watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9914 Lượt

đợi sau hôm ấy Đường Hạo Vân nhắc anh mới biết chuyện đó.
Anh để những do dự ấy trong lòng, miệng thì đáp lạinhững lời hỏi han ân cần của Phương Bá Thao, ví dụ như công việc gần đây thếnào, tình hình làm ăn của công ty. Hai người tâng bốc lẫn nhau, giả bộ khiêmtốn một hồi. Anh vừa ăn nói lập lờ, vừa giả bộ nhìn xung quanh.
Thấy nét mặt của anh có chút bất thường, Phong Bìnhkhông khỏi cảm thấy kỳ lạ, vẻ mặt vẫn tươi cười rạng rỡ, ánh mắt thì dõi theotầm nhìn của anh, phát hiện phía bên trái có một người đàn ông đang nhìn vềphía họ, bắt gặp ánh mắt của cô lập tức cúi đầu nghịch điện thoại. Cô nhìnngười đó một lúc, comple lịch sự, ngay ngắn, rất giống với dáng vẻ của mộtngười mẫu.
Phương Quân Di ghét nhất là nói chuyện làm ăn lúc ăn,lập tức chuyển chủ đề nói chuyện sang cuộc thi người mẫu ở thành phố Thánh Anhđang rất được dư luận quan

tâm. Cô cười và hỏi Phong Bình: “Chị Phong, sao chịkhông tham gia cuộc thi người mẫu lần này? Chiều cao vừa đủ, tuổi cũng trongphạm vi tham gia, hoàn toàn đủ tiêu chuẩn”.
Phong Bình không kìm được cười phá lên, Đường Ca Namcũng nhìn cô mỉm cười, chỉ có điều cười hơi giả tạo. Làm vợ sắp cưới của ĐườngCa Nam, phép tắc rất nhiều, tạm thời cô vẫn chưa muốn “chơi trội”.
“Chị không thích đứng trên sân khấu cho người ta đánhgiá soi mói…”
Phương Quân Di không ngờ cô lại bảo thủ như vậy, thảnnhiên nói: “Chị không nghĩ rằng giành được danh hiệu quán quân trong một cuộcthi người mẫu lớn sẽ khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ sao? Vẻ đẹp nên để mọingười chiêm ngưỡng, nếu em cao thêm ba centimet nữa thì em sẽ đăng ký thamgia…” Giọng điệu toát lên vẻ đáng tiếc ngậm ngùi.
“Rốt cuộc trên thế giới này còn cái gì là em khôngmuốn nếm trải?” Richard nói với giọng điệu trêu chọc, giọng phổ thông khá trôichảy, nhìn mọi người lắc đầu than thở: “Mọi người không biết đấy chứ, cô ấynhảy vắt chân sáo trên núi, khiến tôi sợ hết cả hồn”.
Phương Bá Thao nghe vậy không khỏi biến sắc, nhưngkhông tiện phát tác, chỉ nhìn Phương Quân Di bằng ánh mắt gườm gườm đầy “âuyếm”. Phương Quân Di giật mình cúi đầu xuống, quay sang lườm Richard, sau đóthấy khóe miệng anh ta giật giật, rõ ràng là cô ta đang giở trò dưới gầm bàn.
Phong Bình mỉm cười còn Đường Ca

Nam mặt lạnh nhưbăng. Anh ngồi đối diện với Richard, ánh mắt dường như muốn xuyên qua con ngườinày, nhưng nét mặt thì không biểu lộ chút cảm xúc gì.
“Thực ra lúc còn trẻ thử sức với một số thứ cũng tốt…”Phong Bình đứng ra dàn hòa.
“Tốt nhất cô đừng thử sức”. Phương Bá Thao lập tứccười khẩy.
Phương Quân Di thấy nét mặt giận dữ của cha, vội nói:“Đúng đúng đúng, phận làm con xin nghe theo lời dạy của cha, lần sau không dámnữa”.
Nghe vậy Phong Bình và Richard cười phá lên. Khuôn mặtnghiêm nghị của Phương Bá Thao cũng có chút dễ chịu hơn. Đường Ca Nam tronglòng không thấy buồn cười nhưng bề ngoài thì cười tươi hơn bất kỳ ai. Cảnhtượng lúc ấy trông rất vui vẻ, thân thiết.
Ngày hôm sau, Phong Bình nhìn thấy tấm ảnh này trênbáo. Dĩ nhiên bạn cũng có thể tưởng tượng một chút về kỹ xảo điện ảnh, trướctiên là ngắm chuẩn lúc họ đang cười vui vẻ, sau đó xoay một cái, vậy là họ lênmặt báo. Phong Bình cầm tờ báo trên tay, để lộ bàn tay với các ngón tay thuôndài, trắng mịn.
Cô mặc quần áo ngủ, ngồi trên sofa, bên cạnh đặt mộtcốc sữa vẫn đang bốc hơi nghi ngút. Cô vừa đọc báo vừa cười.
Tác giả của bài báo tự xưng hành nghề hơn hai mươinăm, là một tay săn tin giàu kinh nghiệm, đã từng nghiên cứu về các vụ scandaltrong và ngoài nước gần trăm năm nay, từng săn tin và đăng không biết bao nhiêubài viết, tuy nhiên, bức ảnh với cảnh tượng kỳ lạ này thì chưa từng gặp trong đời,đây là lần đầu tiên. Nếu hôm ấy, ngồi trên bàn ăn chỉ có ba người là PhongBình, Đường Ca Nam và Phương Bá Thao thì chúng ta có thể coi chuyện này là mộtvụ đàm phán, đặc biệt là nó diễn ra sau vụ scandal tình ái của Phong Bình vàPhương Bá Thao. Nhưng tối hôm ấy, có năm người cùng dùng bữa với nhau, khôngchỉ có con gái của Phương Bá Thao mà thậm chí còn có người em cùng cha khác mẹcủa Đường Ca Nam. Đúng là ngoài sức tưởng tượng. Rốt cuộc mấy người này làm thếnào mà lại ở cùng nhau được? Lại còn trò chuyện hết sức vui vẻ? Dường nhưscandal của Phong Bình và Phương Bá Thao không ảnh hưởng gì tới Đường Ca Nam.Anh ta và Phương Bá Thao tỏ ra hết sức thân thiện, cởi mở.
Điều khiến người ta khó hiểu hơn là Phương Bá Thaokhông những đích thân tiễn Phong Bình và Đường Ca Nam xuống tầng mà còn chạylại mở cửa xe cho Phong Bình, trông có vẻ hết sức ân cần. Dù thế nào đi nữa thìvới thân phận và địa vị của Phương Bá Thao, quyết không cần phải nịnh bợ nhà họĐường như vậy, thật là khiến người ta khó lòng mà tưởng tượng được.
Phong Bình đọc xong, ngẩng đầu lên nhìn Đường Ca Namđang ngồi bên bàn ăn dùng bữa và hỏi: “Lạ thật, chúng ta ăn cơm ở khách sạnThời Quang, sao phóng viên lại biết được nhỉ?”
Đường Ca Nam không ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp:“Phóng viên mà, không có chỗ nào là không chui vào được”.
“Em thấy chuyện này hơi kỳ quặc”.
“Có cái gì mà kỳ quặc?” Đường Ca Nam đặt cốc xuống,ngẩng đầu mỉm cười với cô, vệt sữa dài dính trên đôi môi gợi cảm, trông rấtgiống trẻ con.
Phong Bình thấy tim đập nhanh hơn, ngừng lại một látrồi nói: “Thì thấy có gì đó là là, chắc là em nhạy cảm quá. Hi hi, bài báo nàyviết cũng thật là…”
“Sao cơ?”
“À…” Phong Bình khẽ thở dài, nghĩ đến bốn chữ “kỹ càngtỉ mỉ”.
“Thật sao? Anh vẫn chưa đọc”. Đường Ca Nam lấy khănlau miệng, đi lại lấy tờ báo.
Anh ta vừa mới giở tờ báo ra, nhìn thấy bức ảnh đó,sắc mặt có chút biến đổi, vẫn chưa đọc được chữ nào thì điện thoại đổ chuông,Lục quản gia đứng ngay cạnh điện thoại, liền nhấc điện thoại và nói: “Dạ, cậucả ạ, xin cậu chờ một chút”. Nói xong nhìn Đường Ca Nam: “Cậu cả tìm cậu”.
Đường Ca Nam vừa nhìn thấy bức ảnh trên mặt báo liềnbiết dụng ý của Đường Hạo Vân, chắc chắn là vì Richard.
Thế là anh cất cao giọng nói: “Tôi đang vội đi làm,bảo anh ấy gọi vào di động”. Nói xong lập tức lấy điện thoại ra tắt máy.
Quản gia nói lại lời của anh ta rồi cúp máy.
Phong Bình không kìm được cười phá lên: “Anh làm gìvậy? Úp úp mở mở… là anh trai anh, đâu phải kẻ địch”.
Đường Ca Nam không trả lời, chỉ nói với quản gia rằng:“Bác lên tầng lấy cho tôi cái áo khoác”.
Lục quản gia lên tầng lấy áo.
Trong phòng không có ai, lúc ấy Đường Ca Nam mới ngồixuống cạnh Phong Bình, không nhìn cô mà cố gắng hạ thấp giọng nói: “Này, gầnđây bên ngoài không được an toàn, nếu có việc gì thì em bảo bác Lục, bác Lăngđi làm cho. Nếu bắt buộc phải ra ngoài thì gọi A Cửu đi theo…”
Bỗng nhiên nghe thấy những lời quan tâm như vậy, PhongBình không thấy quen lắm, nét mặt toát lên vẻ ngại ngùng. Cô im lặng một lúcrồi mới nói: “Em biết rồi, hôm qua anh sai A Cửu đến bảo vệ em, em… cảm ơn anhđã nghĩ chu đáo như vậy”.
Đường Ca Nam nghe vậy không khỏi ho khan một tiếng:“Cậu ta nói như vậy sao?”
“Lẽ nào không phải?” Phong Bình hơi nhíu mày.
“Dĩ nhiên không phải… À không, đúng, đúng như thế”. Bộnão của Đường Ca Nam tăng tốc hoạt động: “Chỉ có điều, rõ ràng là anh bảo cậuta, bảo cậu ta…” Quyết không thể nói sự thật được, anh đành phải dừng lại nhìncô rồi cười nhạt.
Phong Bình nhớ lại câu mà A Cửu nói “giám đốc khôngcho tôi nói”, thế là nhầm tưởng sự lúng túng của anh ta thành xấu hổ, ngầm hiểuý, mỉm cười rồi nói: “Em biết rồi, anh cũng phải cẩn thận đấy”.
Đường Ca Nam vẫn muốn nói gì đó nhưng lúc ấy Lục quảngia đã mang áo khoác xuống. Anh đành gác cuộc nói chuyện lại, lặng lẽ mặc áokhoác rồi xách túi ra ngoài. Phong Bình đứng dậy tiễn anh, bỗng nhiên nhìn thấytrong thùng rác ở phía trái cửa cổng có một bó hoa đã héo khô, đó là loài hoatulip mà cô rất thích.
Cô tưởng rằng Đường Ca Nam muốn chuộc lỗi nên mỉm cườivà hỏi: “Thế này là thế nào?”
Đường Ca Nam dõi theo ánh mắt của cô, chợt nhớ ra điềugì đó và nói: “À, cái này là anh An Duyệt Sinh ở Viên Thị tặng…”
Phong Bình sững người, sau đó là nhíu mày.
“Anh ta có để lại lời nhắn, ở chỗ bác Lục, em hỏi bácấy, anh đi đây”.
Nói xong, Đường Ca Nam bước vào chiếc xe sang trọng,bác Lăng cung kính đóng cửa xe, chiếc xe từ từ phóng đi.
Sáng nay lái xe A Cửu đi làm với tâm trạng không tốtlắm, tuy trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng nhưng ánh mắt vẫn khôngtránh khỏi vẻ lo lắng, bất an, vừa lái xe vừa quan sát nét mặt của giám đốc quagương chiếu hậu.
Nhưng thấy từ lúc lên xe đến giờ Đường Ca Nam có vẻrất vui, chốc chốc lại mỉm cười bí hiểm, cứ như đang đi trên mây, không biếtđang nghĩ cái gì.
Khoảng hai, ba phút sau, bỗng nhiên anh ta như chợttỉnh giấc mộng, không nghĩ ngợi gì mà hỏi anh ta: “Cửu, chuyện hôm qua cậu làmrất tốt, tôi muốn thưởng cho cậu. Ấy… nhưng thưởng cái gì được nhỉ?”
Anh ta sờ cằm suy ngẫm một lúc.
A Cửu thấy tim mình đập thình thịch, nghĩ bụng cái gìđến sẽ đến, giơ đầu ra cũng bị chém mà rụt đầu vào cũng bị chém, đã thế thì cứmặc kệ.
“Giám đốc, tôi rất xin lỗi về chuyện hôm qua, quả thựctôi…”
“Không sao”. Đường Ca Nam mỉm cười ngắt lời anh ta,“Điện thoại hết pin là chuyện thường tình. À, chi bằng

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT