|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
ra điều gì đó không bìnhthường, không có cớ gì mà ở nhà vẫn ăn mặc chỉnh tề như vậy. Anh không có thóiquen ấy.
“Em đã đi đâu?” Đường Ca Nam tỏ vẻ lo lắng, giọngkhông bình thường chút nào: “Nhĩ Dương nói hơn bốn giờ em đã về rồi, vì saomuộn thế này mới về nhà?”
“Em đi dạo phố”.
“Không mua gì mà đi dạo năm, sáu tiếng đồng hồ? Emđừng để người khác phải lo lắng cho mình…”
“Em đã đủ mười tám tuổi, có thể tự lo cho mình”. PhongBình ngắt lời anh, thản nhiên nói: “Hơn nữa pháp luật cũng không quy định, đidạo phố là phải mua đồ”.
“Chí ít thì em cũng nên gọi điện thoại về nhà”.
“Anh biết từ trước tới nay em không nhớ được số điệnthoại mà”.
Đường Ca Nam ghét nhất là cách ăn nói ấy của cô, ngherất chối tai, ngọn lửa tức giận vốn sắp được dập tắt trong lòng bỗng bùng lên,anh cười khẩy và nói: “Vậy sao? Nhưng em có thể nhớ được số bí mật của thẻ tíndụng”.
Phong Bình cảm thấy rất bất ngờ, sự việc đã bắt đầutrở nên nghiêm trọng, cô khẽ cười và nói: “Chỉ là đi dạo thôi mà, anh việc gì phảiquan trọng hóa vấn đề như thế”.
Cô tự thấy mình đã nhẹ nhàng hơn rồi nhưng Đường CaNam không nghĩ vậy, giọng điệu bất cần như thế rõ ràng là không tôn trọng sựnghiêm túc của anh, càng muốn kích anh, khiến anh tức điên lên. Anh nghiêm mặt,gằn giọng nói: “Anh không quan trọng hóa vấn đề. Nếu không có việc gì thì tốtnhất em đừng nên đi ra ngoài”.
Giọng điệu ấy khiến Phong Bình nghe mà không khỏi chaumày, nhưng vì có Lục quản gia đứng đó nên cố gắng nín nhịn, không biểu lộ rangoài, mà bước chân đi lên tầng. Cô không có thói quen cãi nhau trước mặt ngườidưới. Không ngờ hành động ấy của cô khiến Đường Ca Nam tức đỏ cả mặt, anh rảobước đứng chặn ở cửa cầu thang và quát lên: “Anh đang nói chuyện với em, em cóthái độ như thế là ý gì?”
Phong Bình im lặng một lúc, bỗng nhiên mỉm cười vànói: “Thái độ của em là em thích dạo phố, ngày mai em vẫn sẽ đi dạo phố”.
Đường Ca Nam chưa bao giờ gặp người nào bướng bỉnh nhưthế, anh tức đến nỗi không nói được câu nào.
Phong Bình nói tiếp: “Em muốn đi nghỉ, xin anh tránhđường”.
Đường Ca Nam tức điên lên, anh nói: “Không có sự chophép của anh, ngày mai em không được đi đâu. Đây là quy định của nhà họ Đường”.
Phong Bình cười khẩy: “Họ Phong nhà em không có quyđịnh như thế”.
Đường Ca Nam lạnh lùng nhắc nhở cô: “Nhưng bây giờ emđang đứng trong nhà họ Đường”.
Phong Bình không nói gì.
Không gian yên lặng đến ngạt thở, Lục quản gia lặng lẽlui khỏi phòng khách.
Im lặng một lúc lâu, Phong Bình nói: “Vậy được, emkhông ở nhà họ Đường nữa”.
Cô nói là làm, xách túi quay người bước đi.
Đường Ca Nam nhất thời tức giận, nói năng không chú ý,vừa nói xong lại thấy ân hận.
Vốn dĩ anh có ý tốt, lo cô xảy ra chuyện, chỉ có điềuvì quá lo lắng, không cẩn thận lời nói mà để mọi chuyện thành ra thế này. Thấycô ấy đi thật nhưng lúc ấy cũng không muốn nhượng bộ. Tức giận đi đi lại lạitrong phòng một hồi lâu, nhưng nghĩ đêm hôm khuya khoắt không an toàn, vội gọilái xe đến, chỉ bảo anh ta lái xe đi, nhưng còn về việc đi đón cô về hay đưa côđi thì anh ta cũng không rõ.
Lái xe theo anh nhiều năm, biết rõ rằng điều này chỉcó thể dựa vào sự phán đoán của mình. Nếu hỏi quá kỹ thì cậu hai sẽ thẹn quáhóa giận. Anh ta vừa lái xe tìm người vừa suy ngẫm về mệnh lệnh của cậu hai,nghĩ rằng nên đón về. Những bạn gái trước đây của cậu hai đi là đi, quyết khôngphiền phức như thế này. Đây là vợ sắp cưới, dĩ nhiên là phải khác.
Anh ta vừa kịp hiểu ra vấn đề, ngẩng đầu lên thì đếnngã rẽ trước mặt, nhìn thấy Phong Bình lên một chiếc taxi phóng vọt đi. Anh tado dự một lúc nhưng vẫn quyết định bám theo, nếu không sẽ không thể hoàn thànhđược nhiệm vụ tối nay. Mười phút sau, taxi đỗ trước cửa khách sạn Thời Quang,Phong Bình xuống xe, bước vào chiếc cửa xoáy sang trọng và biến mất.
Được, quay về báo tin, dù thế nào thì cũng biết đượcchỗ của cô Phong.
Chương 7 : Đa tình sẽ hối tiếc
Sáng hôm sau, Phong Bình tỉnh dậy trong căn phòngriêng ở tầng trên cùng của khách sạn Thời Quang, đầu giường đã chuẩn bị sẵn bữasáng thịnh soạn và hai tờ báo buổi sáng. Cô đánh răng, rửa mặt xong xuôi, bưngcốc sữa nóng lên uống một ngụm, vừa uống vừa đọc báo.
Tin nóng là tin về một vụ bắt cóc giết con tin. Ngườibị bắt cóc là con trai của chủ thuyền ở thành phố Đào Nguyên. Đối phương hậngia đình đó đã báo cảnh sát nên giết con tin.
Phong Bình xem xong cảm thấy rất ngạc nhiên, chưa kịpthay quần áo mà chạy thẳng xuống phòng làm việc của Phương Bá Thao để hỏi tìnhhình.
Phương Bá Thao vốn đã quen với sự xuất quỷ nhập thầncủa cô, vừa nhìn thấy cô cầm tờ báo trên tay liền biết được mục đích của cô.Chưa đợi cô hỏi, ông ta liền nói: “Chuyện này tối qua đã đến tai những ngườitrong giới rồi, ai cũng phải hốt hoảng”.
Phong Bình chau mày: “Thật là xấu xa, kẻ nào làm vậy?”
Phương Bá Thao lắc đầu và nói: “Tạm thời chưa biết làai. Những người nổi tiếng ở các thành phố xung quanh đều cảm thấy bất an. Chúđã thuê hai vệ sĩ ở Thái, ngày mai họ sẽ đến”.
Phong Bình nghe mà toát mồ hôi.
“Quân Di quay lại Anh chưa?”
“Chưa, nó đi du lịch cùng Richard rồi. Tối qua chú đãgọi điện bắt nó quay về”.
“Có phải là chú hơi căng thẳng không?”
Phương Bá Thao thở dài: “Đó là bởi vì cháu vẫn chưalàm bố làm mẹ”.
Phong Bình bĩu môi không nói gì. Lúc ấy dường như côđã hiểu ý của Đường Ca Nam tối qua, chắc là lo lắng cho mình. Nhưng việc gì màanh ta phải nói những lời khiến người ta tức giận như thế, thật là…
Hai người nói chuyện về vụ án mạng một lúc. Vì PhươngBá Thao có cuộc họp lúc mười giờ nên Phong Bình đứng dậy về phòng. Hai ngườicùng đi thang máy. Đúng hôm ấy có ngôi sao lớn ở phòng tổng thống của khách sạnThời Quang, phóng viên đến rất nhiều, không hiểu sao lại bị họ chụp ảnh, đănglên báo.
Tác giả lên tiếng là hoàn toàn vô tình, nhưng nhớ lạithời gian trước, có người từng tung tin nói rằng Phong Bình có quan hệ rất thânmật với một tỷ phú kinh doanh khách sạn. Bây giờ thấy vậy mới nghĩ không có lửathì làm sao có khói, mọi chuyện ắt phải có nguyên nhân của nó. Đặc biệt làtrong bức ảnh Phong Bình mặc quần áo ngủ, không khỏi khiến người ta nghĩ lệchlạc.
Đội săn tin luôn tìm mọi cách để tóm được “thóp” củaĐường Ca Nam, không ngờ người xảy ra sự cố trước lại là Phong Bình nên khôngthể thiếu được sự đồng cảm có chút “giả tạo” đối với Đường Ca Nam. Bài viết đótưởng tượng thật bạo dạn, suy đoán hợp lý, phân tích sâu sắc, thấu triệt, lờivăn trau chuốt, mượt mà, giống như một “tác phẩm văn học” xuất sắc. Chỉ có điều“sinh không hợp thời”, đứng trước vụ án mạng
to lớn ấy thì quả là thảm hại.
Dù như vậy, Đường Ca Nam vẫn nhìn thấy.
Cho dù anh không nhìn thấy thì nhất định sẽ có ngườilàm mọi cách để anh biết điều đó. Cơ hội “thọc gậy bánh xe” này, một số ngườiquyết sẽ không bỏ qua, ví dụ như Chu Tân Trúc.
Khi biết thông tin về vụ scandal này, cô ta thấy hưngphấn hơn bao giờ hết. Cuối cùng thì việc gian dâm của Phong Bình cũng lộ ra,nếu Đường Ca Nam còn là một thằng đàn ông thì nên tống cổ cô ta ra khỏi nhà. Dùanh ta có thể nhẫn nhịn thì nhà họ Đường quyết không nhẫn nhịn. Phen này cô tachết chắc.
Cô ta không dám chắc Đường Ca Nam đã biết tin về vụscandal ấy chưa nên việc làm đầu tiên là làm thân với Đường Minh Tuyên, vòng votam quốc khơi gợi thông tin về vụ scandal này ra. Đường Minh Tuyên quả nhiêngiật nảy mình, đúng là cô gái trẻ, không kiềm chế được bản thân nên lập tức gọiđiện cho Đường Ca Nam, bảo anh đọc tin đó.
Như thế Chu Tân Trúc mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm,giống như trút được một gánh nặng vậy.
Sau đó, hai người nói chuyện về giới thời trang. Nghenói cuộc thi người mẫu sắp tổ chức ở thành phố Thánh Anh có mời nhà thiết kếnổi tiếng Jennifer làm giám khảo. Một mặt cũng là để tuyên truyền cho showtrình diễn thời trang xuân hạ của
bà ta ở châu Á. Đường Minh Tuyên biết hai côem họ của cô ta đều tham gia cuộc thi này nên mỉm cười và nói: “Tịnh Hà và NhãBá chắc chắn sẽ lọt vào vòng chung kết?”
Chu Tân Trúc tỏ ra rất khiêm tốn, thái độ có vẻ rấtkhách quan: “Vào top 10 thì chắc không có vấn đề gì, điều kiện của Tịnh Hà tốthơn Nhã Bá, cơ hội cũng lớn hơn…” Nói đến đấy cô ta khéo léo ngừng lại, có cơhội thì sao nữa? Để cho người nghe tự hiểu thì hơn.
Hai đứa em này là do người chị giỏi giang là cô tađích thân chỉ giáo, làm sao có thể bị loại một cách dễ dàng được? Huống hồ cónguồn tài lực hùng hậu làm hậu thuẫn. Đây là điều không thể nhắc đến và cũng vôcùng quan trọng, vì vậy, chắc chắc họ sẽ dựa vào thực lực của bản thân để tiếnthẳng vào vòng chung kết.
Đường Minh Tuyên nghe vậy, lịch sự khen vài câu vàchúc họ may mắn. Tuy chưa từng gặp Phong Bình nhưng vì nóng lòng muốn về nhà đểnghe ngóng thái độ của mọi người sau khi biết thông tin lá cải kia nên cô ngồimột lúc rồi kiếm cớ ra về.
Cô vội vàng quay về nhà, bà nội và mấy cô họ, chị emhọ bên đằng ngoại đều đang ở đấy. Mọi người đang bàn luận rất sôi nổi, trông aicũng có vẻ rất kích động, chủ đề dĩ nhiên là xoay quanh vụ án mạng gây chấnđộng dư luận. Nhắc đến chuyện này, những người cảm thấy lo âu khiếp sợ nhất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




