ Dương đưa cô đi xem bản thiết kế.
Một tuần sau đó, tất cả nhân viên trong phòng làm việcđều phải làm thêm, Phong Bình cũng cùng mọi người thức mấy đêm liền, một mỹnhân xinh đẹp biến thành con gấu trúc với đôi mắt thâm quầng.
Dịch Nhĩ Dương cảm thấy áy náy, thấy công việc gầnhoàn tất nên bảo cô về nhà nghỉ ngơi.
Quả thực Phong Bình cũng thấy rất mệt mỏi nên khôngkhách khí mà bắt xe về, nhưng cô không về nhà mà đi thẳng đến khách sạn ThờiQuang.
Ở đó có phòng riêng của cô, nơi cô có thể thư giãn vànghỉ ngơi thoải mái.
Cô bước vào phòng lớn, đi thẳng đến thang máy riêng.Thang máy ấy gần với thang máy dành cho khách vip. Cô mơ mơ màng màng, khi đếnchỗ rẽ thì va vào một người. Vì mệt mỏi quá độ, lại buồn ngủ nên cô thấy ngườilâng lâng, hai chân không còn chút sức lực, lùi lại hai bước mà vẫn không thểđứng vững được, ngã phịch xuống đất, không kìm được hầm hừ một tiếng. Cô ngẩngđầu lên thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




