|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Ca Nam.
Đường Ca Nam hokhông ngớt, mặt đỏ như gấc chín.
Phong Bình đã phục hồi nguyên khí, cô vội cúi ngườinhặt chiếc điện thoại lên, mở phần chụp ảnh, nhằm thẳng vào họ rồi tạch, tạch,tạch liền ba cái, sau đó cầm điện thoại lên, suýt xoa khen: “Góc này thậtchuẩn, rất tình tứ, gửi cho ai đây?”
Cuối cùng Đường Ca Nam và DịchNhĩ Dương cũng dừng lại, bốn mắt nhìn nhau một lúc rồi không hẹn mà gặp cùngcướp điện thoại. Phong Bình mặc kệ cho họ cướp, cười khì khì và hỏi: “Các anhđói không? Chi bằng đi ăn chút gì đó đi”.
Hai người đồng thanh hỏi: “Cô có tiền không?”
Phong Bình nhìn Dĩ Nhĩ Dương, miệng như cười mà khôngphải là cười: “Vốn dĩ không có, nhưng bây giờ có rồi. Sếp Dĩ, dường như anh vẫnnợ tôi tiền lương…”
“Bất công, bất công”. Dịch Nhĩ Dương kêu than khôngngớt: “Vì sao hai người hẹn hò yêu đương lại bắt tôi trả tiền?”
“Coi là tiền thưởng thức đi”. Đường CaNam thảnnhiên nói.
Phong Bình vừa tức vừa buồn cười: “Đừng nói linh tinh,chúng tôi đâu có yêu đương gì”.
Đường Ca Nam ngắtlời cô: “Bình Bình, Nhĩ Dương là người mình, chúng ta không cần giấu cậu ấy”.
Dịch Nhĩ Dương cười phá lên: “wa wa, được đấy, nhanhthật, thần tốc thật”.
Phong Bình choáng nặng khi nghe câu “Bình Bình”, ngồingây một lúc lâu không nói được lời nào.
Đường Ca Nam thảnnhiên nói tiếp: “Đúng vậy, Bình Bình tình nguyện trả bốn nghìn đô một giờ đểđược hẹn hò với mình, lẽ nào mình không vui vẻ chấp nhận?”
Mặt Phong Bình tím đen.
Dịch Nhĩ Dương nghe vậy, hai mắt lồi ra, suýt thì rơicon ngươi ra ngoài, sau đó xòe tay và bắt đầu tính toán rất nghiêm túc: “Mộtgiờ bốn nghìn đô, nếu cả hai tư giờ đều ở bên nhau thì là chín mươi sáu nghìnđô. Nếu hai người ở bên nhau ba năm, một năm ba trăm sáu lăm ngày, vậy thì là…e hèm, hàng triệu, hàng chục triệu, a…”
Đột nhiên anh ta quay người lại, nắm lấy tay áo củaPhong Bình, áp mặt vào cánh tay cô ấy rồi rớt nước mắt cầu xin: “Chị Phong Bìnhthân mến, cầu xin chị, xin chị hãy hẹn hò với em. À không, không, em phải lấychị, bắt đầu từ bây giờ em là người của chị”.
Phong Bình không biết Dịch Nhĩ Dương nhí nhố như vậy,đúng là dở khóc dở cười. Cô lấy ngón tay cốc vào đầu anh ta, sau đó dùng lựcthật mạnh đẩy anh ta ra. Anh ta còn định lao tới nhưng bị Đường Ca Nam túm lấycái đuôi xam đen nhánh ở sau gáy, lôi trở về vị trí cũ.
Dịch Nhĩ Dương cưng nhất là mái tóc của mình, vì thếanh ta mắng chửi một hồi thậm tệ, sau đó rút cái lược mang theo bên mình rachải chuốt.
Đường Ca Nam liếcanh ta, bĩu môi và nói: “Tô son trát phấn, lòe loẹt đỏm dáng”.
Dịch Nhĩ Dương nắm chặt nắm đấm, phản công lại: “Bênngoài giàu sang, bên trong thối thây”.
Đường Ca Nam “hứ”một cái khinh bỉ rồi nói: “Đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà”.
Dịch Nhĩ Dương bĩu môi đá lại: “Sở khanh, vùi hoa dậpliễu”.
“Đồ mỏng môi”.
“Đồ háo sắc, đồ con lợn, ác quỷ, biến thái…”
Phong Bình nghe mà rùng mình, khẽ hỏi: “Chúng ta vẫnđi ăn cơm chứ?”
Hai người đồng thanh trả lời, một người nói “đi”, mộtngười nói “không đi”.
Đường Ca Nam nói:“Không đi thì xuống xe”.
Dịch Nhĩ Dương nói: “Dựa vào cái gì, đây là xe củatôi”.
“Tôi là lái xe”.
“Sặc!”
Hai người đấu khẩu suốt đường đi, đến tận khi Đường Ca Nam tìmthấy một quán mỳ thì những sợi mỳ mới bịt được cái miệng nói không biết nghỉcủa họ. May mà nửa đêm khách ăn ít, cũng không ai chú ý đến họ. Ăn xong, DịchNhĩ Dương biết điều tránh đi. Hai người rất thân thiết với nhau nhưng khi chửinhau thì chẳng ai chịu thua ai.
Đường Ca Nam cầmchìa khóa xe và nói: “Xem ra tối nay cô đành phải ở nhà tôi rồi?”
Phong Bình cười: “Thật vinh dự, trước khi anh hối hậnthì chúng ta mau đi thôi”.
Đường Ca Nam khôngkìm được cười phá lên, anh lái xe đưa cô về biệt thự của mình.
Phong Bình nói: “Tôi nhớ báo lá cải nói từ trước đếnnay anh chưa từng đưa phụ nữ về nhà”.
“Tôi cũng nhớ hình như cô nói không quan tâm đến lànggiải trí”.
“Nếu anh đề nghị đến khách sạn thì tôi sẽ không phảnđối”.
“Nếu cô muốn lên báo lá cải ngày mai thì tôi sẽ đưa côđi. Nếu vừa hay bị phóng viên phát hiện thì chúng ta đừng biện minh trong sạch,báo chí sẽ đao to búa lớn”.
“Anh không cần kể khổ với tôi”. Phong Bình cười phálên.
“Sự thật là như thế”, Đường Ca Nam thảnnhiên như không có chuyện gì.
“Nhà anh an toàn tuyệt đối không?”
“Không chắc, nhưng mức độ mạo hiểm thì chắc chắn làthấp hơn khách sạn”.
Nhìn nghiêng, những đường nét trên khuôn mặt anh đẹpnhư tranh vẽ, như được người ta chạm khắc, tay cầm vô lăng cười nói vui vẻ.Không biết có phải vì tối nay anh ta là anh hùng cứu mỹ nhân hay không mà PhongBình nhìn anh ta thấy rất thuận mắt, không kìm được buột miệng khen: “Anh cũngđược đấy chứ…”
Đường Ca Nam thởdài, đáp lời cô: “Chỉ có điều nhỏ mọn quá, không nỡ tiêu tiền vì phụ nữ”.
Phong Bình thấy anh ta nhớ dai như vậy, cười phá lên:“Anh có nỡ tiêu tiền vì phụ nữ hay không tôi không biết, nhưng đúng là anh cóđôi chút nhỏ mọn, một câu nói đùa mà đến tận bây giờ vẫn…”
Đường Ca Nam cảmthấy xúc động, cao giọng: “Từ trước tới nay chưa có người con gái nào nói vớitôi như vậy”.
Phong Bình đề nghị: “Nếu anh thực sự tức giận như vậythì anh có thể tặng tôi một viên kim cương để bịt miệng tôi”.
Đường Ca Nam cườiphá lên: “Cô thật vô liêm sỉ”.
Phong Bình che mặt: “Cuối cùng bị anh phát hiện rồi”.
Biệt thự của Đường Ca Nam vốn dĩđó là nơi ở của mẹ anh lúc còn trẻ, được thiết kế và bài trí theo phong cách cổnhưng cũng không mất đi vẻ thời thượng. Đáng tiếc là ánh mắt của quản gia khôngthân thiện lắm, chắc là bà nghĩ rằng cô không phải là cô gái hiền thục, đoantrang. Một cô gái hiền thục, đoan trang không nên ăn mặc thế này, càng khôngnên tùy tiện theo đàn ông về nhà.
Quản gia vừa nhìn thấy Đường Ca Namliềnnói: “Cậu cả vừa đi ạ, cậu ấy bảo khi nào cậu về thì gọi điện ngay cho cậu ấy”.
Rõ ràng là Đường Ca Nam sữngngười nhưng chỉ khẽ “ừ” một tiếng, sau đó hỏi Phong Bình: “Uống trà hay là…”
“Hồng trà”.
Đường Ca Nam quaysang ra hiệu cho quản gia, bà ta liền đi xuống.
Anh cởi áo ngoài, hơi tháo lỏng cà vạt. Phong Bìnhđịnh cởi áo khoác trả lại anh, nhưng anh xua tay và nói: “Cứ mặc đi, lát nữahãy cởi”.
Phong Bình mỉm cười, làm theo lời anh.
Anh im lặng một lúc rồi nói: “Cô ngồi đây chờ mộtchút, tôi lên tầng gọi điện thoại”.
Phong Bình gật đầu.
Đường Ca Nam lêntầng, đi vào thư phòng, gọi điện thoại cho anh trai Đường Hạo Vân: “Anh à, saokhông gọi vào di động cho em?”
Giọng của Đường Hạo Vân nhẹ nhàng như cơn gió thoảngqua: “Thực ra cũng không có chuyện gì to tát…”
Đường Ca Nam hỏi:“Từ trước tới nay nếu không có chuyện lớn thì anh không đến tận nhà”.
“Dạo trước cậu nổi đình nổi đám chẳng ra làm sao cả,bố rất tức giận”.
“Ông ta còn tức giận sao?”
“Bố vẫn rất quan tâm đến em…”
“Nếu là liên quan đến chuyện này thì em cúp máy đây”.
“Haizzz”, Đường Hạo Vân thở dài một tiếng, cuối cùngnói: “Bên kia xuất hiện rồi…”
“Cai gì cơ?”
“Richard”. Đường Hạo Vân nói với giọng điệu không ônhòa lắm: “Thằng con riêng ấy”.
Đường Ca Nam imlặng.
“Ngày mai bà sẽ gặp nó. Bố và người đàn bà kia vẫnđang ở Paris, anh sợ lần này nósẽ…”
“Chỉ có vậy thôi sao?” Đường Ca Namngắtlời anh trai.
“Nam, thái độ của em là gì vậy?” Cuối cùng Đường HạoVân không thể kiềm chế được, anh ta cất cao giọng: “Chuyện này liên quan đến…”
“Anh nghỉ sớm đi nhé, ngày mai còn phải đi làm nữa”.
Đường Ca Nam cúp máyrồi đứng bên bàn đọc sách, im lặng như một pho tượng. Trong thư phòng chỉ bậtmột ngọn đèn nhỏ, anh đứng chếch ngọn đèn, ánh đèn chiếu vào nửa khuôn mặt, nửacòn lại chìm trong bóng tối, không nhìn rõ nét mặt.
Dưới phòng khách, Phong Bình đã uống hết ba cốc trà.Không khí trong phòng đã dần trở nên ngột ngạt. Ánh mắt của quản gia toát lênvẻ châm biếm. Quả thực cô không được coi là người mặt mỏng, nhưng cũng thấy ngồikhông yên, dù gì đi chăng nữa thì vứt khách ngồi dưới một mình lâu như vậykhông lịch sự chút nào.
Nhưng may mà Đường Ca Nam vẫn cònnhớ đến vị khách là cô, anh giúp cô sắp xếp phòng nghỉ trên tầng.
Phong Bình cởi áo khoác trả anh, Đường Ca Nam mỉmcười nói: “Đừng lo, sáng ngày mai tỉnh dậy sẽ có quần áo đẹp chờ cô”.
Phong Bình có thể cảm nhận được sự biến đổi của anhmột cách rất rõ rệt, dường như bỗng nhiên trở nên… Yếu đuối chăng? Điên cuồngchăng? Nhưng cả hai từ đó đều không thật chuẩn. Trong đôi mắt rất đẹp của anhcó một thứ gọi là trẻ con, dường như hai thứ hòa quện vào nhau khiến cô bỗngchốc cảm thấy mềm yếu. Cô không biết là tình thương trỗi dậy hay vì cớ gì màđột nhiên muốn an ủi anh một vài câu. Nhưng Đường Ca Nam nóitrước: “Yên tâm, tôi biết số đo của cô”.
Câu nói ấy khiến cô phì cười.
“Thôi được”. Cô khẽ vỗ tay và cười: “Tôi không muốnchịu ơn người khác. Bây giờ anh có thể đưa ra một yêu cầu trong phạm vi khảnăng của tôi…”
Đường Ca Nam đangđịnh chào tạm biệt, bỗng nhiên cô lại nói câu ấy. Anh quay lại nhìn cô haigiây, sau đó day lông mày, miệng cười mà như không cười: “Cô nói như vậy tôi sẽnghĩ lệch lạc đấy”.
“Cho
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




