watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9904 Lượt

thời gian hơn một năm ở bên nhau, cô thấtnghiệp năm lần. Lý do có thể dùng nhan đề một bài hát để giải thích, đó là Chỉtrách em quá xinh đẹp. Vì quá xinh đẹp nên thường được cấp trên hoặc lãnhđạo khen ngợi quá lời. Một khi nuốt không trôi là cô bỏ không làm nữa. Thế nênmới có vụ cãi nhau ấy.
Hôm ấy cãi nhau nhưng vẫn không đòi được tiền. Họ lạicòn bị mọi người vây quanh rồi chỉ trỏ. Thú thực lúc ấy anh thấy rất mất mặt. Trênđường về hai người không nói một câu nào.
Dường như bắt đầu từ lần đó, cả hai người đều có chútgì đó khang khác.
Nhưng cô muốn anh làm thế nào đây? Giúp cô cãi nhau ư?Xin lỗi, anh không dám làm chuyện ấy. Thà rằng bỏ ba trăm tệ ra đưa cho cô cònhơn. Ở cái công ty có hàng trăm hàng vạn người ấy, khả năng của anh không lớnhơn con giun con kiến là mấy. Cô nghĩ anh sẽ thế nào? Sớm nhận ra sự thực ấycũng tốt, có thể sớm kết thúc.
Xét từ một góc độ khác, qua chuyện này anh có thể hiểucô một cách rõ ràng hơn. Tiêu chuẩn đánh giá người khác của anh quyết định rấtlớn vào thái độ của người ấy đối với tiền bạc. Bình thường cô rất ít khi nhắcđến vấn đề tiền bạc, thỉnh thoảng nhắc đến cũng đủ khiến người ta nghẹt thở. Dĩnhiên anh quyết không chủ động hỏi. Một là cô không tiêu của anh một đồng nào,thỉnh thoảng mua quà cho cô, cô cảm thấy rất vui. Hai là anh sợ rằng nhắc đếnsẽ rước họa vào thân, không phải anh kiệt xỉ như vậy mà là thái độ tiêu pha củacô khiến anh rùng mình. Đừng nói là anh không có tài lực hùng hậu, dù bây giờđã có thật nhưng vẫn không thể vung tiền như rác, bởi vì tiền của anh là do anhnỗ lực kiếm được, không giống như Đường Ca Nam.
Cô là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, vì nhất thời xúcđộng mà nhận lời anh ta. Sau khi tình cảm mãnh liệt ban đầu tan biến, tronglòng không hẳn không cảm thấy không cam lòng. Xét từ việc cô đính hôn với ĐườngCa Nam thì quả thực là tiền đồ rộng mở.
Sự ra đi của cô là đúng đắn.
Họ ở bên nhau là ràng buộc nhau, u ám, ảm đạm. Bây giờsự nghiệp của anh cũng coi là thuận lợi, chắc chắn cô cũng thuận lợi bước chânvào cửa nhà giàu. Đó là kết cục quá mỹ mãn.
Chỉ có điều anh cần phải gặp cô một lần.
Sau khi cô ra đi, anh tưởng rằng mình có thể nhanhchóng quên được cô. Nhưng sự thực thì hoàn toàn ngược lại, anh không nhữngkhông quên được cô mà lại càng nhớ cô hơn. Một khoảng thời gian rất lâu sau đóanh mới hiểu được trạng thái tâm lý ấy của mình, không phải vì anh vẫn còn yêucô mà là vì cô ra đi quá dứt khoát, dứt khoát đến nỗi không để cho anh có mộtcơ hội để níu giữ. Tuy tám, chín phần là anh sẽ không níu giữ cô nhưng lòng tựtrọng của anh không cho phép cô chủ động ra đi.
Vì vậy mà anh luôn nhớ đến cô.
Cô nợ anh một lời giải thích.
Lúc gặp nhau ở buổi đấu giá, cả hai vẫn chưa đi vàovấn đề chính thì Đường Ca Nam xuất hiện. Nét mặt lúc ấy của cô rõ ràng là cóchút căng thẳng. Ha ha. Thực ra trước khi chưa gặp cô, anh cũng rất căng thẳng,nhưng sau khi gặp cô lại thấy bình tĩnh hơn.
Chẳng có gì to tát cả.
Nghĩ vậy, An Duyệt Sinh không giấu được nụ cười tự chếnhạo mình, nhẹ nhàng dập tắt điếu thuốc trên tay.
Đã có bảy, tám đầu mẩu thuốc lá trong gạt tàn.
Gần đây anh không còn hút thuốc nhiều như trước. Hômnay cảm xúc trào dâng nên mới buông thả như thế. Anh không có tư cách buôngthả, tuy ngày mai là cuối tuần nhưng vẫn có việc phải giải quyết. Chức vụ càngcao thì trách nhiệm càng nặng nề, áp lực càng lớn, đặc biệt là những người phảileo từng bước gian khổ vất vả như anh thì quyết không thể tùy tiện buông thảbản thân.
An Duyệt Sinh muốn gặp Phong Bình nhưng lại không biếtliên lạc bằng cách nào. Trên các tờ báo lá cải có rất ít thông tin về cô. Côkín đáo như vậy khiến anh cảm thấy ngạc nhiên. Thông thường, khi người nghèomột bước lên tiên sẽ khó tránh khỏi dương dương tự đắc, không kiềm chế được bảnthân. Huống hồ thành tựu của cô lại đáng kinh ngạc như vậy. Dĩ nhiên cô cẩnthận như thế cũng đúng, dù sao thì vẫn chưa được gả vào cửa nhà giàu. Anh tựcho rằng mình hiểu được ý đồ của cô, cảm giác thật khoái trí.
Thời gian trước, giới truyền thông thi nhau đoán thânphận của Phong Bình nhưng không có ai tìm ra đáp án chính xác. Trong lòng anhcảm thấy rất đắc ý. Bởi vì cô đã từng thuộc về anh, là của anh. Thân xác và contim của cô đã được anh chiêm ngưỡng và nắm bắt, dường như anh đang nắm giữ mộtbí mật mà rất nhiều người không biết. Cảm giác thật thích thú. Chỉ tiếc là lúcđầu mình đã không hiểu cô nhiều hơn để biết thêm một số thông tin nữa.
Anh muốn gặp cô, một nửa là vì trái tim mình, một nửalà tò mò. Quả thực anh rất tò mò về cuộc sống của cô trong thời gian gần đây.Sự tò mò ấy khiến anh không thể chờ đợi được. Hai hôm sau, anh đặt mua một bóhoa gửi đến nhà họ Đường, kèm theo một tấm bưu thiếp và vài lời nhắn, cảm ơn vìchiếc bình hoa mai trong buổi bán đấu giá lần trước. Anh tự cho rằng cái cớ nàyrất thỏa đáng. Sau khi nhìn thấy nó chắc chắn cô sẽ gọi điện cho anh. Nào ngờhôm ấy Phong Bình đến phòng làm việc của Dịch Nhĩ Dương, tối muộn mới về nhà,bó hoa ấy rơi vào tay Đường Ca Nam. Anh đọc xong chỉ cười, chỉ nghĩ rằng tayphó giám đốc An này quá cẩn thận, không nghĩ ngợi gì nhiều.
Cứ đến cuối năm, Bắc Thần lại tổ chức rất nhiều bữatiệc, Dịch Nhĩ Dương phải chuẩn bị cho Phong Bình mấy bộ váy dạ hội, nhân tiệnthuyết phục cô thường xuyên xuất đầu lộ diện. Phong Bình khịt mũi, nói với anhta bằng giọng điệu không tử tế gì: “Nhà thiết kế Dĩ, anh biết có bao nhiêungười tặng quần áo miễn phí cho tôi không?”
Dịch Nhĩ Dương gườm gườm nhìn cô: “Tôi không chỉ tặngcô quần áo mà còn tặng cô tiền đấy”.
Phong Bình cười phá lên: “Thôi đi, tôi có thấy xu nàođâu”.
Dịch Nhĩ Dương cũng cười, chỉ vào đống vải cao cấp vàhai chiếc váy dạ hội đang may dở và nói: “Lẽ nào những thứ này không phải làtiền sao? Chỗ vải ấy đắt lắm đấy. Cô là người hiểu rõ nhất, cất chúng trong tủquần áo là hành vi vô đạo đức”.
Nhờ có Đường Ca Nam nên Phong Bình đã sớm nghe nói vềdanh tiếng kiệt xỉ của Dịch Nhĩ Dương, vì vậy không đấu khẩu với anh ta nữa,đưa tay ra nhìn đồng hồ và nói: “Không còn sớm nữa, tôi phải về rồi”.
Dịch Nhĩ Dương nói: “Đợi nửa tiếng nữa tôi đưa cô về”.
Phong Bình vội nói: “Không cần, tôi bắt taxi”.
Dịch Nhĩ Dương tỏ vẻ nghi ngờ nhưng vẫn quyết địnhhỏi: “Sao cô không mua xe? Ca Nam không đến nỗi…”
“Anh ấy tặng rồi nhưng tôi không đi”, Phong Bình mỉmcười và nói.
“Vì sao?”
“Dù sao cũng không chạy theo thời gian mà…” Phong Bìnhcười.
“Cô thậm chí không có điện thoại…” Cuối cùng thì DịchNhĩ Dương cũng có cơ hội để hỏi điều mà anh ta muốn biết từ lâu.
“Tôi nghĩ rằng mọi người nên giữ chút khoảng cách. Bâygiờ thông tin vô cùng phát triển như vậy, không có di động, chẳng phải anh vẫntìm được tôi sao? Phong Bình mỉm cười.
“Đây là thời đại thông tin, cô sẽ vì thế mà bỏ lỡ rấtnhiều cơ hội”.
“Chuyện gì cũng có hai mặt của nó. Chỉ có điều xem anhnhìn từ góc độ nào mà thôi. Tôi hy vọng có được cuộc sống như người cổ. Bây giờviệc gì cũng đạt được một cách quá dễ dàng, niềm vui cũng giảm đi. Hơn nữa, anhbiết đấy…” Cô hạ thấp giọng, chớp mắt một cách bí hiểm và nói: “Những cô gáixinh đẹp như tôi thế này, cơ hội được người ta hỏi số điện thoại sẽ vô cùngnhiều. Nếu không cho thì có lúc khó tránh khỏi đắc tội với người khác. Chi bằngkhông có, đỡ phiền phức”.
Dịch Nhĩ Dương cười phá lên: “Ai dám không tự lượngsức mình, dám nghĩ đến chuyện đó”.
Ý nói là có ai có thế tài lực hùng hậu hơn nhà họĐường?
Ha ha, một cô gái xuất thân nghèo khó, tốt nhất cô tanên dành tình cảm cho một chàng trai cũng xuất thân nghèo khó. Như thế ngườikhác sẽ không có gì để nói. Nhưng một khi trao tình yêu cho công tử nhà giàu,vậy thì tình yêu của cô ta sẽ bị “giảm giá”. Hơn nữa dù cô ta có yêu công tửnhà giàu kia thật hay không thì cũng có một số người chắc chắn cho rằng cô có ýđồ khác.
Dĩ nhiên, Phong Bình hoàn toàn không phải là một côgái xuất thân nghèo khó. Cô cũng không yêu Đường Ca Nam sâu sắc. Vì vậy cô chỉcười như không có chuyện gì xảy ra, lấy mũ áo trên giá, rồi mặc nghiêm chỉnh,sau đó xua tay chào tạm biệt Dịch Nhĩ Dương.
Bây giờ là bốn hơn, chỉ cần nửa tiếng nữa là giaothông của thành phố này sẽ khiến người ta khó lòng tưởng tượng được. Hàng nghìnhàng vạn người sẽ đổ ra từ mọi ngõ ngách, người qua kẻ lại bít chặt thành phố.Muốn gọi một chiếc taxi sẽ vô cùng khó khăn.
Phong Bình bước ra khỏi tòa nhà, đứng chờ ở bên đườngmột lúc, không thấy có chiếc xe taxi trống nào đi qua nên đi bộ sang con đườngđối diện. Nếu có di động thì có thể gọi điện bảo lái xe đến đón, nhưng ba nămtrước cô đã vứt điện thoại đi, sau khi rời xa An Duyệt Sinh cô không dùng điệnthoại nữa.
Sau khi rời xa An Duyệt Sinh, cô đã đi du lịch mộtmình. Cô đi rất nhiều nơi, gặp rất nhiều người, nếm trải rất nhiều việc nhưngcuối cùng vẫn không thể khiến lòng tĩnh lại. Cô tưởng rằng mình đã hết mình vìtình yêu, hiến dâng hết mình thì nhất định An Duyệt Sinh sẽ là của cô. Nhưng sựthực nói với cô rằng, tình yêu không hề liên quan đến phẩm chất và thái độ.
Anh ta không phải là người xấu, cô cũng không phải.Nhưng hai người tốt thì sao chứ? Chưa chắc họ đã đến

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT