|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cô gái đáng ghét tên Phong Bình là không thểgọi điện thoại được. Không có ở nhà, lẽ nào không chuyển điện thoại nhà thànhđiện thoại di động được à? Chắc không đến nỗi không có điện thoại di động chứ?Thật là ngu ngốc hết chỗ nói.
Đường Ca Nam ức chế,ngâm mình trong bồn tắm một lúc rồi leo lên giường đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy nhìn đồng hồ, sáu giờ mười lămphút. Anh nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung một lúc, cầm điện thoại ấn dãy sốđã trở nên quen thuộc.
Lần này mới đổ hai chuông đã có người nhấc máy, mộtgiọng nói trong trẻo thanh thoát cất lên: “Alô”.
Đường Ca Nam vốnkhông mong chờ có người nhấc máy, càng không mong chờ nhấc máy nhanh như vậy,nghe thấy tiếng nói anh vội ngồi phắt dậy: “Cô Phong à?”
Cô khẽ cười: “Anh Đường, anh không gọi nhầm đâu”.
Đường Ca Nam cảmthấy khó xử: “Không ngờ cô dậy sớm vậy?”
Tiếng cười của cô vang hơn: “Nếu tôi không dậy sớm nhưvậy thì anh Đường nói chuyện với ai?”
Đường Ca Nam ho vàitiếng, cảm giác mới ngủ dậy não hoạt động chậm, đành phải nói toạc móng heo:“Tối hôm qua tôi gọi điện cho cô, cô không có nhà…”
“Xin lỗi, tối qua tôi về muộn”.
“Hôm nay cô có kế hoạch gì không? Tôi muốn mời cô ăncơm”.
“Hi hi, e rằng phải sau tám giờ tối mai tôi mới cóthời gian…”
Đường Ca Nam vộinói: “Vậy thì tám giờ tối mai. Tôi đến đón cô”.
Phong Bình im lặng.
Đường Ca Nam thấytim đập thình thịch.
“Anh Đường”, sau một hồi im lặng, Phong Bình nói tiếp,giọng nói có vẻ hơi lưỡng lự: “Anh Đường, xin lỗi tôi nói thẳng, thời gian củatôi rất quý báu”.
Một tay Đường Ca Nam nắmchặt điện thoại, tay kia gõ nhẹ vào đầu hai cái, lẽ nào chưa tỉnh ngủ hay sao?
“Tôi không hiểu ý cô lắm”.
“Ý của tôi là muốn mời tôi ăn cơm thì phải trả tôitiền”.
Nghe thấy câu ấy, Đường Ca Nam suýtngất, quả thực không dám tin vào tai mình. Thẳng đến nỗi không thể chấp nhậnđược.
Cô ta có thể nói câu đó một cách rõ ràng, lưu loát, tựnhiên, không chút ưỡn ẹo, Đường Ca Nam phụcsát đất. Anh gặp không ít những cô gái ham công danh, lợi lộc nhưng phần lớn họbiết dùng tình cảm để che đậy, chỉ có cô ta là biểu lộ một cách lõa lồ và trắngtrợn như vậy. Lòng khâm phục của anh dành cho cô quả giống như nước sông chảydạt dào…
“Tôi làm anh sợ à, anh Đường?”
“Đâu, đâu có”. Bộ não của Đường Ca Namnhanhchóng hoạt động: “Tôi đang nghĩ không biết cô thu phí thế nào?”
Nói xong anh lại muốn bóp chết mình. Trời ơi, sao anhcó thể nói ra những lời như thế chứ. Cô ta có thể coi mình là x x, lẽ nào anhcũng coi mình là x x sao? Trời ơi!!
Giọng của cô rất có sức hút: “Bốn trăm đô một tiếng.Không kể người già hay trẻ nhỏ”.
Đường Ca Nam “choáng”nặng vì câu nói sau của cô ta, lẽ nào ý cô ta muốn nói thị trường của mình rấtrộng sao?”
“Nếu tiêu thụ trong thời gian dài thì có được giảm giákhông?” Cuối cùng anh cũng lấy lại được phong độ, giở trò đùa giỡn ác ý, đâyvốn là sở trường của anh.
Cô trả lời rất nghiêm túc: “Chuyện này hoàn toàn khôngtồn tại khả năng tiêu thụ lâu dài, tôi nói rồi thời gian của tôi rất quý báu”.
Đường Ca Nam cố tỏvẻ ngạc nhiên: “Tôi rất tò mò không biết cô Phong dùng thời gian quý báu củamình vào những việc gì?”
Phong Bình khẽ cười: “Thế này nhé anh Đường, nếu tôimuốn đi tiêu khiển thì sẽ có nhân viên riêng chịu trách nhiệm sắp xếp chuẩn bị.Khi nào tôi muốn yên tĩnh một mình, không muốn bị làm phiền thì họ sẽ tự độngbiến mất, đến khi nào tôi cần họ”. Nói đến đấy cô ngừng lại một lát, rồi nóitiếp: “Vì vậy, anh Đường ạ, nếu anh muốn hẹn tôi thì ngoài việc chuẩn bị sẵnbốn trăm đô, anh còn phải chờ khi nào tôi có thời gian”.
Suýt nữa thì Đường Ca Nam ngạtthở.
Cô ta quả là hung hăng hết chỗ nói.
Phong Bình im lặng một lúc, không nghe thấy đối phươngtrả lời, liền dùng giọng điệu cười nhạo, nhẹ nhàng hỏi anh: “Vậy thì anh Đường,tám giờ tối mai anh…”
Cô chưa nói hết câu, chỉ nghe thấy tiếng cạch một cái,đầu dây bên kia đã dập máy.
Phong Bình cầm điện thoại, im lặng ba giây rồi nhẹnhàng đặt máy xuống.
Nụ cười bí hiểm xuất hiện trên đôi môi gợi cảm của cô,lan tận đến khóe mắt, cuối cùng cô không kiềm chế được nằm lên giường cười hahả.
Hai phút sau, điện thoại lại đổ chuông.
Cô vừa nhấc điện thoại thì nghe thấy giọng nói nhưđang nghiến răng nghiến lợi của Đường Ca Nam:“Tám giờ tối mai, tôi đến đón cô”.
Sau đó “cạch” một cái, anh ta đã dập máy.
Phong Bình lại nằm ra giường cười không dứt.
Mười phút sau, điện thoại đổ chuông, cô ấn nút phóngto âm thanh, giọng nói hoàn mỹ của một người đàn ông trung niên vang lên, ôngta cung kính nói: “Thưa tiểu thư, du thuyền và máy bay đã chuẩn bị xong rồi ạ,phu nhân bá tước sẽ cung kính đón cô ở khu vườn dưới quê. Bây giờ xe đã đến bến cảng đã ở tầng dưới rồi ạ”.
Chương 2 : Công tử nhà giàu sa vào lưới tình
Bảy rưỡi tối hôm sau, Đường Ca Nam tắm rửathay quần áo xong xuôi, lái xe đến đường Anh Hoa để đón người đẹp.
Trên đường Anh Hoa có chợ quần áo bán buôn khá nổitiếng, quần áo đẹp mà giá lại rẻ, mẫu mã phong phú, sản phẩm tiêu thụ sang hơnmười thành phố xung quanh, người dân trong thành phố cũng rất thích mua hàng ởđây. Tòa nhà nơi Phong Bình ở nằm ở cuối đường, cách trung tâm thành phố kháxa. Nhà ở đó được xây từ lâu nên cũng khá cũ nát, nếu tính theo thu nhập bốntrăm đô một giờ thì cô ta hoàn toàn có thể ở một chỗ tốt hơn.
Cứ nghĩ đến tính tiền theo giờ là Đường CaNam lạithấy chua xót, một mặt thấy cô ta vô liêm sỉ, mặt khác lại thấy cô ta vô liêmsỉ một cách thẳng thẳn, nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đáng yêu.
Buổi tối đường khá đông, tám giờ mười phút anh mới đếnnơi, nhìn qua cửa kính ô tô thấy Phong Bình đứng bên đường. Chiếc măng tô trắngcùng đôi bốt đen để lộ đôi chân dài, thẳng, vóc dáng ấy thẳng đến bất ngờ, thânhình hấp dẫn, không chê vào đâu được.
Anh không kìm được lời khen phát ra từ tận đáy lòng.
Dựa vào khí chất này, tướng mạo này, dáng người này,dù là làm người mẫu chụp ảnh quảng cáo hay diễn viên điện ảnh thì đều có thểtỏa sáng, việc gì phải đi con đường này? Chà, có điều nói đi cũng phải nói lại,làm diễn viên thì cũng chẳng khác thế này là mấy. Hừ!!
Đường Ca Nam thở dàihai tiếng thì xe đến trước mặt Phong Bình.
Anh bỏ cặp kính đen xuống, mở cửa kính, Phong Bình cúixuống nhìn anh, vẻ mặt như cười mà không phải là cười: “Anh Đường, anh đến muộnmười hai phút, đồng nghĩa với việc mất đi tám mươi đô”.
Đường Ca Nam nherăng cười, ngiêng đầu nhìn cô: “Lên xe”.
Thái độ rất quen thuộc, kiểu nói như ra lệnh khiếnPhong Bình hơi ngạc nhiên, nhưng cô lập tức mỉm cười. Vốn tưởng rằng anh ta sẽhung hăng tỏ vẻ là người cao quý, rõ ràng là tức điên lên nhưng vẫn cố gắng giữphong độ, nhìn thì có vẻ là người có học, nhưng làm sao có thể thoải mái bằngviệc nói thẳng những suy nghĩ trong lòng!
Cô mỉm cười, đi vòng sang mở cửa xe rồi nói: “AnhĐường…”
Đường Ca Nam lập tứcngắt lời cô: “Gọi như vậy xa lạ quá, gọi tôi là Anh Nam đi”.
Phong Bình quay sang nhìn thì bắt gặp đôi mắt hút hồncủa anh ta, trong lòng không khỏi rung động: Sao? Chuẩn bị vứt bỏ địa vị vươngtử cao quý, chuyển sang cách xưng hô thân mật giống như những đôi tình nhânchăng?
Đường Ca Nam vừa láixe vừa hỏi: “Cô Bình, vì sao cô sống ở đây mà hàng xóm của cô không biết cô?”
Phong Bình nhíu mày hỏi lại: “Sao anh biết hàng xóm củatôi không biết tôi?”
Đường Ca Nam bị côtìm được khe hở, không khỏi cảm thấy khó xử, chỉ còn cách nói thẳng: “Tôi đếntìm cô”.
Phong Bình mỉm cười, hờ hững nói: “Khi nào?”
Đường Ca Nam trả lờiqua quýt: “Thì dạo trước…”
Phong Bình nghĩ một lúc rồi nghiêm túc nói: “Chắc làdo thường ngày tôi kín đáo quá, xem ra tôi phải thường xuyên mời hàng xóm uốngtrà mới được…”
Nghe câu nói ấy Đường Ca Nam khôngbiết nói gì.
Kín đáo? Hai từ đó nên để anh nói mới đúng, vì sao lạibị cô ta cướp lời?
Anh không kìm được cười phá lên: “Cô Phong thật hàihước”.
Phong Bình mỉm cười, thấy hướng đi của anh ta hơi kỳlạ nên hỏi: “Chúng ta đi đâu đây? Thần Dương Resort à?”
Thần Dương Resort là khu giải trí cao cấp bên hồ ThầnDương ở ngoại ô phía nam, nổi tiếng khắp nơi bởi phong cảnh tươi đẹp, nên thơ,nhà ăn có ba đầu bếp Pháp nổi tiếng, thông thường khách ở đây đều là các đạigia, ngôi sao nổi tiếng. Việc kinh doanh vô cùng phát đạt.
Đường Ca Nam gậtđầu: “Thông minh”.
Phong Bình thở dài, đặt tay lên ngực và nói: “Dù dạdày của tôi không có ý kiến gì thì tôi vẫn e rằng mình sẽ ngủ gục trên bàn ăn…”
Đường Ca Nam cườiphá lên: “Không cần phóng đại đến mức ấy chứ. Hai ngày hôm nay cô làm gì mà mệtđến vậy?”
Phong Bình nói sơ qua: “Cũng chẳng làm gì, chỉ là thamgia một cuộc hẹn, nhân tiện giúp hai người bạn tư vấn trang phục”. Nhưng địađiểm diễn ra cuộc hẹn là ở nước Anh, thân phận của hai người bạn vô cùng caoquý.
Nghe Phong Bình nói vậy, bỗng nhiên Đường Ca Nam nhưchợt nhớ ra điều gì đó, anh cười rất tươi: “Nhĩ Dương rất khen ngợi tài năngcủa cô trong lĩnh vực thời trang, lẽ nào cô không nghĩ đến việc kinh doanh thờitrang sao?”
Phong Bình cười: “Chỉ là sở thích thôi mà, kinh doanhphiền phức lắm”.
Đường Ca Nam chủ động nhắc đến chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




