|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đến vụ scandal tình ái trên báo, bỗng chốc sắc mặt trở nên rất khó coi,muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Phong Bình mỉm cười và hỏi: “Sao, tối nay anh ta phảiđi tiếp khách sao?”
“Không…” A Cửu định nói là không nhưng nghĩ lại, chẳngmay giám đốc Đường không muốn đi thì sao? Thế nên anh vội vàng nói: “Tôi khôngrõ lịch làm việc của giám đốc…”
Phong Bình không kìm được cười phá lên. Ha ha, cái tênA Cửu này, lần đầu gặp thì cảm thấy vô cùng lạnh lùng, quyết không nói thêm nửacâu, sao hôm nay lại lúng túng ngập ngừng như gà mắc tóc vậy?
“Vậy thì anh nói với anh ta rằng nếu không phải đitiếp khách thì đến tìm tôi”. Nói xong cô quay người đi.
“Thế nếu phải tiếp khách thì sao ạ?” A Cửu vội hỏi vớimột câu, trong lòng thầm nghĩ rất có thể giám đốc sẽ không đi.
Câu hỏi của anh ta khiến Phong Bình hơi ngạc nhiên, côngây người một lúc rồi nói: “Vậy thì cứ đi tiếp khách…”
A Cửu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thấy Phong Bình nói tiếp: “Khi nào xong thì đếntìm tôi”.
A Cửu giật mình, đầu thì gật nhưng tâm trí thì đangnghĩ đến việc khác, không khỏi thầm than thở: Giám đốc, tôi đã cố gắng hết sứcrồi, có thể tìm được lý do thích hợp hay không là phụ thuộc vào anh.
Anh dõi mắt theo Phong Bình đến tận khi bóng cô biếtmất ở góc rẽ, sau đó mới rút điện thoại gọi điện cho Đường Ca Nam.
Vừa nhấc máy, Đường Ca Nam đã hỏi ngay: “Thế nào rồi?Mọi việc ổn thỏa chứ?”
“Giám đốc…” A Cửu nói rất nhỏ nhẹ
“Có vấn đề gì sao?” Giọng nói của Đường Ca Nam có chútbiến đổi.
“Thế này ạ, cô Phong vừa mới…”, A Cửu quyết định lảngtránh vấn đề chính, “Dạ, cô ấy nhờ tôi bày tỏ lòng cảm ơn với anh…”
“Cảm ơn?” Đường Ca Nam chau mày, nghĩ: Tôi bảo đi tróicô ta về đây, cô ta không tức giận mà còn cảm ơn tôi?
A Cửu lau mồ hôi, trước khi anh hỏi vội nói trước:“Giám đốc, tối nay anh có phải đi tiếp khách không?”
“Tiếp khách?” Đường Ca Nam cảm thấy rất khó hiểu. Anhngồi dựng dậy khỏi chiếc sofa, quát lên: “Cửu, rốt cuộc cậu đang làm cái gìvậy? Bây giờ Phong Bình đang ở đâu?”
A Cửu giật mình, hốt hoảng nói: “Cô Phong mời anh támgiờ tối nay đến khách sạn Thời Quang ăn tối. Nếu anh phải đi tiếp khách thìxong việc hãy đi. Nghe cô ấy nói thì tối nay nhất định anh phải đến. Anh xemthế nào ạ. Điện thoại của tôi hết pin rồi. Tạm biệt giám đốc”.
Anh ta nói liền một mạch rồi dứt khoát tắt điện thoại.Thầm nghĩ sớm hay muộn cũng sẽ bị chửi, tránh được phút nào hay phút ấy.
Anh ta cầm chặt điện thoại một cách tuyệt vọng, thànhkhẩn cầu nguyện, thiếu chút nữa thì nước mắt lăn dài trên má.
Đường Ca Nam trợn mắt nhìn điện thoại, không tin anhta dám cúp điện thoại của mình, gọi lại thì thấy tắt máy. Tức chết đi được. Anhrất muốn nói với A Cửu rằng: “Cậu không có lỗi gì cả, dù sao thì cậu cũng nóirõ mọi chuyện với tôi”. Chỉ có điều A Cửu không hiểu ý của anh.
Anh đi đi lại lại trong văn phòng hai vòng, rồi lạinằm xuống sofa, suy ngẫm thật kỹ về những lời A Cửu nói. Dường như đại để làPhong Bình muốn cảm ơn anh nên mời anh đến khách sạn Thời Quang dùng bữa?
Cô ta lại định giở trò gì đây?
Ha ha, lần này anh quyết sẽ không mắc bẫy.
Anh nằm trên ghế, hai chân gác lên bàn làm việc, dángvẻ nhàn rỗi nhưng trong đầu lại đang bàn tính âm mưu quỷ kế. Lúc suy ngẫm, đôimắt của anh trở nên thật linh hoạt, nhạy bén. Anh có đôi lông mày đẹp và rậm,đôi mắt đẹp và cuốn hút. Hồi nhỏ, đôi mắt ấy đã từng làm trào dâng tình mẹ baola của biết bao phu nhân giàu có, trưởng thành rồi, đôi mắt ấy làm thổn thứctrái tim của biết bao cô gái trẻ.
Từng đường nét trên khuôn mặt anh đều rất hài hòa,hoàn mỹ, tuy không phải là chàng trai “tuyệt sắc” nhưng vì có gia thế huy hoàngnên vô hình chung đã tạo thêm cho anh một vầng sáng hết sức lôi cuốn, vì vậyanh không bao giờ thiếu phụ nữ. Dường như lúc nào xung quanh cũng có một tấmlưới vô hình của các bóng hồng, sẵn sàng chờ đợi để “săn” anh. Anh đã vờn quanhnhững cái bẫy ấy biết bao nhiêu năm, đã trở nên rất xảo quyệt, bây giờ cũngmuốn thử thách một chút với thân phận người đi săn.
Sau khi biết mình phải làm gì, anh ngồi bật dậy, tưthế nghiêm chỉnh, nhanh chóng xử lý những công việc quan trọng để có thể đếnkhách sạn Thời Quang cho kịp giờ hẹn với người đẹp.
Bảy giờ ba mươi, Đường Ca Nam vứt những giấy tờ trêntay sang một bên, gọi thư ký vào phòng dặn dò vài câu, gọi hai cuộc điện thoại,sau đó vào phòng vệ sinh rửa mặt, chỉnh lại quần áo, người đàn ông trong gươngvới đôi lông mày lưỡi mác, mái tóc đen óng mượt, quả là không thể chê vào đâuđược.
Anh soi mình trong gương, mỉm cười, sau đó cầm chìakhóa đi xuống.
Tòa nhà Bắc Thần và khách sạn Thời Quang chỉ cách nhauba dãy phố nhỏ. Ba con phố này là khu vực hoàng kim của thành phố Thánh Anh, rấtnhiều công ty có tầm ảnh hưởng lớn đều ở trên ba con phố này, tắc nghẽn giaothông là chuyện thường tình. Nếu đã gặp trường hợp này thì dù bạn là ai, thếlực có lớn thế nào thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tối nay Đường Ca Nam khá maymắn, tiến tiến dừng dừng chỉ tắc đường mười phút. Khi anh đến sảnh lớn củakhách sạn Thời Quang, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, lúc ấy là tám giờmười lăm phút.
Khu ăn uống của khách sạn Thời Quang đặt ở tầngthượng, không gian rộng, tầm nhìn xa, rất hợp với tâm lý ưu việt của một sốngười thành công trong sự nghiệp. Đầu bếp thì khỏi phải nói, dĩ nhiên toàn làhạng nhất.
Nhân viên phục vụ đều biết Đường Ca Nam, vừa bước vàothang máy đã có người báo lên tầng thượng, giám đốc bộ phận đích thân tiếp đónở cửa thang máy. Dĩ nhiên, dịch vụ ấy hoàn toàn không phải vì anh là Đường CaNam mà bất cứ khách hàng nào cũng vậy.
Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, Đường Ca Namđi vào khu ăn uống. Liếc nhìn xung quanh, anh thấy Phong Bình đang ngồi ở bàngần cửa sổ, đang nói chuyện với một cô gái trẻ. Cô mặc chiếc áo lông cừu màuđen, vẫn là kiểu mái manơcanh ngang lông mày, mỉm cười dịu dàng, trông hết sứccao quý, khác hoàn toàn với dáng vẻ thẳng thắn khi ở bên anh.
Hừ, cô ta thật biết diễn trò.
Đường Ca Nam nhìn cô, trong lòng bỗng trào dâng cảmgiác một ngày không gặp mà như cách ba năm, nhưng làm sao có thể như thế được?Đúng là chuyện vớ vẩn. Anh lập tức di chuyển tầm nhìn sang hai người đàn ôngngồi cùng bàn, vừa nhìn, mặt liền biến sắc.
Richard, người em cùng cha khác mẹ của anh. Dù vẫnchưa được nhà họ Đường chính thức thừa nhận nhưng nhà họ Đường không lạ gì cậuta. Không những không lạ mà còn rất quan tâm, có người định kỳ thông báo tintức của hắn cho nhà họ Đường.
Anh ta là một mầm bệnh của nhà họ Đường, chỉ có điềutriệu chứng của mỗi người có chút khác nhau.
Mọi người đều biết quan hệ yêu đương giữa anh ta vớiPhương Quân Di, chỉ là điều không ngờ rằng… Phong Bình lại ăn tối với họ… Chỉcó điều, điều đó càng khẳng định cho suy đoán của anh.
Chỉ trong tích tắc mà suy nghĩ của Đường Ca Nam đãthay đổi 180 độ, thấy Phong Bình vẫy tay chào anh, lập tức mỉm cười đáp lại,nhưng trong lòng cảm thấy rất bối rối: Xem ra cô ấy không hề tức giận. Nếukhông, theo kinh nghiệm của anh với phụ nữ… đặc biệt là khi đuổi một cô gái rakhỏi nhà thì dù gặp nhau trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sẽ không cư xử thânthiện như vậy.
Nhìn thấy cử chỉ ấy của Phong Bình, cả ba người đềuquay đầu lại nhìn anh.
Vì vụ scandal tình ái nhảm nhí kia mà Phương Bá Thaoluôn cảm thấy có lỗi với Đường Ca Nam, vì thế ông liền đứng dậy tiếp đón anh,chủ động bày tỏ sự thân thiện, đưa tay ra bắt tay với anh.
Dĩ nhiên Đường Ca Nam đáp lại rất nhiệt tình, anh bướcnhanh về phía trước, bắt tay ông ta, nụ cười rất rạng ngời. Phương Bá Thao cảmthấy ngạc nhiên vì sự nhiệt tình của anh ta, nhưng không nghĩ ngợi nhiều, thếlà hai người bắt tay đúng một phút.
Phương Quân Di nửa đùa nửa thật nói: “Bố ơi, rượu sắpbiến vị rồi”.
Câu nói ấy khiến mọi người cười phá lên.
Lúc ấy Đường Ca Nam mới nhìn rõ Phương Quân Di, làn datrắng như tuyết, đôi mắt to tròn, đúng là người đẹp danh bất hư truyền. Anh tỏvẻ vô tình nhìn Richard, sau đò ngồi xuống vị trí giữa Phong Bình và Phương BáThao.
Phong Bình giới thiệu qua về anh, anh cũng chỉ làm nhưchưa hề quen biết Richard, cư xử rất lễ độ, thân thiện. Xét về lĩnh vực ngoạigiao thì con cháu nhà họ Đường đều có tài năng thiên bẩm. Phong Bình thầm cảmphục trong lòng.
Chỉ có điều cô thấy khâm phục Richard hơn, không biếtanh ta hoàn toàn không hiểu rõ về mối quan hệ giữa mình với nhà họ Đường hay làthực sự không biết Đường Ca Nam là ai mà vẻ mặt, ánh mắt hoàn toàn không cóchút gì bất thường, vẫn trò chuyện, cười nói vui vẻ như thường. Phong Bình lạimột lần nữa phải thốt lên rằng: Đúng là con cháu họ Đường, còn trẻ mà đã tàigiỏi như vậy, thành công sau này khó mà tưởng tượng được.
Đường Ca Nam không thể ngờ rằng lại gặp Richard trongbữa ăn, vì thế có chút lưỡng lự với kế hoạch mà mình đã chuẩn bị từ trước. Nếubị người nhà họ Đường nhìn thấy anh ăn cơm cùng Richard, vậy thì hậu quả… thậtkhông thể tượng tưởng nổi. Người đầu tiên nhảy lên sẽ là anh cả. Thực ra, trongbữa tiệc từ thiện lần trước đã từng gặp nhau, chỉ có điều, anh bận rộn với việcứng phó với các người đẹp và để ý đến Phong Bình nên không chú ý đến Richard,phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




