watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9911 Lượt

lúc nghĩ lại cũngthấy cảm động về mình. Ví dụ như buổi sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, ví dụ nhưgiặt quần nhỏ, tất cho anh ta, ví dụ như rửa nhà vệ sinh… Tất cả những việc ấy,quá phổ biến, quá mức bình thường, dừng như người phụ nữ nào cũng sẽ làm chongười đàn ông mình yêu. Nhưng đối với cô, một người đã quen với việc được ngườikhác hầu hạ thì những chuyện ấy lại có một ý nghĩa khác. Dù cô làm những việcđó, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy thỏa mãn, nhưng cô vẫn mong muốnnhận được những lời khen ngợi, những lời khích lệ. Chỉ có điều cô là người mớihọc nghề, phương pháp kỹ năng đều không thành thục, không thích hợp, vì thế anhthường không hài lòng, nói thức ăn cô nấu không ngon, quần áo giặt không sạch,làm việc nhà thì vụng về, đến cả chổi lau nhà cũng không biết dùng… Thời gianấy cô ở nhà nhàn rỗi, lúc ấy cảm thấy rất tự ti, cô không hề biết rằng mình lạikém cỏi, việc gì cũng không biết làm như vậy.
Lúc một mình, nhớ lại khoảng thời gian ấy khó tránhkhỏi cảm thấy ấm ức. Vốn dĩ cô không cần phải vất vả như thế, bởi anh ta cũngkhông ép buộc cô. Tuy nhiên, dù là tình yêu vĩ đại đến đâu thì trong đó cũngkhó tránh khỏi lẫn một chút ích kỷ. Chính vì chút ấm ức ấy mà cô cũng nổi nóng.Cái cách mà cô nổi nóng là im lặng.
Im lặng có nghĩa là từ chối giao tiếp. Đôi lúc tâm sựcủa đàn ông và phụ nữ trái ngược nhau hoàn toàn. Cô ngày càng thấy mình khônghiểu anh ta. Còn An Duyệt Sinh thì hoàn toàn ngược lại, anh tự cho rằng mìnhrất hiểu cô, đặc biệt là sau lần họ cãi nhau với người khác. Anh không biếtrằng cái cô quan tâm không phải là tiền mà là sự hy sinh của mình. Ngày nào côcũng dậy từ sáu giờ sáng, chen chúc trên xe bus, đi nửa vòng thành phố để đilàm, ngồi đúng tám tiếng, đánh máy, nghe điện thoại, bận tối mắt tối mũi, mộtcâu mà có thể đuổi cô đi, cô không phục. Nhưng anh không nghĩ như thế. Anh yêuthể diện của mình hơn yêu cô. Cô cảm thấy buồn vì điều đó, về sau cô thậm chícòn nghĩ rằng anh đến với cô chỉ vì muốn thỏa mãn nhu cầu sinh lý, vì vậy mà côthấy xót xa, bi thương.
Đã rất nhiều lần cô nghĩ đến việc ra đi nhưng chưa lầnnào hành động. Cuộc cãi vã nhỏ sáng hôm ấy chẳng qua là giọt nước tràn ly. Sauchuyện đó nếu anh dịu dàng hơn thì không biết chừng cô sẽ rung động, nhưng anhkhông làm gì cả, ngày nào cũng như thế, không hề thay đổi. Quả thực cô khôngtìm ra lý do để tiếp tục ở bên anh, thế nên cô ra đi. Sự ra đi của cô đúng vớinguyện vọng của anh, cô đã đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng anh.
Cứ tưởng ai cũng mê mình là điều ngu ngốc nhất trênthế giới này.
Có một khoảng thời gian cô thấy mình thực sự rất ngungốc. Dĩ nhiên, bây giờ cũng không thông minh hơn là bao. Chỉ có điều cuộc sốngcó thể dạy cho chúng ta rất nhiều thứ, những thứ ấy khác hoàn toàn so với sáchvở. Có nhiều cái biết là dễ nhưng làm thì khó. Mỗi người đều biết làm thế nàomới là đúng đắn nhất nhưng chưa chắc mọi người đều không phạm sai lầm. Conngười vốn rất giỏi trong việc đề ra những câu châm ngôn nhưng lại không nghetheo nó.
Khi Phong Bình ngẩng đầu, nheo mắt nhìn sang thì khôngthấy bóng dáng của hai người ở tòa nhà đối diện đâu.
Cô rầu rĩ một lúc rồi đứng dậy ra về. Bước ra khỏisiêu thị, không có một gợn gió, thời tiết nắng ấm hiếm có từ khi tiết trờichuyển sang đông, quả thật là đẹp đến nỗi khiến người ta thấy ngạc nhiên.
Cô đã bảo lái xe về từ lâu, cô không hề lo sợ cái gọilà bắt cóc tống tiền.
Buổi tối Quân Di và Richard quay về, chú Phương mời côcùng ăn bữa tối. Tuy đã gặp Quân Di trong bữa tiệc từ thiện lần trước nhưngQuân Di không hề quen cô. Buổi tối hôm nay coi như là lần đầu tiên hai ngườichính thức gặp mặt nhau. Cô nghĩ phải chuẩn bị món quà nhỏ mới được.
Cô tạm gác lại những phiền muộn trong lòng, cố gắngnhớ lại sở thích của mình hồi mười bảy, mười tám tuổi. Châu báu, quần áo, trangsức, những thứ ấy cô không cần bận tâm, muốn thứ gì, chỉ cần nói với người dướilà được. Về vật chất, không có thứ gì là họ không làm được, chỉ có những thứkhông nghĩ ra được.
Cô vừa suy nghĩ miên man, vừa bước vào quầy bán đồtrang sức của siêu thị.
Nhân viên bán hàng quả là thành phần yêu thích các vụscandal, vừa mới nhìn đã nhận ra vị khách này là nhân vật làm mưa làm gió trongcác vụ scandal gần đây, vội đưa cô vào phòng khách vip, giám đốc đích thân tiếpđón.
Thực ra cô vẫn chưa nghĩ ra rốt cuộc nên mua cái gì,nhưng thấy đối phương nhiệt tình như vậy, đành phải vào xem.
Hai viên kim cương tám cara, cô vừa nhìn lập tức lắcđầu, không đủ độ thuần chất, kỹ thuật chế tác cũng không tốt. Nếu cuộc sống củaPhương Quân Di xa hoa giống như lời Phương Quân Hạo nói thì chắc chắn sẽ khôngđể mắt đến cái này.
Giám đốc không ngờ cô là người sành hàng như vậy, hoàntoàn không giống với mắt nhìn của một cô gái lọ lem liền lấy viên kim cươnghình trái tim hơn hai mươi cara mà người khác đã đặt ra. Đây là viên Sapphirehoàn mỹ không thể chê vào đâu được, không ngờ cô vẫn chưa vừa ý.
Giám đốc trợn mắt há miệng, nhấn mạnh đây là viên kimcương được dùng trong lễ đính hôn của con trai cả ngài thị trưởng.
Phong Bình cười nhẹ nhàng, đang định nói quân tử khôngcướp đồ của người khác, nhưng ngẩng đầu lên thấy sắc mặt của giám đốc, chỉ cóthể dừng lại, vừa lấy ngân phiếu, vừa hỏi giá cả.
Giám đốc lập tức nói rất thân với giám đốc Đường CaNam, giảm giá thấp nhất. Anh ta cúi đầu tính tiền, nói ra một con số. PhongBình đặt bút viết rồi đưa ngân phiếu cho anh ta.
Giám đốc nhận lấy tờ ngân phiếu, bỗng chốc mặt anh tađỏ bừng lên, không nói được lời nào.
Phong Bình cười thản nhiên như không có chuyện gì xảyra: “Còn về việc nạm thế nào thì tôi sẽ thông báo cho anh sau”.
Giám đốc lấy lại tinh thần, tiễn cô ra khỏi cửa bằngmột nụ cười hết sức không tự nhiên, sau khi quay lại mới lau mồ hôi trên trán,nhìn lại chữ ký trên tờ ngân phiếu ấy, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Chữ ký trên tờ ngân phiếu ấy là Phương Bá Thao, hoàntoàn không phải là Đường Ca Nam mà anh quen.
Đúng là không thể tưởng tượng được, không thể tưởngtượng được.
Nhưng vì sao vợ sắp cưới của Đường Ca Nam lại dùngtiền của Phương Bá Thao? Cô ta không phải họ Phương, lại không phải là con gáicủa Phương Bá Thao, số tiền lớn như vậy có thể để cô ta tiêu một cách tùy tiệnsao? Nhìn dáng vẻ thì dường như cô ta có một tập ngân phiếu trống có chữ ký củaPhương Bá Thao. Trời ơi, rốt cuộc đây là chuyện gì vậy? Xem ra, vụ scandal nàychưa chắc đã là giả, ruồi không đậu vào chiếc bánh không có mật, quả nhiên làhọ ngoại tình.
Dĩ nhiên, điều đó anh ta chỉ có thể giữ trong lòng đểdạ dày và ruột trao đổi với nhau, là một giám đốc cao cấp, giữ kín bí mật củakhách hàng là đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất.
Tuy đã đặt kim cương nhưng Phong Bình không nghĩ rằngđó là món quà lý tưởng, cô tiếp tục đi xem đồ.
Mới đi được vài phút đã cảm giác thấy có cái gì đó làlạ. Khi đi ngang qua cửa hàng giày mũ, nhân cơ hội thử mũ trước gương thử đồ,cô nhìn kỹ phía sau nhưng không phát hiện có gì bất thường.
Lúc ấy là hơn bốn giờ chiều, tuy vẫn chưa đến giờ tantầm nhưng người đi bộ không phải là ít. Phong Bình vô cùng tự tin vào trực giáccủa mình. Cô suy ngẫm một lúc, đặt mũ xuống rồi đi ra ngoài, bước vài bước làđến một chỗ rẽ, phía bên phải là dãy phố bán quần áo, không phải là rất sâunhưng chỉ cần vậy là đủ.
Phong Bình rảo bước, nhanh chóng chọn một cửa hàngquần áo rồi đi vào.
Khoảng ba phút, quả nhiên có một người đàn ông mặc áolông đen xuất hiện. Dáng người không cao, tay cầm cặp kính râm, ánh mắt lướtnhìn xung quanh, rõ ràng là đang tìm ai đó.
Phong Bình nhìn thấy anh ta, cảm thấy vô cùng ngạcnhiên.
“Anh đang tìm tôi sao?” Cô kéo cửa bước ra.
Người đàn ông đó quay người lại, khuôn mặt màu đồngbỗng chốc đỏ bừng lên, không nói được lời nào.
Người đàn ông đó chính là A Cửu, lái xe kiêm vệ sĩ củaĐường Ca Nam.
Phong Bình ngạc nhiên hỏi: “Anh bám theo tôi làm gì?”
Anh ta tỏ vẻ lúng túng, im lặng một lúc rồi mới nói:“Giám đốc Đường bảo tôi đến”.
“Anh ta bảo anh đến làm gì?”
“… Giám đốc không cho tôi nói”.
“Không sao, tôi sẽ không nói với anh ta”.
“Anh ấy bảo tôi…”, anh ta ngập ngừng hai giây, hơi cấtcao giọng nói: “Anh ấy bảo tôi đến bảo vệ cô”.
Phong Bình sững người, sau đó mỉm cười và nói: “Thậtsao? Vậy thì nhờ anh cảm ơn anh ta hộ tôi”.
“Anh ấy bảo tôi mời cô về nhà tối nay…”
“Sao anh ta không tự đến?” Phong Bình thản nhiên nhưkhông.
“Giám đốc đang làm việc”.
“Ừ”. Phong Bình gật đầu, chuyển chủ đề nói chuyện:“Chỉ có điều tối nay tôi có hẹn rồi”.
“Điều này…”, vẻ mặt của A Cửu có vẻ rất khó xử: “Giámđốc bảo cô nhất định tối nay phải về nhà…”, càng nói đến cuối tiếng nói càngnhỏ lại, đầu cũng hơi cúi xuống. Bỗng nhiên anh ta liếc nhìn thấy lông mày củaPhong Bình hơi nhíu lại, vội nói: “Nếu cô không về thì chẳng phải phụ lòng củagiám đốc sao? Anh ấy sẽ rất đau lòng…”
Tuy Phong Bình nghĩ rằng “phụ lòng” và “đau lòng” cóvẻ hơi nghiêm trọng nhưng không hỏi lại. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy thì anhbảo anh ta tám giờ tối nay đến khách sạn Thời Quang tìm tôi, cùng ăn tối…”
A Cửu nghe thấy hai chữ “Thời Quang”, lập tức liêntưởng

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT