watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9865 Lượt

có kết quả gì. Từ trước đếnnay đều là phụ nữ chủ động bám lấy anh, đã bao giờ anh tích cực đi tìm phụ nữnhư vậy đâu? Thù cũ là lần cô ta giả ngây giả ngô trên máy bay, tài diễn xuấtquèn mà cũng dám lấy ra để dọa người, đúng là sỉ nhục người quá đáng.
Trông cô ta có vẻ đen hơn trước, tóc cắt ngắn, để máibằng, kiểu mái manơcanh rất được tuổi teen ưa chuộng. Kiểu mái này khá hợp vớicô ta.
Giả nai ư? Đường Ca Nam thầmcoi thường, không hiểu chàng trai ngồi cùng cô ta là ai.
Dùng bữa trên tầng thượng của khách sạn Thời Quangkhông phải là người thường, thành phố Thánh Anh nhỏ thế này, không có cớ gì màkhông quen.
Anh không rời mắt khỏi Phong Bình khiến khách hàng củaanh, giám đốc Lưu của doanh nghiệp Thiên Diệu cũng phải quay lại nhìn. Anh tanhận ra chàng trai ngồi cùng Phong Bình.
“Ô? Kia chẳng phải là cậu Phương sao, nghe nói hai bốcon mâu thuẫn với nhau nên đang định tách ra làm ăn riêng…”
Thấy anh ta nói vậy Đường Ca Nam mớichợt nhớ lại.
Phương Quân Hạo, khách sạn Thời Quang là của cha anhta, toàn thế giới có mười ba khách sạn, trong nước có hai cái, ngoài thành phốThánh Anh còn có một cái ở thành phố Vũ Minh – thành phố văn hóa nổi tiếng.Nghe nói cô con gái út của nhà họ Phương, Phương Di là một đại mỹ nhân, haingười anh em của Đường Ca Nam cùng học bên Anh với cô ta, vì vậy mà cũng cóquen biết.
Không hiểu hai người đang nói chuyện gì mà bỗng nhiênPhương Quân Hạo ngẩng đầu cười rất to. Phong Bình cầm ly rượu, miệng khẽ mỉmcười, tỏ vẻ rất cao quý.
Đường Ca Nam khôngtin vào mắt mình, không biết có phải mình hoa mắt hay không, hai tháng khônggặp, phải chăng cô ta đã đi học lớp lễ nghi?
Giám đốc Lưu thấy Đường Ca Nam không tập trung, nóichuyện hoàn toàn không ăn nhập với chủ đề, chốc chốc lại liếc nhìn sang bàn bênkia nên không khỏi thầm than thở: Mọi người thường nói công tử thứ hai nhà họĐường là công tử đa tình, xem ra không sai chút nào, cô gái kia quả là nhan sắchơn người, nhưng anh ta cũng không đến nỗi ngồi trước mặt người khác mà hồn víatrên mây như vậy chứ?
Trong lòng thì nghĩ vậy nhưng ngoài mặt thì vẫn cườirất tươi, tỏ vẻ rất hiểu ý người khác: “Nếu giám đốc Đường quen họ thì chi bằngsang chào một câu”.
Đường Ca Nam khôngnói gì, dường như đang cân nhắc.
Đúng lúc ấy, bỗng nhiên Phương Quân Hạo cầm điện thoạiđứng lên, gật đầu với Phong Bình rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.
Anh ta vừa đứng dậy, Phong Bình liền quay sang nhìnĐường Ca Nam, vẻ mặt như cười màkhông phải là cười.
Đúng là lẳng lơ.
Đường Ca Nam cườithầm, đứng dậy vứt chiếc khăn ăn xuống bàn và nói: “Vậy thì xin giám đốc Lưuchờ một chút, tôi qua chào một câu”.
Anh bước đến trước bàn ăn của cô, chưa kịp nói gì thìPhong Bình đã hỏi trước.
“Chào anh Đường, lâu lắm không gặp”.
Cô ngồi đó, đầu hơi ngẩng mỉm cười với anh, khuôn mặttrắng trẻo mịn màng, đôi mắt long lanh như sương mai ngước nhìn anh. Đường Ca Nam nhưthấy ánh sáng chói lọi chiếu thẳng vào người, những lời định nói dường như đãquên hết, chỉ thuận miệng tiếp lời cô: “Đúng vậy, cô Phong dạo này vẫn khỏechứ?”
“Vẫn vậy”. Phong Bình mỉm cười, đưa tay mời anh ngồi.
Đường Ca Nam kéo ghếngồi đối diện với cô, đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói cô đã rời phòng làm việccủa Dịch Nhĩ Dương, không biết bây giờ đang làm việc ở đâu?”
“Đang chờ việc”.
“Vẫn đang đi học sao?”
“Không”.
“Vậy thì mới tốt nghiệp à?”
“Không”.
Từ đầu đến cuối cô đều mỉm cười nhưng cách trả lời dứtkhoát

ngắn gọn như vậy khiến Đường Ca Nam khônghỏi thêm nữa, dường như đã hiểu được vài phần. Loại con gái như cô ta anh gặpkhông ít, không cần đi làm nhưng cũng không phải lo đến cái ăn, ngày nào

cũngtrang điểm thật lộng lẫy, tự khắc có xe đến đón. Nếu không, cô ta dựa vào cáigì mà dùng bữa trong khách sạn cao cấp nhất thành phố? Chỉ một bữa ăn ở đâycũng đủ trả tiền lương hai tháng cho một nhân viên văn phòng bình thường.
Đường Ca Nam lướtnhìn các món ăn rồi nhìn Phong Bình.
Cô đang mỉm cười nhìn anh, từng đường nét trên khuônmặt đều vô cùng hoàn mỹ, không chê vào đâu được, nhìn gần mới thấy cô khôngđánh phấn, làn da trắng mịn tự nhiên, không tỳ vết, quả là một “sản phẩm hoànhảo” của tạo hóa.
Trong số những cô gái mà anh quen, hiếm có ai khôngtrang điểm mà lại xinh đẹp đến vậy. Điều này khiến Đường Ca Nam khôngkhỏi thốt lên: Xinh đẹp như vậy, lợi dụng vẻ đẹp của mình thì có gì là xấu đâu.
Anh rút card vidit, đưa cho cô và nói: “Đây là cardvidit của tôi”.
Phong Bình nhận lấy tấm card, trên đó chỉ ghi tên vàmột dãy số, ngoài ra có in biểu tượng của tập đoàn Bắc Thần, kiểu card viditđiển hình của người nổi tiếng. Cô mỉm cười nói khách sáo vài câu rồi nhét nóvào chiếc sắc nhỏ của mình.
Đường Ca Nam chờ mộtchút, không thấy cô có ý trao đổi phương thức liên lạc nên có ý nhắc khéo:“Không biết cô Phong…”
Anh vẫn chưa nói hết câu thì Phương Quân Hạo đã quay lại,nét mặt rất kỳ quái. Anh ta nhìn Đường Ca Nam rồi lạinhìn Phong Bình, sau đó hướng ánh mắt về phía Đường Ca Nam,ngạc nhiên hỏi: “Hai người quen nhau?”
Đường Ca Nam ngẩngđầu mỉm cười với anh ta, coi như là đã đáp lời.
“Quân Hạo, anh còn nhớ số điện thoại nhà tôi không?”
“Nhà cô?” Phương Quân Hạo nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.
“Chỗ tôi ở”. Phong Bình nhấn giọng.
“Dĩ nhiên”. Phương Quân Hạo hiểu ý, nhưng vẫn cảm thấyngạc nhiên.
“Vậy thì phiền anh viết cho anh Đường. Anh biết đấy,tôi chẳng bao giờ nhớ được số điện thoại của mình”.
Nghe cô ta nói vậy Đường Ca Nam thực sự“choáng”.
Thật quá trắng trợn!! Cô ta nói như vậy trước mặtPhương Quân Hạo chẳng phải là ngầm nói rằng mình muốn tán tỉnh cô ta sao. Tuyanh cũng có ý đó nhưng không đến nỗi vô liêm sỉ đến mức thọc gậy bánh xe trướcmặt người khác mà vẫn bình thản không chút xấu hổ ngượng ngùng như vậy.
Quả nhiên sau khi nghe thấy câu nói ấy, Phương QuânHạo lập tức quay đầu nhìn anh, ánh mắt như thiêu đốt.
Anh chỉ có thể đáp lại bằng nụ cười tao nhã: “Phiềncậu rồi”.
Nếu cô ta đã không để ý thì anh cũng không cần biểu lộthiếu tự tin như thế. Mặc kệ cô ta muốn kích Phương Quân Hạo hay có ý gì khác,dù sao cứ có được số điện thoại đã rồi tính.
Phương Quân Hạo lấy tờ giấy ăn trên bàn, vung bút viếtmột dãy số dài rồi đưa cho anh ta, vẻ mặt tỏ ra rất nghiêm nghị.
Đường Ca Nam cầm lấytờ giấy, cảm ơn một tiếng rồi đứng dậy và nói: “Vậy thì tôi không làm phiền haingười dùng bữa nữa. Cô Phong, chúng ta sẽ liên lạc sau”.
Phong Bình mỉm cười: “Được”.
Sau bữa tối hôm ấy, giám đốc Lưu trên đường lái xe vềnhà, nhớ lại khung cảnh của bữa tối, càng nghĩ càng thấy nực cười. Nửa tiếngtrước, Đường Ca Nam dài cổnhìn về chỗ ngồi của Phương Quân Hạo, nửa tiếng sau Phương Quân Hạo không ngừngliếc nhìn Đường CaNam. Hai người đều là những chàng trai độc thân giàu có, caoquý của thành phố này, nếu cô gái ấy nhan sắc bình thường thì e rằng anh ta sẽnghĩ lệch lạc mất.
Người xưa nói sắc đẹp là mầm của tai họa, quả là khôngsai chút nào.
Vốn dĩ Đường Ca Nam rất chắc chắn rằng Phong Bình muốntán tỉnh anh, nhưng từ sau khi gặp Phương Quân Hạo, anh không chắc chắn như vậynữa, ngược lại thấy cô “cao giá” hơn.
Cứ phải có người cạnh tranh thì mới là “hàng” tốt, đànông thường thích như vậy.
Anh không biết quan hệ giữa Phong Bình và Phương QuânHạo tiến triển đến mức nào, nhưng chắc chắn là quan hệ khá thân mật, chí ít thìPhương Quân Hạo biết số điện thoại nhà cô, riêng điều này anh ta đã mạnh hơnanh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Phong Bình quả là tài giỏi hơn người,Phương Quân Hạo thường sống ở châu Âu giúp cha anh ta lo việc kinh doanh kháchsạn bên đó, sao lại có thể gặp cô ta được nhỉ?
Nhưng nghĩ lại lại thấy, bước vào làng thời trang cóthể quen rất nhiều người nổi tiếng, chả trách cô ta muốn đến phòng làm việc củaDịch Nhĩ Dương, đó là nơi mà biết bao cô gái vỡ đầu chảy máu cũng muốn vào,nhưng vì sao cô ta lại nỡ rời đi nhỉ? Nghĩ mãi mà không tìm được đáp án.
Đường Ca Nam suynghĩ linh tinh, đoán già đoán non, thoắt cái đã đến cuối tuần.
Anh đi làm về cũng đã năm giờ rưỡi, chuẩn bị tinh thầnmột lúc rồi rút điện thoại ra, tìm số điện thoại nhà Phong Bình. Trong khoảngthời gian chờ đối phương nhấc máy, lần đầu tiên anh nghe thấy tiếng tim mìnhđập thình thịch, chợt thấy má nóng bừng. Thật xấu hổ, lần đầu yêu cũng khôngcăng thẳng đến mức này.
Đáng tiếc là không ai nghe máy.
Anh không can tâm, liên tiếp gọi ba lần nhưng vẫnkhông thấy ai nghe máy. Lần này anh cảm thấy buồn bực, xuống quầy ba uống cốcrượu, ngồi trên chiếc sofa rộng thênh thang, rút điện thoại gọi cho Hạ Dao. HạDao đang quay phim, nhưng thấy giọng anh rất lạ nên lập tức tỏ ý sẽ bàn bạc vớiđạo diễn, sau đó ra ngoài uống rượu với anh.
Đường Ca Nam chỉmuốn khẳng định lại cảm giác ưu việt vốn có từ trước đến nay của mình, hoàntoàn không cần có người uống rượu cùng, vì vậy anh lạnh lùng từ chối Hạ Dao.Sau đó anh gọi cho Ngô Niệm Chân và Dư Man Văn, giọng nói của họ tràn đầy vẻngạc nhiên và vui mừng, thái độ dịu dàng, tuy Dư Man Văn có trách cứ vài câu,làm nũng vài câu nhưng đó là biểu hiện của tình yêu.
Hãy nhìn mà xem, mọi lúc mọi nơi luôn có vô số cô gáichờ đợi tiếng gọi của anh, chỉ có

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT