|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vậy, dù gìthì cô cũng là một người vô đạo đức. Tôi đề nghị hai người nhanh chóng sinh mấyđứa đi, quả thực Thúy Minh Hồ rất cô đơn”.
Đề nghị này không phải là ý tốt.
Phong Bình bật cười: “Ý kiến này rất hay, tôi sẽ suynghĩ. Còn chuyện gì nữa không? Chồng sắp cưới của tôi sắp về rồi”. Phong Bìnhđặc biệt nhấn mạnh ba chữ ấy.
Chú lùn không kìm được vạch trần cô: “Theo tôi đượcbiết thì hôm nay cậu Đường không về nhà”.
Phong Bình cười phá lên: “Quả nhiên không có gì quađược mắt chú”.
Chú lùn thở dài: “Hôm qua có ba cuộc điện thoại gọiđến hỏi hành tung của cô, bên cậu Bính Thần cũng bị chất vấn. Tạm thời họ sẽkhông để lộ chuyện này ra ngoài, nhưng nhà họ Đường cũng có chút thế lực, erằng chuyện này không giấu được lâu”.
“Đến lúc ấy hẵng hay”.
“Tạm biệt tiểu thư”.
Phong Bình cúp máy, quay người lại thì nhìn thấy Lụcquản gia không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa với đĩa hoa quả trên tay. Hừ, bàta cũng không nên lần nào cũng dùng chiêu đấy để nghe trộm chứ, thật là thiếusáng tạo.
Sống chung dưới một mái nhà, Phong Bình cũng hiểu đôichút về những hành vi thái quá này của bà ta. Đường Ca Nam mồ côi mẹ từ nhỏ,Đường Trạm bận làm ăn, một cậu bé xinh xắn, cô đơn khó tránh khỏi làm trỗi dậytình mẹ bao la của một bà giúp việc. Lâu dần, trong lòng cũng nảy sinh tình cảm,huống hồ là Đường Ca Nam dọn ra khu nhà trước đây, lại còn gọi bà ta đến chămnom. Bây giờ bỗng nhiên có người ngoài xuất hiện, lại là người không hiểu rõnội tình, cảm giác ghen ghét cũng bình thường.
Đối với cô, chuyện này cũng chẳng tổn hại gì, cùng lắmlà xuất đầu lộ diện, lên báo lên mạng gì đó. Người chịu phiền phức là Đường CaNam, fan của Hạ Dao không phải là ít, anh đã bắt đầu nhận được những lời chỉtrích từ dư luận. Từ sau khi tuyên bố đính hôn, hai đêm liền anh đều ở lại côngty, chắc chắn những phóng viên mai phục ở ngoài cũng hai đêm không chợp mắt.Lúc ấy mà anh vẫn chăm lo đến sự yên tĩnh của cô thì cũng coi là hiếm có. Dù gìcũng là con nhà giàu mà, về mặt ứng phó với phóng viên đã hình thành một loạtkỹ năng. Đây là bản lĩnh mà một người như anh đã luyện được ngay từ khi cònnhỏ. Dù vậy, ngoài biệt thự của anh vẫn luôn có phóng viên chờ sẵn. Những phóngviên này đúng là có tinh thần sắt thép.
Phong Bình nằm bò trên giường, vừa đọc báo vừa ăn hoaquả.
Lục quản gia thấy không thể chấp nhận được. Tiểu thưMinh Tuyên không bao giờ như vậy, cô ấy luôn là một người nho nhã, lịch sự, làmgì cũng đúng mực. Ôi trời ơi, hoa quả rơi xuống báo mà cô ta còn nhặt lên ăn,lẽ nào chủ nhân tương lai là như thế này sao?
Bà ta không thể chịu đựng được, lầm lì đi xuống dưới.
Phong Bình tiếp tục lật xem những tin tức lá cải nhưkhông có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng người quản lý của Hạ Dao cũng lộ diện, khiđược hỏi về tâm trạng hiện nay của Hạ Dao, anh ta nói không chịu ảnh hưởng lớn,tâm trạng ổn định, đồng thời chúc phúc cho cậu Đường. Đúng là những người tronglàng giải trí, có thua thì cũng không để mất thể diện. Ngược lại, những ngườinhiệt tình thái quá thì thi nhau viết bài bày tỏ niềm phẫn nộ thay cho thầntượng, lời văn sâu cay, chua chát, như kiểu đang gào thét đến rát cổ bỏng họng,thật là khó chịu.
Dĩ nhiên, cũng có những người thích thú với các vụscandal, thích đào bới những tư liệu về xuất thân của Phong Bình, trên mạng cóngười tung tin, nói cô có qua lại với một tỷ phú tuổi quá ngũ tuần, tỷ phú nàykinh doanh khách sạn. Một dạo dính lấy nhau, bỗng chốc được leo cao. Xảy ranhững chuyện như vậy cũng chẳng có cách nào, những năm gần đây, những người ănno dửng mỡ, không có việc gì làm quả thực quá nhiều, Phong Bình cũng là mộttrong số đó, vì vậy cô thấy rất hả hê.
Oscar Wilder (nhà văn người Anh nổi tiếng) từng nói,trên thế gian này chỉ có một việc thảm hại hơn việc bị người ta bàn tán đó làkhông có ai bàn tán bạn. Quả là không sai, cuộc sống quả nhiên cần có scandalthì mới thú vị.
Chỉ có điều, người tung tin này là ai?
Cô và Phương Bá Thao chỉ cùng tham gia bữa tiệc từthiện đúng một lần, tối hôm ấy có rất nhiều minh tinh và những người giàu có,nổi tiếng, những người chú ý đến cô đếm trên đầu ngón tay. Dù có người nhận racô thì cũng không vô vị đến mức tung tin lên mạng, trừ phi người đó có thù hằngì với cô.
Phong Bình nhếch mép mỉm cười.
Cô bò khỏi giường rồi vươn vai, gần năm giờ rồi, nếuĐường Ca Nam không về thì chắc giờ này sẽ gọi điện. Quả nhiên, một lúc sau,chuông điện thoại reo.
“Em thay quần áo, tối nay đến Thần Dương ăn cơm”.
“Sao cơ?”
Phong Bình ngạc nhiên, xem ra chú lùn cũng có lúc nhầmlẫn.
Đường Ca Nam an ủi cô: “Đừng lo, một lúc nữa sẽ cóngười đến đón em, đến công ty trước, sau đó chúng ta cùng qua bên ấy”.
“Ok”.
Phong Bình cúp máy, vào phòng tắm thay đồ.
Một lúc sau, một chiếc Maybach đỗ dưới nhà chờ cô,chiếc xe đi thẳng đến tòa nhà của Đường Thị ở thành phố Thánh Anh.
Phong Bình biết nhà họ Đường giàu có, nhưng khi tậnmắt nhìn thấy tòa nhà Bắc Thần thì vẫn không kìm được cảm xúc mà thốt lên, quảlà hoành tráng, khí thế. Nhưng cảm giác khi nhìn một dãy số Ả rập và một tòanhà cao tầng là hoàn toàn khác nhau.
Người lái xe đến đón cô không cao lắm, đeo kính râm,kiệm lời, dường như không có chút hứng thú nào với cô. Phong Bình chăm chú quansát anh ta, nhìn dáng người và động tác, cô có thể chắc chắn rằng anh ta là mộtvệ sĩ. Đường Ca Nam để một vệ sĩ đến đón cô, chắc là sợ cô bị đám phóng viênquấy rầy, xem ra bộ quần áo giúp việc mà cô trang bị cho mình là thừa.
Chiếc xe phóng vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm, và dừnglại trước cửa thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, chiếc thang máy đến thẳngphòng làm việc của tổng giám đốc trên tầng 32. Cô cùng vệ sĩ bước vào, tay cầmchiếc túi to tối màu, mặc bộ quần áo của người giúp việc, còn đội một chiếc mũmềm tránh gió, trang điểm có đôi chút lập dị, ngay cả ba thư ký ở phòng làmviệc cũng không nhận ra cô, cứ tưởng cô là người giúp việc mang đồ đến choĐường Ca Nam vì đã hai đêm anh không về nhà.
Đường Ca Nam thấy bộ dạng cô như vậy cũng không khỏibàng hoàng, sau khi vệ sĩ đi ra ngoài, anh ôm bụng cười nắc nẻ: “Thế này mà emcũng làm được?”
Phong Bình bỏ mũ xuống, vuốt lại mái rồi nói: “Em làcô gái lọ lem thần kỳ nhất trong thập kỷ này, có gì đáng ngạc nhiên đâu?” – Đâylà nhan đề của một diễn đàn nổi tiếng trong nước.
Đường Ca Nam lại cười phá lên. Hai con mắt nhìn chằmchằm vào mặt cô.
Phong Bình bị nhìn đến nỗi cảm thấy ngạc nhiên: “Mặtem dính gì sao?”
Đường Ca Nam lắc đầu, bỗng nhiên nói: “Xem ra anh đánhgiá thấp em rồi”.
Phong Bình sững người: “Sao cơ?”
“Em trông có vẻ rất bình tĩnh, dường như không bị ảnhhưởng…”
“Em nên thế nào?”
“Chỉ trong một đêm, bỗng nhiên phát hiện ảnh của mìnhbị đăng lên báo, lên ti vi, hàng nghìn con mắt chứng kiến, hàng vạn người bàntán về em. Bất kể là ai cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, nhưng trông em thì…”Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, hơi ngả người vào chiếc bàn làm việc to rộng, giơtay như để đo cô từ đầu đến chân, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô và nói: “Trôngem chẳng khác gì lúc bình thường, dường như không bị ảnh hưởng một chút nào…”
Ban đầu Phong Bình thấy ngạc nhiên, sau đó cô cười vànói: “Sao có thể như thế được? Hai ngày hôm nay em dán mắt vào tin lá cải, timđập thình thịch, nhanh hơn bình thường rất nhiều”.
“Thật sao?” Đường Ca Nam vẫn nhìn chằm chằm vào mắtcô: “Anh cũng theo dõi tin tức, hiện nay các tài liệu về xuất thân của em vẫnchưa bị lộ. Em thật thần bí, Phong Bình ạ”.
Khi nói hai câu ấy, nét mặt của anh bỗng trở nênnghiêm túc hẳn lên.
Từ trước tới nay Phong Bình chỉ thấy mặt hoạt bát, vuivẻ của anh, chưa từng nhìn thấy mặt nghiêm túc, đứng đắn của anh, lúc này, bỗngnhiên anh thu lại thái độ hài hước thường ngày, đôi mắt to đẹp hơi híp lại,nhìn có vẻ rất sắc sảo, nghiêm nghị.
Tuy trong lòng Phong Bình thấy hơi hoảng hốt nhưng nétmặt thì không biểu lộ chút cảm xúc gì, cô thản nhiên nói: “Đường Ca Nam, anhthật to gan, ngay cả vợ sắp cưới là ai cũng không nắm rõ mà đã tùy tiện đínhhôn. Em đã nói trước rồi đấy, nếu anh thay đổi thì có thể…”
Cô chưa nói hết câu, Đường Ca Nam đã cười phá lên: “Dùthế nào đi nữa thì đến bây giờ em vẫn chưa làm cho anh thấy phát ngán…”
Câu nói ấy khiến Phong Bình cảm thấy khó xử, chưa cóai đánh giá cô như thế, chí ít là chưa có người nào nói như thế trước mặt cô.Thật là… quá thất lễ, chỉ có điều, không biết không có tội.
“Để anh xem bộ váy dạ hội mà em mang theo nào, anhđang mong chờ tối nay em sẽ có những biểu hiện đáng kinh ngạc”.
Đường Ca Nam vừa nói vừa đi lại nhấc chiếc túi mà cômang tới, mở ra xem thì thấy bên trong chỉ có một chiếc áo khoác màu nâu sángvà một chiếc túi da màu đen nặng trịch, không có váy dạ hội. Anh ngước mắt nhìncô: “Anh quyết không
dám đưa một quý cô trong trang phục người giúp việc đến dựtiệc, huống hồ người đó lại là vợ sắp cưới của anh”.
Cô khẽ vỗ vai anh và an ủi rằng: “Nếu không ngoài dựtính thì váy dạ hội sắp được mang đến đây rồi”.
Đường Ca Nam sững người. Lẽ nào cô chê váy dạ hội anhtặng? Hay là không vừa người? Chẳng phải đều là những nhãn hiệu nổi tiếng thếgiới sao? Hơn nữa nói về kinh nghiệm của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




