watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:00 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9919 Lượt

nộ và tuyệtvọng.
Người đó chính là Chu Tân Trúc.
Cô ta không dám tin, Chu Nhã Bá lại lén lén lút lútlấy trộm chiếc áo ấy. Hơn nữa cô ta không có thư mời, sao lại có mặt ở đây? Lẽnào anh cả không kiềm chế được trước sự nhõng nhẽo của cô ta?
Chu Tân Trúc gườm gườm nhìn anh trai Chu Thiên Hựu. Côta là người mẫu nổi tiếng, các em của cô ta đều mong muốn nhận được một số ýkiến của cô ta về cách ăn mặc, đặc biệt là Chu Nhã Bá, người đăng ký tham giacuộc thi người mẫu lần này.
Sau khi tham quan tủ quần áo của chị họ, cô ta ngạcnhiên phát hiện chiếc áo khoác da báo hoàn mỹ này – đó là chiếc áo Chu Tân Trúclấy của Phong Bình, vì yêu thích quần áo đẹp nên cô ta không vứt đi. Thế là ChuNhã Bá nhầm tưởng rằng đó là “vật báu” của chị nên lén lút lấy nó ra để khoe.
Quả nhiên, hiệu quả rất đáng kinh ngạc, làm chấn độngcả bậc thầy thiết kế thời trang nổi tiếng thế giới như Jennifer.
“Xin hỏi chiếc áo trên người cô là của cô sao?” Bà tanói tiếng Anh qua chiếc micro.
“…”
Chu Nhã Bá không ngờ rằng bà ta sẽ hỏi câu ấy nênkhông biết phải trả lời thế nào. Nếu nói không phải là của cô ta thì sẽ khiếnngười ta cười vỡ bụng mất. Tiểu thư đài các, giàu có mà lại mặc chiếc áo khôngphải là của mình, đặc biệt là hôm nay có rất nhiều người trong giới truyềnthông. Nếu nói là của cô ta thì cô ta thấy chột dạ, không mở miệng được, điềuquan trọng là cô ta không biết vì sao Jennifer lại hỏi như vậy, dường như bà tabiết chiếc áo không phải của cô ta.
Không gian im lặng đến ngạt thở, mọi người đều chờ câutrả lời của cô ta.
Mặt cô ta đỏ như gấc chín, ấp úng mãi mà không nóiđược lời nào, không kìm được liếc nhìn Chu Tân Trúc.
Sắc mặt của Chu Tân Trúc khó coi hơn cô ta gấp trămlần.
“Chiếc áo này là của cô sao?” Jennifer hỏi lại một lầnnữa nhưng không dám chắc là cô ta có biết tiếng Anh không nên quay sang nhờngười dẫn chương trình: “Cô có thể dịch lại giúp tôi được không?”
Chu Nhã Bá không thể im lặng được nữa, cô ta quyếtđịnh tuân theo một nguyên tắc đã đọc được trong sách – Khi bạn hoàn toàn khôngbiết nên nói gì thì tốt nhất nên nói sự thật.
Thế là cô ta nói bằng tiếng anh: “Không phải của tôi,của chị tôi”.
Jennifer nhíu mày rõ hơn: “Chị cô? Chị cô họ gì?”
Phía dưới phát ra tiếng rì rào khi nghe Jennifer nóicâu ấy.
Chu Nhã Bá nghiêm túc nói: “Họ Chu, Chu Tân Trúc, cólẽ bà đã nghe nói đến chị ấy, chị ấy là người mẫu nổi tiếng ở châu Á”.
“Xin lỗi, tôi chưa bao giờ nghe nói đến cô ta”.Jennifer ngắt lời cô ta và nói bằng giọng điệu vô cùng lạnh lùng, ngạo mạn:“Tôi chỉ quan tâm đến chiếc áo này, bởi vì nó là tác phẩm của tôi, cả thế giớichỉ có một chiếc. Một năm trước khi ở Venezia, tôi đã tặng nó cho một người bạnvô cùng cao quý như một món quà nhân dịp sinh nhật cô ấy. Tôi dám khẳng địnhrằng cô ấy không phải là họ Chu, càng không thể làchị của cô”.
Nói đến đây, dường như bà ta hơi kích động, nghiêmgiọng nói: “Tôi không biết vì sao chiếc áo này lại xuất hiện trên người cô,nhưng dù là cô hay chị cô đều không xứng đáng mặc chiếc áo do chính tay tôithiết kế”.
Khi nghe Jennifer nói câu ấy, Chu Tân Trúc thực sựmong có một chiếc áo tàng hình để khoác lên người.
Chu Nhã Bá cảm thấy kinh hoàng hơn là xấu hổ, cô tađứng ngây người như một pho tượng, mặt tái nhợt.
Cô ta không biết rằng chiếc áo này không phải là củachị mình. Chị cô ta là người mẫu rất nổi tiếng. Cô ta rất ngưỡng mộ chị và thựcsự muốn tin rằng chiếc áo này là “vật báu” của chị.
Lúc ấy, những người trong giới truyền thông như bừngtỉnh sau cơn mơ, họ thi nhau lấy máy ảnh chụp chiếc áo khoác trên người Chu NhãBá. Dĩ nhiên cũng không quên chụp ảnh Chu Tân Trúc.
Hai chị em nhà họ Chu không thể ngồi đó được nữa, lầnlượt đứng dậy ra về.
Những người trong giới truyền thông quả là săn tin mọilúc mọi nơi, lúc ấy họ không nghĩ ngợi nhiều mà lập tức vây quanh hai ngườiphỏng vấn. Chu Thiên Hựu đành phải hạ thấp thân phận, đứng ra giải vây cho haiem.
Đường Ca Nam ngồi đó không nhúc nhích, xung quanh làánh sáng nhấp nháy. Trong đầu anh dường như cũng xuất hiện những chùm ánh sángchớp nhoáng, cảm giác có thứ gì đó muốn chạy ra ngoài nhưng lại không nắm được.
Dịch Nhĩ Dương ngồi cạnh anh, anh ta cắn ngón tay vànói: “Chuyện quái quỷ gì vậy? Mình thật không dám tin, Chu Tân Trúc lại… a …”
Anh ta chưa nói hết câu, bỗng nhiên giật mình thốtlên, hoảng hốt nhìn Đường Ca Nam, may mà mọi người đều dồn chú ý vào chị em nhàhọ Chu nên không ai chú ý đến tiếng kêu thất thanh ấy của anh ta.
Anh ta ghé sát vào tai Đường Ca Nam, khẽ nói: “Tối hômấy, cậu và Phong Bình không mặc áo…”
Đường Ca Nam trợn mắt nhìn anh ta: “Ai không mặc áo?”
Dịch Nhĩ Dương nói tiếp: “Cô ấy nói, Chu Tân Trúc lấyáo khoác của cô ấy, lẽ nào chính là chiếc áo này?”
Đường Ca Nam cũng thấy ngạc nhiên nhưng giọng nói vẫnrất điềm tĩnh: “Mình nghĩ là thế”.
Dịch Nhĩ Dương trợn mắt há miệng: “Không phải chứ? Lẽnào cô ấy chính là người bạn ‘vô cùng cao quý’ mà Jennifer nhắc tới?”
Đường Ca Nam nhún vai: “Mình nghĩ là thế”.
Dịch Nhĩ Dương nháy mắt một cách rất “ngộ nghĩnh”,Đường Ca Nam tiếp tục nhún vai. Hai người chìm vào hồi ức. Hôm ấy, trên máybay, người nào đó đã lớn tiếng nói: “Chiếc váy này chẳng qua là thiết kế loạiba của Jennifer, không được coi là thông tin có giá trị”.

“Chỉ có điều, xin thứ lỗi cho tôi nói thẳng… Hạ Daobây giờ vẫn chưa có phong thái của một ngôi sao quốc tế, mặc chiếc váy này rấthợp”.

“Bởi vì Jennifer có thói quen kỳ lạ, nếu là thiết kếhạng nhất thì sẽ không bao giờ đem bán. Hơn nữa bà ta tự đánh giá mình rất cao,cho rằng trên thế giới này không thiếu người giàu có, nhưng những người xứngđáng mặc quần áo do bà ta thiết kế thì lại rất ít. Nếu anh là bạn tri kỷ của bàta thì có lẽ sẽ có được một hai bộ, nhưng sẽ không có mác”.

“Chu Tân Trúc lấy áo khoác của em. Tấm thẻ hội viênnày coi như xong sao? Hứ, dù cô ta tặng em cả cái hội quán Hồng Nhật ấy thì emcũng không thèm”.

Trong lúc hai người ngây người thất thần thì hộitrường đã vô cùng hỗn loạn, dường như không thể khống chế được nữa. Phóng viênvây quanh hai chị em họ Chu, những người bạn thân trong giới kinh doanh vộivàng lên trước can ngăn, mỗi người một câu, như kiểu trong phòng bật bảy támcái máy ghi âm cùng một lúc. Dĩ nhiên nhà tổ chức không mong muốn sự việc nàyxảy ra, vì thế đã nhanh chóng điều nhân viên can thiệp.
Một số ít phóng viên đứng chen chúc trước sân khấu,mời Jennifer nói rõ hơn về vụ việc này. Jennifer tỏ vẻ không có gì để nói. Quảthực bà ta cảm thấy rất ngạc nhiên, không biết vì sao chiếc áo ấy lại có thể ởtrên người khác, bởi vì với thân phận của họ chắc chắn không thể tiếp xúc đượcvới người bạn đó của bà mới đúng.
Nhân lúc đám đông hỗn loạn, Đường Ca Nam chạy rangoài.
Xung quanh quá ồn ào, anh cần một không gian yên tĩnh.
Những ký ức đã qua dồn dập trở về, giống như kỹ xảođiện ảnh vậy, cảnh quay và lời thoại hiện lên trong đầu anh, trước mắt anh.

“Thế này nhé anh Đường, nếu tôi muốn đi tiêu khiển thìsẽ có nhân viên riêng chịu trách nhiệm sắp xếp chuẩn bị. Khi nào tôi muốn yêntĩnh một mình, không muốn bị làm phiền thì họ sẽ tự động biến mất, đến khi nàotôi cần họ”.

“Lãng phí tài năng là vô đạo đức”.

“Đối với tôi không lãng phí mới là vô đạo đức”.

“Tôi thuộc kiểu người không cần ảo tưởng, thậm chínhững thứ tôi mà muốn tôi đều có thể đạt được, trừ tình yêu”.

“Tôi ăn bữa cơm này với anh vì mục đích kết hôn, anhphải cẩn thận đấy…”

“Tôi không muốn chịu ơn người khác. Bây giờ anh có thểđưa ra một yêu cầu trong phạm vi khả năng của tôi…”

“Em quyết định cho anh quyền có thể thay đổi bất cứlúc nào và bất cứ nơi đâu”.
“Vậy thì chẳng phải anh không sợ bị lỗ sao?”
“Em cũng chưa chắc đã thua”.
“Đôi lúc em tự tin đến mức khiến người ta phải ngạcnhiên”.

Thì ra cô ấy tự tin như vậy là có lý do của nó.
Nếu nói trước đây anh tưởng rằng quan điểm về giá trịcủa cô khác với người bình thường, tuy nhiên, khi họ ở chung dưới một mái nhà,anh đã dần thay đổi suy nghĩ này.
Tố chất của một con người có thể biểu hiện qua nhữngchi tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Mặc dù cô có thể tự làm một số việc,tuy nhiên, cô lại rất thản nhiên trước sự phục vụ của người khác, hoàn toànkhông có chút gì là mất tự nhiên, điều đó chứng tỏ cô đã quen với việc đượcngười khác phục vụ. Cô không hề bận tâm đến những bữa tối hay bữa tiệc sangtrọng được chuẩn bị kỹ lưỡng, coi nó như bình thường, dường như chưa từng thấycô khen cái gì, điều đó chứng tỏ đối với cô tất cả những thứ hoàn mỹ không phảilà cái gì đó xa lạ. Nếu nói tất cả những điều đó là cô cố vờ như bình tĩnh, vậythì anh sẽ phục sát đất ca tụng tài năng diễn xuất của cô.
Anh vẫn chưa biết rõ về lai lịch, xuất thân của cônhưng có một điều có thể chắc chắn rằng cô không phải là cô gái lọ lem mà giớitruyền thông đã nói. Tuy nhiên, do chuyện đính hôn của họ giống như một vở hàikịch khiến anh không tiện hỏi nhiều, nếu không cô sẽ nghĩ rằng anh yêu đơnphương, hơn nữa, làm như vậy là không tôn trọng đời tư của cô. Dĩ

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,56 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT