watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9907 Lượt

Phong nhườnglại…”
“Vậy à?” Đường Ca Nam cười rồi quay lại nhìn PhongBình.
Phong Bình im lặng đứng bên, lúc ấy mới nói: “Nhìnthời tiết chắc là sắp có tuyết rồi. Chúng ta về nhà thôi. Tạm biệt anh An”. Nóixong cô cũng không nhìn An Duyệt Sinh mà quay người đi trước.
Đường Ca Nam và An Duyệt Sinh bắt tay chào tạm biệt.
Một lúc sau, chiếc xe phóng ra khỏi bãi đỗ xe, ĐườngCa Nam nói: “Thì ra em thích đồ cổ”.
Phong Bình cười nhưng tâm trí thì đang ở nơi nào đó.
“Nếu em đã thích chiếc bình ấy thì việc gì phải nhườngcho anh ta?”
“Cũng không phải là tuyệt phẩm gì, em chỉ xem cho vuithôi mà”.
Nghe cô nói vậy, Đường Ca Nam thấy dường như cô rất cócon mắt thưởng thức chứ không phải là xấu hổ hay ngượng ngùng gì. Nhưng chiếcbình mà ngay cả giám đốc Viên muốn có được thì chắc chắn không phải là rẻ. Côấy có rất nhiều tiền sao?
Từ hồi quen nhau đến nay, đây là lần đầu tiên anh nghĩđến vấn đề ấy. Chắc là do thói quen, anh không bao giờ quan tâm đến thu nhậpcủa phụ nữ, bởi vì anh hoàn toàn không có gánh nặng về tiền bạc. Bây giờ anhkhông khỏi cố gắng nghĩ lại chuyện quá khứ. Quần áo, trang sức của Phong Bìnhkhông hề xa xỉ, dường như cô ấy không đeo trang sức quý giá nào, cái kẹp áo màanh tặng cô cũng chưa thấy cô đeo bao giờ. Ngoài việc yêu cầu về gối cao mộtchút, còn lại rất dễ phục vụ…
Ơ? Vì sao bỗng nhiên anh lại nhớ lại những cái đó?Giống như một người chồng đang buồn phiền vì chuyện tiền nong của gia đình vậy.
Ý thức được điều đó, Đường Ca Nam bỗng thấy mình thậtbuồn cười.
Phong Bình gặp lại An Duyệt Sinh, do chưa chuẩn bị tâmlý nên không tránh khỏi cảm thấy hoảng hốt, ngồi im lặng trong xe. Bên ngoàitrời tối sầm lại, dường như tuyết sắp rơi. Một lúc lâu sau cô mới chợt nhận raĐường Ca Nam cũng im lặng, trong lòng thấy có chút nghi ngờ, lại thấy anh nhếchmép cười nên càng nghi ngờ hơn. Lẽ nào anh ta biết chuyện gì đó?
“Anh cười gì vậy?” Phong Bình quay sang hỏi.
“Hả?”
Đường Ca Nam trả lời một cách vô thức, ngẩng đầu lênsoi mình trong gương xe thì thấy mình đang mỉm cười, dường như có bí mật gì đónên không khỏi thấy nóng mặt. Đúng lúc ấy ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vàomặt, anh giật mình nghĩ rằng dường như trí tò mò của mình đã đi quá xa.
Tuy Phong Bình thấy lạ vì hiếm khi anh đỏ mặt nhưngcũng không có tâm trạng nào để trêu đùa anh. Cô đang có tâm sự.
Hai người về nhà ăn tối, quả nhiên ngoài trời tuyết đãrơi.
Khó khăn lắm mới có chút thời gian riêng bên nhau,Đường Ca Nam rất muốn ngồi với cô thật lâu trong căn phòng ấm áp, thưởng thứckhung cảnh tuyết rơi bên ngoài, chẳng kém phần lãng mạn. Nhưng không ngờ từ đầuđến cuối Phong Bình đều để tâm trí tận đâu đâu, điều ấy khiến anh thấy mấthứng.
Lạ thật, anh không hề hiểu cô, vì sao lại đính hôn vớicô nhỉ? Anh giống những người làm chuyện ngu ngốc trong lúc bị kích động, xongchuyện mới giật mình hoảng hốt. Thực ra nếu lúc ấy có một cô gái khác thì chắcchắn anh cũng sẽ hỏi và chắc chắn họ cũng sẽ nhận lợi. Không phải là tự tin quámức mà quả thực sức hấp dẫn của nhà họ Đường khiến người ta khó lòng mà cưỡnglại được. Đến nay Đường Ca Nam vẫn chưa có kinh

nghiệm bị từ chối. Nếu PhongBình đủ thông minh thì nên biết cách thể hiện, biến giả thành thật. Tuy chuyệnđính hôn của họ cũng không hoàn toàn là giả, chỉ có điều, tục ngữ đã có câu:“Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”. Nhưng trên đời này tình cảm là chuyệnkhó nói, nếu có biến cố thì nhiều nhất là anh sẽ bị mắng là kẻ bạc tình. Nhưngngười mắng anh còn ít sao?
Nghĩ vậy, tâm trạng vui vẻ ban đầu cũng tiêu tan, anhlầm lì đi lên tầng.
Phong Bình ngồi một mình trên sofa rồi cũng đứng dậyđi lên tầng, khi đi qua cửa thư phòng, bỗng nhiên nghe thấy Đường Ca Nam nói:“Này…”, giọng điệu như đang muốn nổi cáu với ai đó.
Phong Bình dừng lại, thò đầu vào hỏi anh: “Có chuyệngì à?”
Đường Ca Nam đi vòng qua bàn đọc sách, đưa cho cô tấmthẻ và giải thích: “Bọn họ cảm thấy rất xin lỗi về chuyện đó”.
Phong Bình nhìn thấy hai chữ “Hồng Nhật” trên tấm thẻlập tức hiểu ra vấn đề, cô cười khẩy và nói: “Thẻ hội viên của hội quán hạngba, em không thèm”.
Đường Ca Nam giật mình, cảm thấy hai chữ “hạng ba”nghe rất chối tai. Anh cố kiềm chế, cố ý cười và nói: “Thế theo em, thế nào mớiđược

gọi là hội quán hạng nhất?”
Phong Bình nói: “Hội quán riêng của bố anh ở núi NhạnĐãng có thể coi là hội quán hạng nhất?”
Có thể coi đó là tâng bốc không?
Đường Ca Nam không nói gì, rồi thấy cô nói tiếp: “ChuTân Trúc lấy áo khoác của em. Tấm thẻ hội viên này coi như xong sao? Hứ, dù côta tặng em cả cái hội quán Hồng Nhật ấy thì em cũng không thèm”.
Đường Ca Nam không biết đó là những lời nói trong lúctức giận hay chiếc áo khoác ấy thực sự quý giá nên hỏi: “Chiếc áo khoác đó có ýnghĩa đặc biệt sao?”
Phong Bình nói: “Không. Nhưng dù nó có rách nát thìcũng có ý nghĩa hơn tấm thẻ này”.
Đường Ca Nam không còn gì để nói.
Cô tức giận bổ sung thêm một câu: “Em quyết không baogiờ đến hội quán ấy nữa”.
Đường Ca Nam mỉm cười vì những lời nói trẻ con của cô,anh nói: “Nhưng những người trong giới của chúng ta hầu như đều đến đó chơi…”
“Em không có hứng thú với những người trong giới củaanh”. Phong Bình ngắt lời anh, xua tay chúc ngủ ngon.
Mặt Đường Ca Nam biến sắc, câu nói ấy chẳng khác nàoem không có hứng thú với anh. Anh tự cho rằng mình là người rất biết cách ứngphó với phụ nữ, nhưng cứ nói chuyện với cô là không biết làm thế nào, dù làngười phụ nữ cao ngạo đến đâu thì trước mặt anh cũng phải nhún nhường vài phần,chỉ có Phong Bình là ngoại lệ.
Tâm trạng vui vẻ của anh tan biến như mây khói, anhcảm thấy ức chế. Đã đính hôn với người ta rồi còn nói không hứng thú, nói nhữnglời ấy không sợ đã quá muộn rồi sao? Anh gặp không ít những cô gái chơi trò lạtmềm buộc chặt, nhưng không có ai chơi giống cô ta. Một người không có tiền màmở mồm ra là ăn nói xằng bậy, thật đáng ghét.
Chính vì những điều này mà đêm ấy anh mất ngủ.
Đêm hôm ấy, có ít nhất hai người mất ngủ giống anh,một người là Phong Bình, một người là An Duyệt Sinh.
Từ sau khi nhìn thấy ảnh của Phong Bình trên báo, AnDuyệt Sinh lúc nào cũng tưởng tượng đến cảnh tượng lúc hai người gặp lại nhau.Dĩ nhiên, trước khi nhìn thấy tấm ảnh ấy anh cũng đã từng nghĩ đến điều đó.Nhưng lúc ấy ý nghĩ quá mơ hồ, quá trừu tượng. Sau khi nhìn thấy tấm ảnh ấy anhtưởng tượng cụ thể hơn, phạm vi cũng thu hẹp hơn rất nhiều.
Cô ấy là vợ sắp cưới của Đường Ca Nam. Đường Ca Nam làgiám đốc hành chính của Bắc Thần. Bắc Thần là khách hàng lớn của Viên Thị, haibên đang hợp tác trong lĩnh vực bất động sản. Trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ họsẽ gặp nhau trong một buổi tiệc nào đó…
Kết quả là trong cuộc bán đấu giá.
Vẻ ngoài của cô ấy không khác gì trong ảnh, nhưngphong thái, cử chỉ thì khác hoàn toàn so với trước đây. Trước đây cô còn trẻ,còn non nớt, thỉnh thoảng cũng thấy bất an, mất tự nhiên, nhưng bây giờ cô ngồitrên ghế với tư thế tao nhã, bình thản giơ biển đấu giá, số tiền lên đến hàngtỷ mà nói thản nhiên như không, vẻ mặt không chút biểu cảm.
Đúng là có nhiều tiền có khác, thay đổi một cách chóngmặt.
Anh vẫn còn nhớ mùa thu năm ấy, cô bị đuổi việc, chỉvì ba trăm tệ mà cô cãi nhau với người ta đến nỗi làm kinh động cả bảo vệ dướitầng một. Đó là lần đầu tiên anh phát hiện ra rằng thì ra cô là một người trọngtiền bạc. Bình thường cô thường tỏ thái độ không coi tiền ra gì. Ví dụ khi anhxuýt xoa khen một loại xe ô tô nào đó trong ti vi thì dù đang làm việc khác côcùng chạy lại và nói như muốn lấy lòng anh: “Nếu anh thích thì chúng ta đi muamột cái”. Giọng nói của những kẻ lắm tiền, cứ như kiểu dường như họ có thể muađược ngay chiếc xe ấy thật vậy. Anh ghét nhất là cái tính hài hước thái quá ấycủa cô, anh không những không thích thú chút nào mà ngược lại còn thấy phảncảm. Mỗi lần như vậy anh đều mượn cớ đi vệ sinh rồi hút hai điếu thuốc để làmnguội bớt nỗi tức giận trong lòng. Sau khi anh ra ngoài, tuy cô không nói gìnhưng chắc chắn việc đầu tiên cô làm là vào phòng vệ sinh bật quạt thông gió.
Cô vô cùng hãi hùng với thói quen vứt quần lót và tấtvào cùng một chiếc giỏ của anh. Nhưng anh không thể sửa được. Thực ra lúc mớibắt đầu anh cũng thử thay đổi, tuy nghĩ rằng cô làm như vậy là coi trọng hóavấn đề, chuyện bé xé ra to nhưng về sau anh lại cố ý làm như vậy, dường như cốtình muốn chọc giận cô. Ngoài ra, lối sống tiểu tư sản của cô cũng khiến anhkhông thể chấp nhận được. Tiền lương thì không nổi ba nghìn tệ mà cứ đòi dùnghàng nhập khẩu. Từ nước gội đầu, sữa tắm đến gối, chụp mắt. Đặc biệt là chụpmắt, quả thực có chút nực cười. Hồi học đại học, anh ở cùng sáu người, cũngchưa thấy ai cần có chụp mắt mới ngủ được.
Cô là một điển hình cho việc tiêu tiền như nước, tuycô chưa bao giờ nhắc đến việc thiếu tiền nhưng cái kiểu ăn tiêu như thế thìchẳng có người đàn ông nào dám chung sống với cô suốt phần đời còn lại, ít nhấtlà anh không muốn. Huống hồ cô thường xuyên thất nghiệp, nhưng nhờ có khuôn mặtxinh xắn nên dù không có bằng cấp vẫn tìm được việc một cách khá dễ dàng. Cũngchính vì lý do đó mà anh càng không dám nghĩ đến tương lai của hai người.
Trong khoảng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT