|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
do đài truyền hình Thánh Anh tổ chức.
Đoạn video tuyên truyền cho cuộc thi đã được giớitruyền thông phát sóng nhiều lần, còn sáng tác cả bài hát riêng cho cuộc thi,do ca sĩ hot nhất lúc ấy là Hàn Dịch và quán quân lần thi trước cùng song ca.Chu Tân Trúc từng giành danh hiệu quán quân của cuộc thi, lại là bạn gái củaHàn Dịch. Hai em họ của cô ta cũng tham gia cuộc thi lần này, vì vậy gần đây côta xuất hiện liên tục trên báo chí, truyền hình.
Phong Bình đã xem vài lần đoạn video tuyên truyền trênti vi, không quan tâm cho lắm, biết Jennifer sẽ đến nhưng không biết Dịch NhĩDương cũng được mời làm giám khảo. Không chỉ vậy, đài truyền hình còn mượn hainhân viên ở phòng làm việc của anh ta làm hướng dẫn trang phục cho các ngườimẫu. Vì vậy, anh ta lại muốn nhờ Phong Bình, người làm việc không công đến giúpđỡ, không ngờ đã bị từ chối.
“Cô đúng là người vô lương tâm, được gả vào cửa nhàgiàu là không thèm quan tâm đến sự sống chết của bạn bè…” Dịch Nhĩ Dương khóclóc trong điện thoại.
Phong Bình mỉm cười: “Thứ nhất, tôi vẫn chưa được gảvào nhà giàu. Thứ hai, dạo này tôi không có thời gian”.
Giọng nói của Dịch Nhĩ Dương vô cùng ai oán: “Cô thìcó chuyện gì chứ? Chẳng phải là cô chủ nhàn rỗi sao?”
Phong Bình không thèm sửa lại cách dùng từ của anh ta,nghiêm túc trả lời: “Tôi thực sự không có thời gian”.
Dịch Nhĩ Dương không còn cách nào khác, đành phải cúpmáy.
Phong Bình về phòng, tiếp tục cuộc họp qua điện thoạivừa bị Dịch Nhĩ Dương làm gián đoạn. Đoàn cố vấn của cô đang báo cáo công việcvới cô, Bính Thần và chú lùn cũng đang nghe. Cuộc họp này kéo dài gần bốntiếng, còn rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết, cuối cùng mọi người hẹn nhaungày mười lăm tháng này sẽ gặp mặt ở London, lúc ấy sẽ bàn kỹ hơn.
Phong Bình vươn mình trên ghế, muốn nhấn chuông gọingười mang trà lên, nhưng lại nhớ đến thái độ của Lục quản gia, không kìm đượcthở dài một cái, nghĩ rằng tự mình xuống lấy thì hơn.
Cô vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy một người đang đứng ởcửa, người đó chính là Lục quản gia.
Phong Bình cố kìm nén cơn giận dữ và nói: “Bà Lục, bàđừng có lần nào cũng thế này được không? Tôi không phải là trộm, vì sao lúc nàobà cũng lén lén lút lút như thế…”
“Cô Phong, cô hiểu lầm rồi”. Lục quản gia đã ngần nàytuổi đầu rồi, dĩ nhiên không dễ dàng đối phó, nói dối không đỏ mặt, giọng nóirất thẳng thắn: “Tôi thấy cô ở trong phòng một mình suốt cả buổi chiều nên muốnlên hỏi xem cô có cần gì không. Cô có cần gì không ạ?”
Phong Bình không làm gì được bà ta, cô im lặng một lúcrồi nói: “Hồng trà, cảm ơn”.
“Xin cô chờ một chút”. Lục quản gia mỉm cười tỏ vẻ hếtsức “nghe lời”, sau đó quay người đi xuống.
Phong Bình thấy bà ta đi đến chỗ rẽ, bỗng nhiên cô gọibà ta lại, sau đó bước đến cửa cầu thang, nhìn bà ta với ánh mắt của chủ nhânrồi từ từ hỏi: “Lục quản gia, bà nghĩ Đường Ca Nam có lấy tôi không?”
Lục quản gia không biết dụng ý của cô, nhưng bà ta làcao thủ trong giao tiếp, nét mặt vẫn tươi cười, tỏ vẻ khá “ngoan ngoãn”: “Chẳngphải cậu hai đã đính hôn với cô rồi sao?”
Phong Bình nhìn bà ta, nhếch mép cười rồi hết sứcthẳng thắn nói: “Lục quản gia, nếu có một ngày tôi trở thành bà chủ của căn nhànày thì người đầu tiên mà tôi đuổi việc là bà”.
Thoạt nghe Lục quản gia cũng thấy sững sờ, sau đó bàta cười rồi đáp lại cô bằng giọng điệu không hề run sợ: “Đợi sau khi cô trởthành bà chủ của ngôi nhà này rồi nói câu ấy vẫn chưa muộn”.
Phong Bình gật đầu, mỉm cười: “Được, chúng ta cứ chờxem. Bây giờ thì hãy mang hồng trà lên đây”.
Lục quản gia vừa bưng trà lên thì A Cửu đến, anh tacầm một chiếc điện thoại trên tay, nói là giám đốc Đường tặng cô Phong. Kiểuđiện thoại hot nhất, số lượng có hạn, giá cả lên tới gần tám mươi nghìn nhândân tệ.
Sắc mặt của Lục quản gia không được tốt cho lắm.
Vốn dĩ Phong Bình không thích điện thoại, nhưng lúcnày, sự xuất hiện của chiếc điện thoại này quả là rất đúng lúc. Vì vậy cô vuivẻ cầm nó lên, cố ý hỏi ý kiến của Lục quản gia: “Bà thấy có đẹp không?”
Lục quản gia nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười vànói: “Cũng được, chỉ có điều không đẹp bằng cái mà lần trước cậu hai tặng cô HạDao”.
Lần này đến lượt A Cửu biến sắc.
“Bà Lục, bà nói linh tinh gì vậy? Giám đốc tặng điệnthoại cho Hạ Dao lúc nào?”
Lục quản gia thản nhiên đáp: “Không phải à? Vậy thìchắc là tôi nhớ nhầm. Cậu cũng biết đấy, cậu hai rất thích tặng đồ cho phụ nữ,tôi không nhớ rõ nữa…”
A Cửu ngạc nhiên đến ngây người.
Anh ta không dám tin Lục quản gia có thể nói những lờinày trước mặt Phong Bình. Anh không kìm được quay sang nhìn Phong Bình, chỉthấy cô không hề thay đổi sắc mặt, nhếch mép mỉm cười, không hề tỏ vẻ tức giận,chỉ xoay xoay chiếc điện thoại trên tay, không biết cô ấy đang ấn nút gì mà bỗngnhiên vang lên một âm thanh kỳ lạ, nham hiểm: “Cậu cũng biết đấy, cậu hai rấtthích tặng đồ cho phụ nữ, tôi không nhớ rõ nữa…”
Không gian trong căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Phong Bình cười và nói: “Thì ra còn có chức năng ghiâm. Mấy năm rồi tôi không dùng điện thoại, khoa học kỹ thuật phát triển thậtnhanh”.
Lục quản gia không biểu lộ chút cảm xúc gì, đặt hồngtrà lên chiếc bàn cạnh sofa và nói: “Trà của cô”.
A Cửu dù có đần độn đến đâu thì cũng cảm nhận được sựbất thường giữa họ, nhưng anh ta không hỏi mà chỉ có thể giữ trong lòng.
Mấy hôm sau, người đương sự này biểu hiện như không cóchuyện gì xảy ra.
Gần đây Đường Ca Nam phải tham gia không biết baonhiêu cuộc họp còn Phong Bình thì khá nhàn rỗi tuy rằng cũng phải đọc không ítvăn bản. Hiếm có dịp cô ở trong nước nên có rất nhiều chuyện Phương Bá Thaotrực tiếp bàn bạc với cô. Vì vậy mà hai người thường xuyên chạm mặt nhau.
Cô không hề biết rằng lúc ấy đang có người giở trò saulưng mình, hơn nữa lại còn giám sát từng nhất cử nhất động của cô, thậm chí cònkéo cả An Duyệt Sinh vào chuyện này. Không có gì phải nghi ngờ, người đưa rađầu mối lớn nhất chính là Lục quản gia.
Sau đó… nhân viên trinh thám xuất sắc đã hoàn thànhnhiệm vụ một cách “xuất sắc”.
Sau khi nhận được báo cáo, Đường lão phu nhân nghĩ rằngmình đã có câu trả lời, không cần tiếp tục điều tra nữa.
Bà ta bảo Đường Minh Tuyên gọi điện cho Đường Ca Nam,yêu cầu ngày mai nhất định phải về nhà.
Từ sau khi tự ý đính hôn, Đường Ca Nam không được bànội ngó ngàng đến. Bỗng nhiên lúc này lại nhận được lệnh về nhà, theo lý mà nóithì phải đến hỏi thăm bà, tiếc rằng ngày mai là ngày Valentine.
“Không được đâu Minh Tuyên, tối mai anh có việc, ngàykia nhé”.
“Việc gì?”
“Ngày mai đài truyền hình có cuộc thi người mẫu, côngty tài trợ một khoản tiền, anh phải đến đó, sau đó anh hẹn Phong Bình ăn tối.Ngày mai là Valentine mà”.
“Thế à?” Đường Minh Tuyên nghĩ một lúc rồi tự đưa rakiến nghị: “Hay là anh đưa cô ấy về nhà ăn cơm”.
“Về nhà? Ha ha, anh cũng muốn thế”. Đường Ca Nam cườiha hả, “Nhưng anh sợ cô ấy sẽ không thoải mái. Hơn nữa những ngày này anh khôngmuốn người khác quấy rầy bọn anh. Thôi nhé, anh phải đi họp rồi”.
Đường Minh Tuyên cúp điện thoại rồi nhăn nhó nhìn bàngoại.
Đường lão phu nhân im lặng một lúc, từ từ đứng dậy,bình tĩnh nói: “Nếu đã như vậy thì ta sẽ đích thân giải quyết chuyện này thaynó. Nó vẫn là một đứa trẻ”.
Thế là, tối hôm sau, khi Phong Bình trang điểm xong,lên chiếc xe của A Cửu đến đài truyền hình, chuẩn bị cùng Đường Ca Nam tham dựlễ khai mạc vào buổi tối hôm ấy thì bị chặn lại ở cửa và mời lên một chiếc xesang trọng khác.
Chiếc xe lái sang một hướng hoàn toàn ngược lại.
Cô ngồi trong xe, mười đầu ngón tay đan vào nhau đặttrước ngực, các ngón tay hơi dùng lực, bẻ các khớp tay kêu khục khục, mắt nhìnthẳng về phía trước, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Chiếc xe dừng lại trước hội quán Nữ Tử nổi tiếng nhấtthành phố. Cô cùng lái xe lên tầng 8, đi vào một gian phòng vừa sang trọng lạivừa yên tĩnh.
Một người phụ nữ gầy, mặc quần áo đen đứng trước tấmcửa kính trong suốt, ngắm nhìn khung cảnh lung linh của thành phố khi màn đêmbuông xuống.
Bà ta biết Phong Bình đã đến nhưng không quay đầu lạimà vẫn lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Phong Bình đợi một lát, không kìm được, liền nói:“Thưa bà, tôi đang vội, có việc gì xin bà cứ nói thẳng”.
Sắc mặt của Đường lão phu nhân có chút biến đổi, dườngnhư vô cùng bất mãn với thái độ của cô và thản nhiên cho rằng đó là biểu hiệncủa sự thiếu hiểu biết, hoàn toàn không hề nghĩ rằng mình quá ngạo mạn.
Dù như vậy, bà vẫn im lặng vài giây, sau đó mới nói:“Nếu đã như vậy thì ta sẽ nói thẳng…” Nói đến đấy, cuối cùng thì bà ta cũngquay người lại.
Phong Bình nhìn bà ta. Tuy bà ta đã già nhưng biếtcách chăm sóc nên vẫn giữ được nét trẻ trung hiếm thấy.
“Cô Phong, mời ngồi”.
Bà ta chậm rãi nói: “Tôi đã biết khá nhiều về cô, chỉcó điều, cô có thật sự yêu thằng Nam không?”
“Nếu để một thời gian nữa thì rất có thể”.
Phong Bình cười, bổ sung một câu: “Tôi xin trích dẫnmột câu quảng cáo: Tất cả đều có thể xảy ra”.
Ánh mắt sắc bén của Đường lão phu nhân nhìn cô chằmchằm, bà ta lạnh lùng nói: “Nếu cô vẫn chưa yêu nó, vậy thì tôi muốn cho cô mộtcơ hội để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




