|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
xem xem cô tacó ma lực gì mà lại trói được cậu Nam”.
Thế là Đường Hạo Vân đưa cô ta lại gần, hai anh emchạm mặt nhau, cùng nâng ly.
Đường Ca Nam giới thiệu: “Anh trai anh, bạn gái luậtsư của anh ấy, cô Tôn Viên Viên”. Sau đó nhìn Phong Bình, mỉm cười nói: “Cô ấythì không cần giới thiệu chứ?”
Tôn Viên Viên mỉm cười: “Gần đây Cô Phong là nhân vậttiêu điểm của thành phố này, không muốn biết cũng khó. Chúc mừng cậu Nam, côPhong quả là có phúc lớn”.
Chúc mừng Đường Ca Nam trước, sau đó khen ngợi PhongBình có phúc lớn, ha ha, quả là không hổ là luật sư.
Phong Bình cười, không nói gì, hướng ánh nhìn về phíaĐường Hạo Vân.
Đường Hạo Vân lông mày lưỡi mác, mặt chữ quốc, da hơiđen, nhìn vẻ ngoại hình đúng là chín chắn hơn Đường Ca Nam rất nhiều. Lúc này,khuôn mặt của anh ta toát lên nụ cười thoảng qua, anh ta gật đầu một cách khôngtự nhiên và nói: “Chào cô”.
Đó không phải là một thái độ thân thiện nhưng cũngkhông biểu lộ vẻ thù địch. Phong Bình ngẩng đầu uống cạn ly rượu và nói: “Tôivào phòng vệ sinh, mọi người cứ nói chuyện”.
Nói xong, cô đặt ly rượu lên bàn rồi bước về phía nhàvệ sinh. Đường Hạo Vân và Tôn Viên Viên mặt đần ra, sau đó cùng quay lại nhìnĐường Ca Nam.
Đường Ca Nam tỏ vẻ vô tội, nhún vai và nói: “Cô ấy làvậy đấy, ha ha, thật đáng yêu”.
Câu cuối cùng mà anh nói bổ sung khiến hai người họ“choáng” nặng.
Tôn Viên Viên cũng không kìm được uống hết ly rượu đểlàm dịu tâm trạng của mình. Cô dựa vào sự nỗ lực của bản thân mình để đạt đượcthành công, cùng Đường Hạo Vân đi đến được ngày hôm nay quả là không dễ dànggì. So với Phong Bình một bước lên trời, khó tránh khỏi cảm thấy bất công,nhưng cô lại dồn nỗi tức giận vào Đường Hạo Vân. Vì sao anh ta không thể bốcđồng một lần giống Đường Ca Nam? Vì sao anh ta chỉ nghĩ đến cái này nghĩ đếncái kia mà không nghĩ đến tình yêu, cô sắp ba mươi tuổi rồi…
Đường Hạo Vân không hề biết rằng bạn gái đang than thởvì thời gian đã cướp đi tuổi thanh xuân của mình, anh hạ thấp giọng nói: “Nam,em đừng có chơi quá”.
Đường Ca Nam khẽ cười và nói: “Anh nói gì vậy?”
“Em cố tình đưa cô ta đến…”
“Cô ấy là vợ sắp cưới của em”.
Đường Hạo Vân bực mình: “Em nhìn xem em… Ồ, giám đốcLưu, lâu rồi không gặp”. Anh ta bỗng nhiên đổi giọng, nhìn về phía sau em traivà mỉm cười.
Đường Ca Nam quay người lại, thì ra cứu tinh của mìnhlà giám đốc Lưu của doanh nghiệp Thiên Diệu.
Thế là ba người bắt đầu hàn huyên.
Lúc ấy, Phong Bình ở trong phòng vệ sinh cũng hànhuyên với người khác.
Người bắt chuyện với cô là một cô gái rất trẻ đẹp,lông mày rậm, mắt đen nhánh, đẹp nhất là mái tóc dài của cô ấy, dày mượt, đennhánh, đẹp hơn cả người mẫu quảng cáo dầu gội đầu. Cô đang rửa tay thì cô gáinày đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy cô, cô gái ấy liền nói: “Ơ, cô là PhongBình?”
Phong Bình ngây người: “Xem ta tôi đã thực sự trởthành người nổi tiếng, phải làm quen với việc bị nhận ra bất cứ lúc nào và ởbất kỳ đâu…”
Cô gái ấy cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo, vuitai, Phong Bình cũng có ấn tượng, nhìn cô ấy kỹ hơn.
Cười xong cô ấy nói tiếp: “Cô xinh hơn trong ảnhnhiều”.
“Cảm ơn”. Phong Bình mỉm cười.
“Chắc chắn là Đường Ca Nam rất yêu cô”. Mắt cô ấy trònxoe, dáng vẻ hồn nhiên, ngây thơ.
Phong Bình không biết nói gì, chỉ biết mỉm cười, sauđó chỉ tay về phía cửa, ý nói là mình đi trước.
Cô gái ấy lại cười, vội gật đầu.
Đúng là một cô gái hoạt bát đáng yêu. Phong Bình mỉmcười đẩy cửa bước ra, ngẩng đầu lên thì thấy một người đang đứng ở ngoài hànhlang.
Cô nhìn thấy người ấy, nụ cười bỗng cứng lại trênkhuôn mặt.
Đối phương đứng chếch người, mỉm cười, nhìn thấy côcũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Đường Trạm.
Cô đã nhìn thấy ảnh của ông ta trên mạng, chắc chắnkhông nhận nhầm người.
Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ nho nhã, ngườicao gầy. Trông ông khôi ngô hơn hai cậu con trai của mình, nếu chỉ nhìn tướngmạo thì cô không tin ông đã năm mươi tuổi.
Lẽ nào cô gái lúc nãy chính là trợ lý của ông ta? Haingười họ đã gắn bó keo sơn đến mức này, ngay cả lúc cô ấy vào phòng vệ sinh ôngta cũng đứng ngoài chờ? Không thể thế được? Ông ta là Đường Trạm cơ mà.
“Cô là Phong Bình…”
Ha ha, đúng là cái hay của người nổi tiếng, không cầngiới thiệu bản thân với người lạ, Phong Bình mỉm cười: “Là tôi, thật không ngờlại gặp ngài”.
Ý của cô là không ngờ lại gặp ông tại bữa tiệc này,nhưng lúc ấy hai người đang đứng trước cửa phòng vệ sinh, câu nói này nghe cóvẻ mang chút gì đó của sự chế giễu.
Đường Trạm cười: “Tôi cũng không ngờ…”
Câu nói này của ông ta nghe cũng thật kỳ lạ, dường nhưnói xong rồi nhưng lại có vẻ như để lại vế sau, khiến người ta lặng im chờ đợi,nhưng ông ta lại không nói nữa.
Ông ta có đôi mắt sâu nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng:“Cô xinh hơn trong ảnh nhiều, thằng Nam quả là có mắt nhìn người”.
Ý… Gần đây hot kiểu khen người khác xinh hơn trong ảnhsao?
“Cảm ơn”. Phong Bình mỉm cười nói tiếp: “Chỉ có điềutôi không nên làm mất thời gian của ngài”.
Đường Trạm gật đầu, nhưng nét mặt biến đổi rõ rệt.
Phong Bình quay người bước đi, tự thấy câu nói ấy cóchút không thỏa đáng. Nhưng nhỡ may ông ta không phải đang đợi người, cô gáitrong đó không phải là người tình của ông ta thì sao? Nếu đã gặp nhau ở cửaphòng vệ sinh thì cứ coi là ông ta đi vệ sinh là được. Nhưng khi cô đi qua bứcbình phong, rẽ trái vào phòng lớn thì bỗng nhiên phát hiện phòng vệ sinh nam ởđầu bên kia. Nói như vậy thì quả thực là ông ta đang đợi người chứ không phảiđi vệ sinh. Tác phong ấy của ông ta cũng thật là…
Cô vào phòng tiệc, tìm Đường Ca Nam: “Anh đoán xem emvừa gặp ai ở phòng vệ sinh?”
“Ai?”
“Bố anh”
“Không phải chứ?” Đường Ca Nam ngạc nhiên nhìn cô:“Chắc ông ấy không mắc chứng đãng trí tuổi già chứ, sao lại chạy đến phòng vệsinh nữ?”
Phong Bình bị anh ta làm cho phì cười, đưa tay vỗ nhẹvào cánh tay anh ta và nói: “Gặp ở ngoài hành lang. Sao anh không nói với emtối nay bố anh cũng đến?”
Đường Ca Nam uống một ngụm rượu, lạnh lùng nói: “Ôngta xuất quỷ nhập thần, ai biết là ông ta có đến hay không? Ông ta đến thì saochứ? Có ăn thịt người đâu mà sợ? Lẽ nào em cũng căng thẳng?” Bỗng nhiên anh taquay sang nhìn cô với ánh mắt sáng quắc.
Phong Bình chau mày phiền não: “Một chút thôi, dù gìthì ông ấy cũng là bố anh…” Chưa đợi cô nói hết câu, Đường Ca Nam liền cười phálên: “Sao, cuối cùng thì em cũng muốn lấy anh rồi sao?”
Phong Bình quay sang, nhíu mày nhìn anh.
Đường Ca Nam nói với giọng điệu gần như chế nhạo: “Nếukhông em quan tâm ai là bố anh làm gì?”
Nghe giọng điệu ấy của anh, ban đầu Phong Bình thấy kỳlạ nhưng chợt hiểu ra rằng: A, thì ra anh muốn kích Đường Trạm, anh muốn làmngược lại với cha mình. Vì sao?
Cô không kìm được chớp chớp mắt.
Đường Ca Nam thản nhiên hỏi: “Em định quyến rũ anh à?”
Phong Bình dở khóc dở cười, quay mặt đi không nhìn anhnữa nhưng không kiềm chế được buột miệng nói: “Thì ra anh ấu trĩ như vậy?”
“Em nói gì?”
“Không có gì”.
“Em nói anh ấu trĩ!”.
Bỗng nhiên Đường Ca Nam nắm lấy cổ tay cô, giọng lạnhlùng, dường như không thể chấp nhận được từ ấy.
Ly rượu trên tay Phong Bình tròng chành đổ ra ngoài,đổ vào mu bàn tay, bỗng chốc cô cũng không kiềm chế được muốn nổi nóng, nhưngquay mặt lại nhìn ánh mắt anh bỗng thấy kinh ngạc. Trời ơi, hình như từ ấy đãđánh trúng điểm yếu của anh ta, cần phải xoa dịu. Cô đang định nói vài lời dịudàng thì bỗng nhiên bên cạnh vang lên giọng nói: “Nam, các con đang làm gìvậy?”
Đường Trạm khoác tay một cô gái ngây thơ tóc dài óngmượt, cười típ mắt tiến lại gần phía họ. Vì có sự xuất hiện của Đường Trạm nênhai người họ lập tức trở thành tiêu điểm của bữa tiệc, tất cả mọi người đềuhướng ánh nhìn về phía họ.
Không gian xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng lạthường. Phong Bình không kìm được than thở trong lòng, thật là, có gì thì từ từnói, anh kích động cái nỗi gì chứ. Để xem anh sẽ xử lý như thế nào?
Đáng khen thay cho Đường Ca Nam, dưới sự chứng kiếncủa rất nhiều người, anh ta đáp rằng: “Bọn con chuẩn bị hôn nhau, bố ạ”. Nóixong, anh ta đặt ly rượu của mình xuống, kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn vào môicô.
Phong Bình thấy “choáng”. Thậm chí cô nghi ngờ khôngbiết những giọt rượu bị đổ ra tay có rung lên hay không. Nhưng nếu lúc ấy khôngphối hợp với anh thì không được, đành phải nhắm mắt làm ra vẻ ngây ngất. ĐợiĐường Ca Nam hôn xong ngẩng đầu lên cô vẫn còn nhắm mắt tỏ vẻ đắm đuối và nói:“Lại lần nữa đi”.
Đường Ca Nam ngây người, không tin vào tai mình.
Những người đứng gần bắt đầu cười ồ.
Đường Trạm như cười mà không phải là cười.
Nhưng, khi Đường Ca Nam nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹpđến hút hồn của cô, anh không kiềm chế được bản thân, cúi xuống hôn cô. Lần nàyanh hôn rất đắm đuối, Phong Bình cũng đáp lại anh. Sau khi họ rời được nhau thìĐường Trạm đã bỏ đi. Những người xung quanh đều đã quay lại với chuyện củamình, không ai để ý đến họ nữa.
Phong Bình hít một hơi thật sâu nhưng má vẫn nóng rát,không hiểu vì sao mà trong lòng thấy nực cười. Đường Ca Nam cũng có đôi chútkhó xử, cố tỏ vẻ bình tĩnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




